Tác giả:

Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…

Chương 164

Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 164Không ngờ Hoắc Dận tự tin ném xuống một câu.Thoáng chốc, hai người sau khi nghe được đều mất tự nhiên. Hoắc Tư Tước càng tức giận: “Con nói năng hồ đồ gì vậy? Ba lớn như vậy cần người chăm sóc sao? Nghe lời, mau đi nhà trẻ.”“Không đi! Hai người không nghe con, con cũng sẽ không nghe hai người!”Sau đó Hoắc Dận tháo cặp sách nhỏ trên người dùng sức ném xuống đất, hai mắt đỏ lên, xoay người chạy thật nhanh.Này!Thằng nhóc này!Ôn Hủ Hủ thấy vậy lo lắng dậm chân: “Anh làm gì vậy? Nếu như vậy sao con có thể để Hoắc Dận đi nhà trẻ, anh cứ vờ đáp ứng con thì có sao? Tôi không cần anh trả tiền lương, vậy được rồi.”Cô tức giận đến mức đồng ý mà không kèm điều kiện nào, thậm chí còn phàn nàn rằng Hoắc Tư Tước vô lý không biết thương con trai mình.Hoắc Tư Tước: “……”Chẳng lẽ là do hắn không đồng ý sao? Rõ ràng là người phụ nữ chết tiệt này không muốn đi làm đó chứ.——Sau một hồi khuyên can hơn nữa còn cam đoan, Hoắc Dận trốn trong phòng mới lại đeo cặp sách nhỏ đi ra.Vẻ mặt Hoắc Tư Tước âm trầm, nhưng ít nhất hắn cũng không nói gì nữa.“Thưa ông chủ, cô Ôn, tôi đưa tiểu thiếu gia đi nhà trẻ.”“Đi đi.”Ôn Hủ Hủ xua tay. Kỳ thật trong đầu cô đang nghĩ sau khi Hoắc Dận đi nhà trẻ cô sẽ trốn đi đâu đó. Nhưng còn đi đâu cô cũng không biết.Nhưng khi Ôn Hủ Hủ chỉ mới vừa nghĩ tới đây đã bị Hoắc Dận bắt thóp. Cậu lạnh lùng lắc lắc chiếc ipad trên tay: “Camera giám sát của công ty, toàn bộ đều ở đây!”Gục ngã!!Ôn Hủ Hủ sợ hãi, cũng không dám nảy ra ý tưởng quỷ quái gì nữa.Vì thế mười mấy phút sau, chờ đứa nhỏ này đi rồi. Ôn Hủ Hủ không được tự nhiên, mang theo túi xách của mình đi tới trước chiếc Maybach biển số 8 kia.Cô chưa từng ngồi qua xe này, năm năm trước không có, năm năm sau cô càng tự nói với mình, ngay cả nhìn cũng phải ít nhìn.Nhưng bây giờ, cô lại bị con trai ép buộc không thể không ngồi lên.Ôn Hủ Hủ cảm thấy cả người mình căng thẳng, đặc biệt là sau khi cô nhìn thấy người đàn ông trong xe, loại cảm giác này càng thêm tồi tệ. Ngay cả hô hấp của cô cũng hỗn loạn, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.Sao cô xui xẻo thế này?“Cô còn đứng đó làm gì? Không muốn lên thì tự mình lăn đi!”Hoắc Tư Tước đã ở bên trong chờ đến không kiên nhẫn nổi nữa. Nhìn Ôn Hủ Hủ còn ở bên ngoài lề mề, hắn liếc nhìn qua đồng hồ trên cổ tay, nhịn không được giận dữ mắng một câu.Thời gian của tổng giám đốc đại nhân, buổi sáng tương đối quý giá.

Chương 164

Không ngờ Hoắc Dận tự tin ném xuống một câu.

Thoáng chốc, hai người sau khi nghe được đều mất tự nhiên. Hoắc Tư Tước càng tức giận: “Con nói năng hồ đồ gì vậy? Ba lớn như vậy cần người chăm sóc sao? Nghe lời, mau đi nhà trẻ.”

“Không đi! Hai người không nghe con, con cũng sẽ không nghe hai người!”

Sau đó Hoắc Dận tháo cặp sách nhỏ trên người dùng sức ném xuống đất, hai mắt đỏ lên, xoay người chạy thật nhanh.

Này!

Thằng nhóc này!

Ôn Hủ Hủ thấy vậy lo lắng dậm chân: “Anh làm gì vậy? Nếu như vậy sao con có thể để Hoắc Dận đi nhà trẻ, anh cứ vờ đáp ứng con thì có sao? Tôi không cần anh trả tiền lương, vậy được rồi.”

Cô tức giận đến mức đồng ý mà không kèm điều kiện nào, thậm chí còn phàn nàn rằng Hoắc Tư Tước vô lý không biết thương con trai mình.

Hoắc Tư Tước: “……”

Chẳng lẽ là do hắn không đồng ý sao? Rõ ràng là người phụ nữ chết tiệt này không muốn đi làm đó chứ.

——

Sau một hồi khuyên can hơn nữa còn cam đoan, Hoắc Dận trốn trong phòng mới lại đeo cặp sách nhỏ đi ra.

Vẻ mặt Hoắc Tư Tước âm trầm, nhưng ít nhất hắn cũng không nói gì nữa.

“Thưa ông chủ, cô Ôn, tôi đưa tiểu thiếu gia đi nhà trẻ.”

“Đi đi.”

Ôn Hủ Hủ xua tay. Kỳ thật trong đầu cô đang nghĩ sau khi Hoắc Dận đi nhà trẻ cô sẽ trốn đi đâu đó. Nhưng còn đi đâu cô cũng không biết.

Nhưng khi Ôn Hủ Hủ chỉ mới vừa nghĩ tới đây đã bị Hoắc Dận bắt thóp. Cậu lạnh lùng lắc lắc chiếc ipad trên tay: “Camera giám sát của công ty, toàn bộ đều ở đây!”

Gục ngã!!

Ôn Hủ Hủ sợ hãi, cũng không dám nảy ra ý tưởng quỷ quái gì nữa.

Vì thế mười mấy phút sau, chờ đứa nhỏ này đi rồi. Ôn Hủ Hủ không được tự nhiên, mang theo túi xách của mình đi tới trước chiếc Maybach biển số 8 kia.

Cô chưa từng ngồi qua xe này, năm năm trước không có, năm năm sau cô càng tự nói với mình, ngay cả nhìn cũng phải ít nhìn.

Nhưng bây giờ, cô lại bị con trai ép buộc không thể không ngồi lên.

Ôn Hủ Hủ cảm thấy cả người mình căng thẳng, đặc biệt là sau khi cô nhìn thấy người đàn ông trong xe, loại cảm giác này càng thêm tồi tệ. Ngay cả hô hấp của cô cũng hỗn loạn, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.

Sao cô xui xẻo thế này?

“Cô còn đứng đó làm gì? Không muốn lên thì tự mình lăn đi!”

Hoắc Tư Tước đã ở bên trong chờ đến không kiên nhẫn nổi nữa. Nhìn Ôn Hủ Hủ còn ở bên ngoài lề mề, hắn liếc nhìn qua đồng hồ trên cổ tay, nhịn không được giận dữ mắng một câu.

Thời gian của tổng giám đốc đại nhân, buổi sáng tương đối quý giá.

Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 164Không ngờ Hoắc Dận tự tin ném xuống một câu.Thoáng chốc, hai người sau khi nghe được đều mất tự nhiên. Hoắc Tư Tước càng tức giận: “Con nói năng hồ đồ gì vậy? Ba lớn như vậy cần người chăm sóc sao? Nghe lời, mau đi nhà trẻ.”“Không đi! Hai người không nghe con, con cũng sẽ không nghe hai người!”Sau đó Hoắc Dận tháo cặp sách nhỏ trên người dùng sức ném xuống đất, hai mắt đỏ lên, xoay người chạy thật nhanh.Này!Thằng nhóc này!Ôn Hủ Hủ thấy vậy lo lắng dậm chân: “Anh làm gì vậy? Nếu như vậy sao con có thể để Hoắc Dận đi nhà trẻ, anh cứ vờ đáp ứng con thì có sao? Tôi không cần anh trả tiền lương, vậy được rồi.”Cô tức giận đến mức đồng ý mà không kèm điều kiện nào, thậm chí còn phàn nàn rằng Hoắc Tư Tước vô lý không biết thương con trai mình.Hoắc Tư Tước: “……”Chẳng lẽ là do hắn không đồng ý sao? Rõ ràng là người phụ nữ chết tiệt này không muốn đi làm đó chứ.——Sau một hồi khuyên can hơn nữa còn cam đoan, Hoắc Dận trốn trong phòng mới lại đeo cặp sách nhỏ đi ra.Vẻ mặt Hoắc Tư Tước âm trầm, nhưng ít nhất hắn cũng không nói gì nữa.“Thưa ông chủ, cô Ôn, tôi đưa tiểu thiếu gia đi nhà trẻ.”“Đi đi.”Ôn Hủ Hủ xua tay. Kỳ thật trong đầu cô đang nghĩ sau khi Hoắc Dận đi nhà trẻ cô sẽ trốn đi đâu đó. Nhưng còn đi đâu cô cũng không biết.Nhưng khi Ôn Hủ Hủ chỉ mới vừa nghĩ tới đây đã bị Hoắc Dận bắt thóp. Cậu lạnh lùng lắc lắc chiếc ipad trên tay: “Camera giám sát của công ty, toàn bộ đều ở đây!”Gục ngã!!Ôn Hủ Hủ sợ hãi, cũng không dám nảy ra ý tưởng quỷ quái gì nữa.Vì thế mười mấy phút sau, chờ đứa nhỏ này đi rồi. Ôn Hủ Hủ không được tự nhiên, mang theo túi xách của mình đi tới trước chiếc Maybach biển số 8 kia.Cô chưa từng ngồi qua xe này, năm năm trước không có, năm năm sau cô càng tự nói với mình, ngay cả nhìn cũng phải ít nhìn.Nhưng bây giờ, cô lại bị con trai ép buộc không thể không ngồi lên.Ôn Hủ Hủ cảm thấy cả người mình căng thẳng, đặc biệt là sau khi cô nhìn thấy người đàn ông trong xe, loại cảm giác này càng thêm tồi tệ. Ngay cả hô hấp của cô cũng hỗn loạn, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.Sao cô xui xẻo thế này?“Cô còn đứng đó làm gì? Không muốn lên thì tự mình lăn đi!”Hoắc Tư Tước đã ở bên trong chờ đến không kiên nhẫn nổi nữa. Nhìn Ôn Hủ Hủ còn ở bên ngoài lề mề, hắn liếc nhìn qua đồng hồ trên cổ tay, nhịn không được giận dữ mắng một câu.Thời gian của tổng giám đốc đại nhân, buổi sáng tương đối quý giá.

Chương 164