Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 716: C716: Chương 716
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bây giờ cô ta mới hoàn hồn, hóa ra ban nãy cô ta nằm mơ!!Đều tại Tô Cẩm Ngọc hù dọa cô ta đến mức này.Vệ Uyển nhìn quanh, nhà vệ sinh vừa bẩn vừa hôi. Từ khi tới đây, cô ta chịu trách nhiệm dọn dẹp nhà vệ sinh, nhưng cô ta đâu phải loại người làm công việc này??Vì vậy, lần nào Vệ Uyển cũng dọn dẹp qua loa, bây giờ thì hay rồi, cô ta bị chính mình hại cho ‘say’ luôn vì thứ mùi hôi.“Ọe…” Vệ Uyển mắc ói.“Mở cửa… mở cửa!” Cô ta hét lên.Không ai trả lời cô ta.Vệ Uyển tức giận ngồi luôn lên bồn cầu, muốn bật khóc.Sao cô ta lại đen đủi như này?Lúc này, ngoài cửa có một bóng người lay động.Vệ Uyển vội vàng nói: “Là ai thế? Làm ơn thả tôi ra với!”Cái bóng không trả lời, chỉ lặng lẽ đứng ở ngoài cửa nhà vệ sinh.“Ngô Yên à? Cô có thể mở cửa cho tôi được không…”Vệ Uyển cứ ngỡ là Ngô Yên – người dễ nói chuyện nhất phòng giam, nhưng đối phương vẫn đứng im lìm ngoài cửa.Vệ Uyển bỗng thấy sợ hãi, lông tơ cả người dựng lên.Không phải Ngô Yên!Vậy…vậy là ai?Nửa đêm không lo ngủ mà lại đứng ở ngoài cửa nhà vệ sinh??“Là ai…ai?” Vệ Uyển bật khóc hỏi.Người đó vẫn im lặng, chỉ có tiếng lạch cạch của cánh cửa nhà vệ sinh vang lên.Giống như tiếng móng tay cào vào cửa…Vệ Uyển sợ hãi hét lên: “Người đâu, người đâu mau tới đây! Mau mở cửa!”Cô ta vừa hét lên thì tiếng cào trên cửa bỗng dừng lại.Bóng đen cũng biến mất…Vệ Uyển hoảng sợ, cẩn thận áp vào khe cửa, muốn nhìn xem bên ngoài là ai…Bỗng nhiên, một con mắt bên ngoài khe cửa sáp tới gần, nhìn thẳng vào mắt cô ta.“A aaaaaa.”Vệ Uyển ngã rầm vào bồn cầu, mặt trắng bệch, miệng liên tục kêu cứu, nhưng dường như nhà vệ sinh này đã cách ly với phần còn lại của thế giới, dù cô ta hét to thế nào đi chăng nữa thì vẫn không có người tới cứu.“Nằm mơ đấy mà…mình đang nằm mơ thôi…”Vệ Uyển lồm cồm bò dậy từ bồn cầu, cảm giác kinh sợ khiến cô ta ói mửa đến mức bụng đau thắt, cô ta chật vật vặn vòi hoa sen xả nước khắp người.Bỗng, Cô ta phát hiện nước từ vòi hoa sen khi rơi xuống đất sẽ chuyển sang màu đỏ.
Bây giờ cô ta mới hoàn hồn, hóa ra ban nãy cô ta nằm mơ!!
Đều tại Tô Cẩm Ngọc hù dọa cô ta đến mức này.
Vệ Uyển nhìn quanh, nhà vệ sinh vừa bẩn vừa hôi. Từ khi tới đây, cô ta chịu trách nhiệm dọn dẹp nhà vệ sinh, nhưng cô ta đâu phải loại người làm công việc này??
Vì vậy, lần nào Vệ Uyển cũng dọn dẹp qua loa, bây giờ thì hay rồi, cô ta bị chính mình hại cho ‘say’ luôn vì thứ mùi hôi.
“Ọe…” Vệ Uyển mắc ói.
“Mở cửa… mở cửa!” Cô ta hét lên.
Không ai trả lời cô ta.
Vệ Uyển tức giận ngồi luôn lên bồn cầu, muốn bật khóc.
Sao cô ta lại đen đủi như này?
Lúc này, ngoài cửa có một bóng người lay động.
Vệ Uyển vội vàng nói: “Là ai thế? Làm ơn thả tôi ra với!”
Cái bóng không trả lời, chỉ lặng lẽ đứng ở ngoài cửa nhà vệ sinh.
“Ngô Yên à? Cô có thể mở cửa cho tôi được không…”
Vệ Uyển cứ ngỡ là Ngô Yên – người dễ nói chuyện nhất phòng giam, nhưng đối phương vẫn đứng im lìm ngoài cửa.
Vệ Uyển bỗng thấy sợ hãi, lông tơ cả người dựng lên.
Không phải Ngô Yên!
Vậy…vậy là ai?
Nửa đêm không lo ngủ mà lại đứng ở ngoài cửa nhà vệ sinh??
“Là ai…ai?” Vệ Uyển bật khóc hỏi.
Người đó vẫn im lặng, chỉ có tiếng lạch cạch của cánh cửa nhà vệ sinh vang lên.
Giống như tiếng móng tay cào vào cửa…
Vệ Uyển sợ hãi hét lên: “Người đâu, người đâu mau tới đây! Mau mở cửa!”
Cô ta vừa hét lên thì tiếng cào trên cửa bỗng dừng lại.
Bóng đen cũng biến mất…
Vệ Uyển hoảng sợ, cẩn thận áp vào khe cửa, muốn nhìn xem bên ngoài là ai…
Bỗng nhiên, một con mắt bên ngoài khe cửa sáp tới gần, nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“A aaaaaa.”
Vệ Uyển ngã rầm vào bồn cầu, mặt trắng bệch, miệng liên tục kêu cứu, nhưng dường như nhà vệ sinh này đã cách ly với phần còn lại của thế giới, dù cô ta hét to thế nào đi chăng nữa thì vẫn không có người tới cứu.
“Nằm mơ đấy mà…mình đang nằm mơ thôi…”
Vệ Uyển lồm cồm bò dậy từ bồn cầu, cảm giác kinh sợ khiến cô ta ói mửa đến mức bụng đau thắt, cô ta chật vật vặn vòi hoa sen xả nước khắp người.
Bỗng, Cô ta phát hiện nước từ vòi hoa sen khi rơi xuống đất sẽ chuyển sang màu đỏ.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bây giờ cô ta mới hoàn hồn, hóa ra ban nãy cô ta nằm mơ!!Đều tại Tô Cẩm Ngọc hù dọa cô ta đến mức này.Vệ Uyển nhìn quanh, nhà vệ sinh vừa bẩn vừa hôi. Từ khi tới đây, cô ta chịu trách nhiệm dọn dẹp nhà vệ sinh, nhưng cô ta đâu phải loại người làm công việc này??Vì vậy, lần nào Vệ Uyển cũng dọn dẹp qua loa, bây giờ thì hay rồi, cô ta bị chính mình hại cho ‘say’ luôn vì thứ mùi hôi.“Ọe…” Vệ Uyển mắc ói.“Mở cửa… mở cửa!” Cô ta hét lên.Không ai trả lời cô ta.Vệ Uyển tức giận ngồi luôn lên bồn cầu, muốn bật khóc.Sao cô ta lại đen đủi như này?Lúc này, ngoài cửa có một bóng người lay động.Vệ Uyển vội vàng nói: “Là ai thế? Làm ơn thả tôi ra với!”Cái bóng không trả lời, chỉ lặng lẽ đứng ở ngoài cửa nhà vệ sinh.“Ngô Yên à? Cô có thể mở cửa cho tôi được không…”Vệ Uyển cứ ngỡ là Ngô Yên – người dễ nói chuyện nhất phòng giam, nhưng đối phương vẫn đứng im lìm ngoài cửa.Vệ Uyển bỗng thấy sợ hãi, lông tơ cả người dựng lên.Không phải Ngô Yên!Vậy…vậy là ai?Nửa đêm không lo ngủ mà lại đứng ở ngoài cửa nhà vệ sinh??“Là ai…ai?” Vệ Uyển bật khóc hỏi.Người đó vẫn im lặng, chỉ có tiếng lạch cạch của cánh cửa nhà vệ sinh vang lên.Giống như tiếng móng tay cào vào cửa…Vệ Uyển sợ hãi hét lên: “Người đâu, người đâu mau tới đây! Mau mở cửa!”Cô ta vừa hét lên thì tiếng cào trên cửa bỗng dừng lại.Bóng đen cũng biến mất…Vệ Uyển hoảng sợ, cẩn thận áp vào khe cửa, muốn nhìn xem bên ngoài là ai…Bỗng nhiên, một con mắt bên ngoài khe cửa sáp tới gần, nhìn thẳng vào mắt cô ta.“A aaaaaa.”Vệ Uyển ngã rầm vào bồn cầu, mặt trắng bệch, miệng liên tục kêu cứu, nhưng dường như nhà vệ sinh này đã cách ly với phần còn lại của thế giới, dù cô ta hét to thế nào đi chăng nữa thì vẫn không có người tới cứu.“Nằm mơ đấy mà…mình đang nằm mơ thôi…”Vệ Uyển lồm cồm bò dậy từ bồn cầu, cảm giác kinh sợ khiến cô ta ói mửa đến mức bụng đau thắt, cô ta chật vật vặn vòi hoa sen xả nước khắp người.Bỗng, Cô ta phát hiện nước từ vòi hoa sen khi rơi xuống đất sẽ chuyển sang màu đỏ.