Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 717: C717: Chương 717
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Có máu nhỏ giọt từ trần nhà.Đồng tử Vệ Uyển co rút, cả người cô ta trở nên cứng đờ, không dám ngẩng đầu nhìn.Két két….m thanh kia lại vang lên.Vệ Uyển không dám cử động, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, cả người cô ta run lên từng chặp….Vệ Uyển chợt thấy trán hơi ngứa, hình như tóc mai đang rũ xuống.Cô ta không khỏi đưa tay gạt đi, lúc này mới phát hiện ra đây chẳng phải tóc cô ta, mà là tóc của người nào đó buông xuống vì đang treo ngược trên trần nhà—–Đây là tóc của ‘người’ đó!!“A aaaa–”Ngày hôm sau, các tù nhân mở cửa nhà vệ sinh ra thì thấy Vệ Uyển đang nằm cuộn tròn trên sàn với nước tiểu khắp người, mùi khai nồng nặc!!“Này! Chết rồi à? Mẹ kiếp, ghê tởm quá, chưa chết thì nhanh đi dọn nhà vệ sinh đi!”Vệ Uyển sợ hãi nhìn đám bạn tù, vớ lấy một cái khăn rồi bắt đầu lau sàn.Không ai biết đêm qua Vệ Uyển đã trải qua những gì, mà đây mới là sự khởi đầu.Ngày sau, cô ta sẽ phải sống quãng đời còn lại trong sợ hãi và hối hận… đau đớn hơn cả cái chết!**Nhà họ Tô…Nhận được tin Vệ Uyển có biểu hiện bất thường trong phòng giam, Tô Nhất Trần chỉ cảm thấy khó hiểu không thôi.“Túc Bảo, tối qua mẹ con ra ngoài à?” Anh hỏi.Túc Bảo đáp: “Không ạ, sao cậu cả lại hỏi như thế?”Tô Nhất Trần đáp: “Vệ Uyển gặp phải cú sốc gì đó.”Hôm qua Tô Cẩm Ngọc kêu anh đừng động tay động chân, cứ để cô trừng phạt Vệ Uyển, hơn nữa cô sẽ ra tay sạch sẽ, không để lại chút sơ hở.Tô Nhất Trần còn tưởng tối qua Tô Cẩm Ngọc đi hù dọa Vệ Uyển.Túc Bảo mù mờ, chịu cú sốc ư??Cô bé còn chưa ra tay mà?Mẹ cô bé cũng vậy!“Là ai nhỉ…” Túc Bảo hồ nghi hỏi.Còn ai có thù hận với Vệ Uyển ư?Kỷ Trường lật cuốn sổ, chẳng ngờ lại nhìn thấy một cái tên.Hắn không khỏi chau mày.Quỷ hồn này…? Nó muốn làm gì nhỉ?Túc Bảo đang ở thư phòng với Tô Nhất Trần. Nghe tin Vệ Uyển bị hù dọa đến mức tè ra quần, điều đầu tiên mà hầu hết mọi người nghĩ đến chính là khả năng cô ta đã bị đánh.Nhưng điều đầu tiên mà Túc Bảo và Tô Nhất Trần nghĩ đến lại là: Chắc chắn cô ta bị quỷ hù dọa rồi.“Không phải mẹ con dọa đâu, tối qua mẹ con ở nhà mà…” Túc Bảo nói vậy nhưng cũng không quá chắc chắn.
Có máu nhỏ giọt từ trần nhà.
Đồng tử Vệ Uyển co rút, cả người cô ta trở nên cứng đờ, không dám ngẩng đầu nhìn.
Két két….
m thanh kia lại vang lên.
Vệ Uyển không dám cử động, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, cả người cô ta run lên từng chặp….
Vệ Uyển chợt thấy trán hơi ngứa, hình như tóc mai đang rũ xuống.
Cô ta không khỏi đưa tay gạt đi, lúc này mới phát hiện ra đây chẳng phải tóc cô ta, mà là tóc của người nào đó buông xuống vì đang treo ngược trên trần nhà—–
Đây là tóc của ‘người’ đó!!
“A aaaa–”
Ngày hôm sau, các tù nhân mở cửa nhà vệ sinh ra thì thấy Vệ Uyển đang nằm cuộn tròn trên sàn với nước tiểu khắp người, mùi khai nồng nặc!!
“Này! Chết rồi à? Mẹ kiếp, ghê tởm quá, chưa chết thì nhanh đi dọn nhà vệ sinh đi!”
Vệ Uyển sợ hãi nhìn đám bạn tù, vớ lấy một cái khăn rồi bắt đầu lau sàn.
Không ai biết đêm qua Vệ Uyển đã trải qua những gì, mà đây mới là sự khởi đầu.
Ngày sau, cô ta sẽ phải sống quãng đời còn lại trong sợ hãi và hối hận… đau đớn hơn cả cái chết!
**
Nhà họ Tô…
Nhận được tin Vệ Uyển có biểu hiện bất thường trong phòng giam, Tô Nhất Trần chỉ cảm thấy khó hiểu không thôi.
“Túc Bảo, tối qua mẹ con ra ngoài à?” Anh hỏi.
Túc Bảo đáp: “Không ạ, sao cậu cả lại hỏi như thế?”
Tô Nhất Trần đáp: “Vệ Uyển gặp phải cú sốc gì đó.”
Hôm qua Tô Cẩm Ngọc kêu anh đừng động tay động chân, cứ để cô trừng phạt Vệ Uyển, hơn nữa cô sẽ ra tay sạch sẽ, không để lại chút sơ hở.
Tô Nhất Trần còn tưởng tối qua Tô Cẩm Ngọc đi hù dọa Vệ Uyển.
Túc Bảo mù mờ, chịu cú sốc ư??
Cô bé còn chưa ra tay mà?
Mẹ cô bé cũng vậy!
“Là ai nhỉ…” Túc Bảo hồ nghi hỏi.
Còn ai có thù hận với Vệ Uyển ư?
Kỷ Trường lật cuốn sổ, chẳng ngờ lại nhìn thấy một cái tên.
Hắn không khỏi chau mày.
Quỷ hồn này…? Nó muốn làm gì nhỉ?
Túc Bảo đang ở thư phòng với Tô Nhất Trần. Nghe tin Vệ Uyển bị hù dọa đến mức tè ra quần, điều đầu tiên mà hầu hết mọi người nghĩ đến chính là khả năng cô ta đã bị đánh.
Nhưng điều đầu tiên mà Túc Bảo và Tô Nhất Trần nghĩ đến lại là: Chắc chắn cô ta bị quỷ hù dọa rồi.
“Không phải mẹ con dọa đâu, tối qua mẹ con ở nhà mà…” Túc Bảo nói vậy nhưng cũng không quá chắc chắn.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Có máu nhỏ giọt từ trần nhà.Đồng tử Vệ Uyển co rút, cả người cô ta trở nên cứng đờ, không dám ngẩng đầu nhìn.Két két….m thanh kia lại vang lên.Vệ Uyển không dám cử động, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, cả người cô ta run lên từng chặp….Vệ Uyển chợt thấy trán hơi ngứa, hình như tóc mai đang rũ xuống.Cô ta không khỏi đưa tay gạt đi, lúc này mới phát hiện ra đây chẳng phải tóc cô ta, mà là tóc của người nào đó buông xuống vì đang treo ngược trên trần nhà—–Đây là tóc của ‘người’ đó!!“A aaaa–”Ngày hôm sau, các tù nhân mở cửa nhà vệ sinh ra thì thấy Vệ Uyển đang nằm cuộn tròn trên sàn với nước tiểu khắp người, mùi khai nồng nặc!!“Này! Chết rồi à? Mẹ kiếp, ghê tởm quá, chưa chết thì nhanh đi dọn nhà vệ sinh đi!”Vệ Uyển sợ hãi nhìn đám bạn tù, vớ lấy một cái khăn rồi bắt đầu lau sàn.Không ai biết đêm qua Vệ Uyển đã trải qua những gì, mà đây mới là sự khởi đầu.Ngày sau, cô ta sẽ phải sống quãng đời còn lại trong sợ hãi và hối hận… đau đớn hơn cả cái chết!**Nhà họ Tô…Nhận được tin Vệ Uyển có biểu hiện bất thường trong phòng giam, Tô Nhất Trần chỉ cảm thấy khó hiểu không thôi.“Túc Bảo, tối qua mẹ con ra ngoài à?” Anh hỏi.Túc Bảo đáp: “Không ạ, sao cậu cả lại hỏi như thế?”Tô Nhất Trần đáp: “Vệ Uyển gặp phải cú sốc gì đó.”Hôm qua Tô Cẩm Ngọc kêu anh đừng động tay động chân, cứ để cô trừng phạt Vệ Uyển, hơn nữa cô sẽ ra tay sạch sẽ, không để lại chút sơ hở.Tô Nhất Trần còn tưởng tối qua Tô Cẩm Ngọc đi hù dọa Vệ Uyển.Túc Bảo mù mờ, chịu cú sốc ư??Cô bé còn chưa ra tay mà?Mẹ cô bé cũng vậy!“Là ai nhỉ…” Túc Bảo hồ nghi hỏi.Còn ai có thù hận với Vệ Uyển ư?Kỷ Trường lật cuốn sổ, chẳng ngờ lại nhìn thấy một cái tên.Hắn không khỏi chau mày.Quỷ hồn này…? Nó muốn làm gì nhỉ?Túc Bảo đang ở thư phòng với Tô Nhất Trần. Nghe tin Vệ Uyển bị hù dọa đến mức tè ra quần, điều đầu tiên mà hầu hết mọi người nghĩ đến chính là khả năng cô ta đã bị đánh.Nhưng điều đầu tiên mà Túc Bảo và Tô Nhất Trần nghĩ đến lại là: Chắc chắn cô ta bị quỷ hù dọa rồi.“Không phải mẹ con dọa đâu, tối qua mẹ con ở nhà mà…” Túc Bảo nói vậy nhưng cũng không quá chắc chắn.