Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 718: C718: Chương 718
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Cẩm Ngọc nhẹ nhàng bay từ bên ngoài vào thư phòng.Túc Bảo vội hỏi: “Mẹ, tối muộn hôm qua mẹ có đến nhà tù không?”Tô Cẩm Ngọc khó hiểu hỏi: “Không, sao con lại hỏi vậy?”Vốn dĩ cô định đi tìm Vệ Uyển, nhưng có việc khác cần xử lý trước nên tạm thời hoãn lại.Túc Bảo: “Cậu cả nói đêm qua dì Vệ Uyển quá kích động nên tè ra khắp người…”Tô Cẩm Ngọc: “Woa, vị anh hùng hảo hán nào ra tay trượng nghĩa thế, xin nhận của mẹ một lạy.”Túc Bảo: “…”Kỷ Trường nói: “Không phải anh hùng hảo hán…là một quỷ hồn thôi. Có khả năng nó tới để tìm cô đấy.”Hắn nhìn sách suy nghĩ, Tô Cẩm Ngọc đã là quỷ hồn được ghi chép trong sách. Thông thường, sẽ không có bất cứ lời nhắc nào bên dưới tên của các tử hồn bình thường.Nhưng bây giờ một cái tên xuất hiện…Điều này khiến Kỷ Trường cảm thấy rất kỳ lạ.“Vì cô mà đi báo thù Vệ Uyển, xem ra quỷ hồn này muốn lấy lòng cô rồi nhỉ?”Việc đầu tiên quỷ hồn đó làm là giúp Tô Cẩm Ngọc báo thù, mục đích quá rõ ràng còn gì.Tô Cẩm Ngọc: “Ồ? Là qủy hồn chết tiệt nào thế?”Khóe miệng Kỷ Trường khẽ giật.Tô Cẩm Ngọc chả hiểu chuyện gì, cô có nói sai gì đâu, quỷ hồn chết nhiều năm rồi chẳng phải chính là ‘quỷ chết tiệt’ hay sao?Tô Cẩm Ngọc sáp người tới nhìn cuốn sách trời không có chữ của Kỷ Trường, quả nhiên vẫn không thấy gì như lần trước.“Trên sách viết gì thế?” Tô Cẩm Ngọc hỏi.Kỷ Trường phất tay, cuốn sách lập tức biến mất.Hắn nói: “Không có gì đâu, chỉ xuất hiện một cái tên thôi.”Tô Cẩm Ngọc: “Tên là gì?”Kỷ Trường nói ra một cái tên kêu như chuông: “Long Ngạo Thiên.”Tô Cẩm Ngọc: “???” . Ch𝓾𝓎ê𝑛 𝑡ra𝑛g đọc 𝑡r𝓾𝓎ệ𝑛 ~ 𝒯RU𝑴 𝒯RUYỆ𝖭.V𝖭 ~Hay lắm, đây có phải cuộc chơi mà Tô Cẩm Ngọc và Long Ngạo Thiên cùng đánh đập hắc liên hoa Vệ Uyển không??Túc Bảo tò mò hỏi: “Quỷ hồn này lợi hại lắm ạ?”Khi trước, cuộc sống của Tô Cẩm Ngọc chỉ xoay quanh quá trình hóa trị hoặc tạm nghỉ chờ hóa trị, không có chút vui thú nào ngoài đọc sách.Số sách cô đọc không phải 700 cuốn thì cũng là 500 cuốn, bao gồm cả tiểu thuyết nữ chủ và nam chủ, vì vậy cô không xa lạ gì với cái tên Long Ngạo Thiên.Long Ngạo Thiên là nhân vật nam chính lợi hại nhất trong thể loại tiểu thuyết nam chủ, hành sự không theo lẽ thường, chẳng cần dùng đầu óc vẫn có thể dễ dàng tiêu diệt kẻ địch bằng hào quang của nhân vật chính…Tóm lại, có thể coi đây là phiên bản nam của “Mary Sue”.Tô Cẩm Ngọc ngẫm nghĩ, nói: “Long Ngạo Thiên vô cùng lợi hại…có thể…có thể bay lên trời….”
Tô Cẩm Ngọc nhẹ nhàng bay từ bên ngoài vào thư phòng.
Túc Bảo vội hỏi: “Mẹ, tối muộn hôm qua mẹ có đến nhà tù không?”
Tô Cẩm Ngọc khó hiểu hỏi: “Không, sao con lại hỏi vậy?”
Vốn dĩ cô định đi tìm Vệ Uyển, nhưng có việc khác cần xử lý trước nên tạm thời hoãn lại.
Túc Bảo: “Cậu cả nói đêm qua dì Vệ Uyển quá kích động nên tè ra khắp người…”
Tô Cẩm Ngọc: “Woa, vị anh hùng hảo hán nào ra tay trượng nghĩa thế, xin nhận của mẹ một lạy.”
Túc Bảo: “…”
Kỷ Trường nói: “Không phải anh hùng hảo hán…là một quỷ hồn thôi. Có khả năng nó tới để tìm cô đấy.”
Hắn nhìn sách suy nghĩ, Tô Cẩm Ngọc đã là quỷ hồn được ghi chép trong sách. Thông thường, sẽ không có bất cứ lời nhắc nào bên dưới tên của các tử hồn bình thường.
Nhưng bây giờ một cái tên xuất hiện…
Điều này khiến Kỷ Trường cảm thấy rất kỳ lạ.
“Vì cô mà đi báo thù Vệ Uyển, xem ra quỷ hồn này muốn lấy lòng cô rồi nhỉ?”
Việc đầu tiên quỷ hồn đó làm là giúp Tô Cẩm Ngọc báo thù, mục đích quá rõ ràng còn gì.
Tô Cẩm Ngọc: “Ồ? Là qủy hồn chết tiệt nào thế?”
Khóe miệng Kỷ Trường khẽ giật.
Tô Cẩm Ngọc chả hiểu chuyện gì, cô có nói sai gì đâu, quỷ hồn chết nhiều năm rồi chẳng phải chính là ‘quỷ chết tiệt’ hay sao?
Tô Cẩm Ngọc sáp người tới nhìn cuốn sách trời không có chữ của Kỷ Trường, quả nhiên vẫn không thấy gì như lần trước.
“Trên sách viết gì thế?” Tô Cẩm Ngọc hỏi.
Kỷ Trường phất tay, cuốn sách lập tức biến mất.
Hắn nói: “Không có gì đâu, chỉ xuất hiện một cái tên thôi.”
Tô Cẩm Ngọc: “Tên là gì?”
Kỷ Trường nói ra một cái tên kêu như chuông: “Long Ngạo Thiên.”
Tô Cẩm Ngọc: “???” . Ch𝓾𝓎ê𝑛 𝑡ra𝑛g đọc 𝑡r𝓾𝓎ệ𝑛 ~ 𝒯RU𝑴 𝒯RUYỆ𝖭.V𝖭 ~
Hay lắm, đây có phải cuộc chơi mà Tô Cẩm Ngọc và Long Ngạo Thiên cùng đánh đập hắc liên hoa Vệ Uyển không??
Túc Bảo tò mò hỏi: “Quỷ hồn này lợi hại lắm ạ?”
Khi trước, cuộc sống của Tô Cẩm Ngọc chỉ xoay quanh quá trình hóa trị hoặc tạm nghỉ chờ hóa trị, không có chút vui thú nào ngoài đọc sách.
Số sách cô đọc không phải 700 cuốn thì cũng là 500 cuốn, bao gồm cả tiểu thuyết nữ chủ và nam chủ, vì vậy cô không xa lạ gì với cái tên Long Ngạo Thiên.
Long Ngạo Thiên là nhân vật nam chính lợi hại nhất trong thể loại tiểu thuyết nam chủ, hành sự không theo lẽ thường, chẳng cần dùng đầu óc vẫn có thể dễ dàng tiêu diệt kẻ địch bằng hào quang của nhân vật chính…
Tóm lại, có thể coi đây là phiên bản nam của “Mary Sue”.
Tô Cẩm Ngọc ngẫm nghĩ, nói: “Long Ngạo Thiên vô cùng lợi hại…có thể…có thể bay lên trời….”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Cẩm Ngọc nhẹ nhàng bay từ bên ngoài vào thư phòng.Túc Bảo vội hỏi: “Mẹ, tối muộn hôm qua mẹ có đến nhà tù không?”Tô Cẩm Ngọc khó hiểu hỏi: “Không, sao con lại hỏi vậy?”Vốn dĩ cô định đi tìm Vệ Uyển, nhưng có việc khác cần xử lý trước nên tạm thời hoãn lại.Túc Bảo: “Cậu cả nói đêm qua dì Vệ Uyển quá kích động nên tè ra khắp người…”Tô Cẩm Ngọc: “Woa, vị anh hùng hảo hán nào ra tay trượng nghĩa thế, xin nhận của mẹ một lạy.”Túc Bảo: “…”Kỷ Trường nói: “Không phải anh hùng hảo hán…là một quỷ hồn thôi. Có khả năng nó tới để tìm cô đấy.”Hắn nhìn sách suy nghĩ, Tô Cẩm Ngọc đã là quỷ hồn được ghi chép trong sách. Thông thường, sẽ không có bất cứ lời nhắc nào bên dưới tên của các tử hồn bình thường.Nhưng bây giờ một cái tên xuất hiện…Điều này khiến Kỷ Trường cảm thấy rất kỳ lạ.“Vì cô mà đi báo thù Vệ Uyển, xem ra quỷ hồn này muốn lấy lòng cô rồi nhỉ?”Việc đầu tiên quỷ hồn đó làm là giúp Tô Cẩm Ngọc báo thù, mục đích quá rõ ràng còn gì.Tô Cẩm Ngọc: “Ồ? Là qủy hồn chết tiệt nào thế?”Khóe miệng Kỷ Trường khẽ giật.Tô Cẩm Ngọc chả hiểu chuyện gì, cô có nói sai gì đâu, quỷ hồn chết nhiều năm rồi chẳng phải chính là ‘quỷ chết tiệt’ hay sao?Tô Cẩm Ngọc sáp người tới nhìn cuốn sách trời không có chữ của Kỷ Trường, quả nhiên vẫn không thấy gì như lần trước.“Trên sách viết gì thế?” Tô Cẩm Ngọc hỏi.Kỷ Trường phất tay, cuốn sách lập tức biến mất.Hắn nói: “Không có gì đâu, chỉ xuất hiện một cái tên thôi.”Tô Cẩm Ngọc: “Tên là gì?”Kỷ Trường nói ra một cái tên kêu như chuông: “Long Ngạo Thiên.”Tô Cẩm Ngọc: “???” . Ch𝓾𝓎ê𝑛 𝑡ra𝑛g đọc 𝑡r𝓾𝓎ệ𝑛 ~ 𝒯RU𝑴 𝒯RUYỆ𝖭.V𝖭 ~Hay lắm, đây có phải cuộc chơi mà Tô Cẩm Ngọc và Long Ngạo Thiên cùng đánh đập hắc liên hoa Vệ Uyển không??Túc Bảo tò mò hỏi: “Quỷ hồn này lợi hại lắm ạ?”Khi trước, cuộc sống của Tô Cẩm Ngọc chỉ xoay quanh quá trình hóa trị hoặc tạm nghỉ chờ hóa trị, không có chút vui thú nào ngoài đọc sách.Số sách cô đọc không phải 700 cuốn thì cũng là 500 cuốn, bao gồm cả tiểu thuyết nữ chủ và nam chủ, vì vậy cô không xa lạ gì với cái tên Long Ngạo Thiên.Long Ngạo Thiên là nhân vật nam chính lợi hại nhất trong thể loại tiểu thuyết nam chủ, hành sự không theo lẽ thường, chẳng cần dùng đầu óc vẫn có thể dễ dàng tiêu diệt kẻ địch bằng hào quang của nhân vật chính…Tóm lại, có thể coi đây là phiên bản nam của “Mary Sue”.Tô Cẩm Ngọc ngẫm nghĩ, nói: “Long Ngạo Thiên vô cùng lợi hại…có thể…có thể bay lên trời….”