Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 722: C722: Chương 722
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Cô ta không cam tâm, không muốn tiếp tục ở lại đây thêm một giây một phút nào nữa, dù chỉ đổi cô ta sang nhà tù khác thôi cũng được!“Túc Bảo….” Vệ Uyển vùng vẫy muốn đuổi theo, nhưng còn chưa ra khỏi cửa phòng thăm nuôi thì một gương mặt đã đột ngột dán tới.Hai mắt Tô Cẩm Ngọc đang chảy dòng lệ máu, cô khóc thút thít: “Chị dâu ơi….”Vệ Uyển sợ đến mức chân đứng vội lại, ngã nhoài ra đất.Tô Cẩm Ngọc vặn vẹo thân thể, bò trên mặt đất: “Chị dâu….Hình như người em đứt làm đôi rồi, chị giúp em với…”Vệ Uyển hét lên rồi lùi lại, ngay cả lúc quản giáo lên kéo cô ta, cô ta vẫn kinh hãi vung vẩy tay chân.“Cút đi! Đừng đến đây, đừng đến đây.” Vệ Uyển hét to.Tên quản giáo dứt khoát cho cô ta xơi một dùi cui điện.Vệ Uyển trợn mắt, ngã xuống đất co giật.Khoảnh khắc trước khi ngất đi, Vệ Uyển tuyệt vọng quá đỗi….Tại sao…Tại sao người bị tổn thương luôn là cô ta? Sao cô ta lại thảm như này?Tô Nhất Trần nắm tay Túc Bảo ra ngoài, giám ngục dẫn đường cho họ nói: “Người nhà một tháng chỉ được vào thăm một hai lần. Gần đây Vệ Uyển không ngoan ngoãn, tháng sau anh hãy tới thăm cô ta nhé.”Tô Nhất Trần gật đầu: “Ừm.”Túc Bảo: “Chú ơi yên tâm đi ạ, con và cậu sẽ không tới nữa đâu.”Giám ngục: “??”Chiếc xe từ từ lái đi ra ngoài.Có hai cổng vào nhà tù, bánh trước của ô tô cuối cùng cũng đi qua cổng và một nửa thân xe đã ra khỏi nhà tù.Quỷ xui xẻo vô cùng kích động, cuối cùng nó cũng sắp thoát khỏi cái chỗ quỷ quái này rồi.Nó cười phá lên: “Ta ra ngoài rồi, haha, ta ra ngoài rồi!!”“17 năm… tròn 17 năm!”“Ha ha ha, Long Ngạo Thiên ta cuối cùng cũng thoát khỏi cái chỗ quỷ quái này rồi! Ta muốn hỏi hôm nay còn ai! Còn ai có thể ngăn cản ta đây!”Cả người quỷ xui xẻo bỗng tràn đầy sát khí, nó lao ra khỏi cửa kính ô tô rồi bay ra ngoài!Kỷ Trường nheo mắt: “Lừa phỉnh ư? Muốn chạy ư?” . ngôn tình sủngTúc Bảo hét to bằng giọng nói non nớt: “Này! Chạy đi đâu vậy!”Đôi mắt được kẻ một lớp mực đen dày của quỷ xui xẻo thoáng hiện sự khinh miệt.Hừ, nó muốn tự do!Chỉ có kẻ ngốc mới đi với họ!Đúng lúc này, một tia sét đột nhiên đánh xuống từ bầu trời.Đùng….!Quỷ xui xẻo bị đánh cho bay ngược trở lại rồi nện vào lưới điện trên tường, giật cho tung hồn thể.Sau đó ngã xuống, vừa vặn rơi xuống dưới chân chú chó cảnh sát.
Cô ta không cam tâm, không muốn tiếp tục ở lại đây thêm một giây một phút nào nữa, dù chỉ đổi cô ta sang nhà tù khác thôi cũng được!
“Túc Bảo….” Vệ Uyển vùng vẫy muốn đuổi theo, nhưng còn chưa ra khỏi cửa phòng thăm nuôi thì một gương mặt đã đột ngột dán tới.
Hai mắt Tô Cẩm Ngọc đang chảy dòng lệ máu, cô khóc thút thít: “Chị dâu ơi….”
Vệ Uyển sợ đến mức chân đứng vội lại, ngã nhoài ra đất.
Tô Cẩm Ngọc vặn vẹo thân thể, bò trên mặt đất: “Chị dâu….Hình như người em đứt làm đôi rồi, chị giúp em với…”
Vệ Uyển hét lên rồi lùi lại, ngay cả lúc quản giáo lên kéo cô ta, cô ta vẫn kinh hãi vung vẩy tay chân.
“Cút đi! Đừng đến đây, đừng đến đây.” Vệ Uyển hét to.
Tên quản giáo dứt khoát cho cô ta xơi một dùi cui điện.
Vệ Uyển trợn mắt, ngã xuống đất co giật.
Khoảnh khắc trước khi ngất đi, Vệ Uyển tuyệt vọng quá đỗi….Tại sao…Tại sao người bị tổn thương luôn là cô ta? Sao cô ta lại thảm như này?
Tô Nhất Trần nắm tay Túc Bảo ra ngoài, giám ngục dẫn đường cho họ nói: “Người nhà một tháng chỉ được vào thăm một hai lần. Gần đây Vệ Uyển không ngoan ngoãn, tháng sau anh hãy tới thăm cô ta nhé.”
Tô Nhất Trần gật đầu: “Ừm.”
Túc Bảo: “Chú ơi yên tâm đi ạ, con và cậu sẽ không tới nữa đâu.”
Giám ngục: “??”
Chiếc xe từ từ lái đi ra ngoài.
Có hai cổng vào nhà tù, bánh trước của ô tô cuối cùng cũng đi qua cổng và một nửa thân xe đã ra khỏi nhà tù.
Quỷ xui xẻo vô cùng kích động, cuối cùng nó cũng sắp thoát khỏi cái chỗ quỷ quái này rồi.
Nó cười phá lên: “Ta ra ngoài rồi, haha, ta ra ngoài rồi!!”
“17 năm… tròn 17 năm!”
“Ha ha ha, Long Ngạo Thiên ta cuối cùng cũng thoát khỏi cái chỗ quỷ quái này rồi! Ta muốn hỏi hôm nay còn ai! Còn ai có thể ngăn cản ta đây!”
Cả người quỷ xui xẻo bỗng tràn đầy sát khí, nó lao ra khỏi cửa kính ô tô rồi bay ra ngoài!
Kỷ Trường nheo mắt: “Lừa phỉnh ư? Muốn chạy ư?” . ngôn tình sủng
Túc Bảo hét to bằng giọng nói non nớt: “Này! Chạy đi đâu vậy!”
Đôi mắt được kẻ một lớp mực đen dày của quỷ xui xẻo thoáng hiện sự khinh miệt.
Hừ, nó muốn tự do!
Chỉ có kẻ ngốc mới đi với họ!
Đúng lúc này, một tia sét đột nhiên đánh xuống từ bầu trời.
Đùng….!
Quỷ xui xẻo bị đánh cho bay ngược trở lại rồi nện vào lưới điện trên tường, giật cho tung hồn thể.
Sau đó ngã xuống, vừa vặn rơi xuống dưới chân chú chó cảnh sát.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Cô ta không cam tâm, không muốn tiếp tục ở lại đây thêm một giây một phút nào nữa, dù chỉ đổi cô ta sang nhà tù khác thôi cũng được!“Túc Bảo….” Vệ Uyển vùng vẫy muốn đuổi theo, nhưng còn chưa ra khỏi cửa phòng thăm nuôi thì một gương mặt đã đột ngột dán tới.Hai mắt Tô Cẩm Ngọc đang chảy dòng lệ máu, cô khóc thút thít: “Chị dâu ơi….”Vệ Uyển sợ đến mức chân đứng vội lại, ngã nhoài ra đất.Tô Cẩm Ngọc vặn vẹo thân thể, bò trên mặt đất: “Chị dâu….Hình như người em đứt làm đôi rồi, chị giúp em với…”Vệ Uyển hét lên rồi lùi lại, ngay cả lúc quản giáo lên kéo cô ta, cô ta vẫn kinh hãi vung vẩy tay chân.“Cút đi! Đừng đến đây, đừng đến đây.” Vệ Uyển hét to.Tên quản giáo dứt khoát cho cô ta xơi một dùi cui điện.Vệ Uyển trợn mắt, ngã xuống đất co giật.Khoảnh khắc trước khi ngất đi, Vệ Uyển tuyệt vọng quá đỗi….Tại sao…Tại sao người bị tổn thương luôn là cô ta? Sao cô ta lại thảm như này?Tô Nhất Trần nắm tay Túc Bảo ra ngoài, giám ngục dẫn đường cho họ nói: “Người nhà một tháng chỉ được vào thăm một hai lần. Gần đây Vệ Uyển không ngoan ngoãn, tháng sau anh hãy tới thăm cô ta nhé.”Tô Nhất Trần gật đầu: “Ừm.”Túc Bảo: “Chú ơi yên tâm đi ạ, con và cậu sẽ không tới nữa đâu.”Giám ngục: “??”Chiếc xe từ từ lái đi ra ngoài.Có hai cổng vào nhà tù, bánh trước của ô tô cuối cùng cũng đi qua cổng và một nửa thân xe đã ra khỏi nhà tù.Quỷ xui xẻo vô cùng kích động, cuối cùng nó cũng sắp thoát khỏi cái chỗ quỷ quái này rồi.Nó cười phá lên: “Ta ra ngoài rồi, haha, ta ra ngoài rồi!!”“17 năm… tròn 17 năm!”“Ha ha ha, Long Ngạo Thiên ta cuối cùng cũng thoát khỏi cái chỗ quỷ quái này rồi! Ta muốn hỏi hôm nay còn ai! Còn ai có thể ngăn cản ta đây!”Cả người quỷ xui xẻo bỗng tràn đầy sát khí, nó lao ra khỏi cửa kính ô tô rồi bay ra ngoài!Kỷ Trường nheo mắt: “Lừa phỉnh ư? Muốn chạy ư?” . ngôn tình sủngTúc Bảo hét to bằng giọng nói non nớt: “Này! Chạy đi đâu vậy!”Đôi mắt được kẻ một lớp mực đen dày của quỷ xui xẻo thoáng hiện sự khinh miệt.Hừ, nó muốn tự do!Chỉ có kẻ ngốc mới đi với họ!Đúng lúc này, một tia sét đột nhiên đánh xuống từ bầu trời.Đùng….!Quỷ xui xẻo bị đánh cho bay ngược trở lại rồi nện vào lưới điện trên tường, giật cho tung hồn thể.Sau đó ngã xuống, vừa vặn rơi xuống dưới chân chú chó cảnh sát.