Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 723: C723: Chương 723
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Chú chó cảnh sát đang đi tè bỗng sửng sốt.Chuyện gì thế này, hình như ban nãy nó trông thấy thứ gì đó mà.Mùi này giống như mùi của bóng đen mà nó truy đuổi năm vòng lần trước?Chú chó cảnh sát cảnh giác nhìn xung quanh, nhưng không trông thấy gì hết.Thôi kệ đi, cứ phải tè trước đã!Chó cũng có ba nhu cầu cấp bách giống con người mà!Quỷ xui xẻo vừa toan bò dậy thì đã bị chó cảnh sát tè cho ướt đầu.Quỷ xui xẻo: “…”Xe của Tô Nhất Trần dừng ngoài cổng lớn, cửa xe mở ra, Túc Bảo bước xuống.Cô bé ngồi xổm ngoài cổng lớn, tò mò nhìn quỷ xui xẻo đang nằm bên trong.“Sư phụ ơi, anh ấy không ra ngoài được thật nhỉ!”Nhà tù này cũng chẳng vẽ lá bùa nào, cánh cổng lớn thậm chí còn chưa đóng lại.Chỉ bị ngăn cách bởi một tầng không khí thôi mà quỷ xui xẻo không thoát ra nổi.Kỷ Trường lấy cuốn sổ ra xem, nói: “Hỏi bát tự và nơi sinh của nó để sư phụ xem thử.”Rốt cuộc quỷ xui xẻo đã làm gì mà bị mắc kẹt trong một nhà tù thế này?Lúc này, hồn thể quỷ xui xẻo đang tỏa ra khói đen, hai mắt nó đẫm nước ngước nhìn bầu trời.Nó đắc ý quá sớm rồi.Sớm biết vậy, nó nên chờ chiếc xe hoàn toàn rời khỏi cửa sắt rồi hãy chạy thoát thân!“Hu huhu……” Quỷ xui xẻo bật khóc.Túc Bảo vốn định duỗi tay chọt vào người quỷ xui xẻo, nhưng thấy khắp người nó dính nước tiểu của chú chó nên đành thôi.“Anh Long Ngạo Thiên, anh sinh ra ở đâu, ngày sinh và bát tự là gì, sao lại chết?” Túc Bảo hỏi.Đến bây giờ quỷ xui xẻo mới hoàn toàn mất đi sự kiêu ngạo, nó uể oải đáp: “Ta là người quận Hành ở Nam Ninh, sinh vào tháng 1 năm 1988…”“Ta chết năm 2005….bị một con gà trống mổ chết.”Túc Bảo: “??”Tô Cẩm Ngọc cũng thấy hứng thú, bay tới hỏi: “Sau đó thì sao? Sau đó thì sao?”Quỷ xui xẻo liếc nhìn hai mẹ con không có lương tâm thích hóng hớt trước mặt….Bỏ đi, dù sao nó cũng đánh không lại!“Năm đó ta không chịu học hành chăm chỉ, suốt ngày chỉ thích đến quán Internet, nghỉ lễ cũng phải chơi vài ngày rồi mới về quê.”“Mẹ ta bảo ta cho gà ăn. Ta buồn ngủ quá nên lấy thức ăn cho gà rải bừa bãi rồi đặt cái chậu lên tường.”“Ta vô tình giẫm phải phân gà nên bám vào tường, giơ chân lên chà vào thành bên”.“Không rõ tại sao cái chậu trên tường lại rơi xuống và đập vào đầu ta.”“Ta giật mình lùi lại mấy bước, vô tình giẫm lên một con gà mái đang ăn…”Túc Bảo khẽ chớp đôi mắt: “Sau đó anh bị con gà trống mổ chết à?”
Chú chó cảnh sát đang đi tè bỗng sửng sốt.
Chuyện gì thế này, hình như ban nãy nó trông thấy thứ gì đó mà.
Mùi này giống như mùi của bóng đen mà nó truy đuổi năm vòng lần trước?
Chú chó cảnh sát cảnh giác nhìn xung quanh, nhưng không trông thấy gì hết.
Thôi kệ đi, cứ phải tè trước đã!
Chó cũng có ba nhu cầu cấp bách giống con người mà!
Quỷ xui xẻo vừa toan bò dậy thì đã bị chó cảnh sát tè cho ướt đầu.
Quỷ xui xẻo: “…”
Xe của Tô Nhất Trần dừng ngoài cổng lớn, cửa xe mở ra, Túc Bảo bước xuống.
Cô bé ngồi xổm ngoài cổng lớn, tò mò nhìn quỷ xui xẻo đang nằm bên trong.
“Sư phụ ơi, anh ấy không ra ngoài được thật nhỉ!”
Nhà tù này cũng chẳng vẽ lá bùa nào, cánh cổng lớn thậm chí còn chưa đóng lại.
Chỉ bị ngăn cách bởi một tầng không khí thôi mà quỷ xui xẻo không thoát ra nổi.
Kỷ Trường lấy cuốn sổ ra xem, nói: “Hỏi bát tự và nơi sinh của nó để sư phụ xem thử.”
Rốt cuộc quỷ xui xẻo đã làm gì mà bị mắc kẹt trong một nhà tù thế này?
Lúc này, hồn thể quỷ xui xẻo đang tỏa ra khói đen, hai mắt nó đẫm nước ngước nhìn bầu trời.
Nó đắc ý quá sớm rồi.
Sớm biết vậy, nó nên chờ chiếc xe hoàn toàn rời khỏi cửa sắt rồi hãy chạy thoát thân!
“Hu huhu……” Quỷ xui xẻo bật khóc.
Túc Bảo vốn định duỗi tay chọt vào người quỷ xui xẻo, nhưng thấy khắp người nó dính nước tiểu của chú chó nên đành thôi.
“Anh Long Ngạo Thiên, anh sinh ra ở đâu, ngày sinh và bát tự là gì, sao lại chết?” Túc Bảo hỏi.
Đến bây giờ quỷ xui xẻo mới hoàn toàn mất đi sự kiêu ngạo, nó uể oải đáp: “Ta là người quận Hành ở Nam Ninh, sinh vào tháng 1 năm 1988…”
“Ta chết năm 2005….bị một con gà trống mổ chết.”
Túc Bảo: “??”
Tô Cẩm Ngọc cũng thấy hứng thú, bay tới hỏi: “Sau đó thì sao? Sau đó thì sao?”
Quỷ xui xẻo liếc nhìn hai mẹ con không có lương tâm thích hóng hớt trước mặt….
Bỏ đi, dù sao nó cũng đánh không lại!
“Năm đó ta không chịu học hành chăm chỉ, suốt ngày chỉ thích đến quán Internet, nghỉ lễ cũng phải chơi vài ngày rồi mới về quê.”
“Mẹ ta bảo ta cho gà ăn. Ta buồn ngủ quá nên lấy thức ăn cho gà rải bừa bãi rồi đặt cái chậu lên tường.”
“Ta vô tình giẫm phải phân gà nên bám vào tường, giơ chân lên chà vào thành bên”.
“Không rõ tại sao cái chậu trên tường lại rơi xuống và đập vào đầu ta.”
“Ta giật mình lùi lại mấy bước, vô tình giẫm lên một con gà mái đang ăn…”
Túc Bảo khẽ chớp đôi mắt: “Sau đó anh bị con gà trống mổ chết à?”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Chú chó cảnh sát đang đi tè bỗng sửng sốt.Chuyện gì thế này, hình như ban nãy nó trông thấy thứ gì đó mà.Mùi này giống như mùi của bóng đen mà nó truy đuổi năm vòng lần trước?Chú chó cảnh sát cảnh giác nhìn xung quanh, nhưng không trông thấy gì hết.Thôi kệ đi, cứ phải tè trước đã!Chó cũng có ba nhu cầu cấp bách giống con người mà!Quỷ xui xẻo vừa toan bò dậy thì đã bị chó cảnh sát tè cho ướt đầu.Quỷ xui xẻo: “…”Xe của Tô Nhất Trần dừng ngoài cổng lớn, cửa xe mở ra, Túc Bảo bước xuống.Cô bé ngồi xổm ngoài cổng lớn, tò mò nhìn quỷ xui xẻo đang nằm bên trong.“Sư phụ ơi, anh ấy không ra ngoài được thật nhỉ!”Nhà tù này cũng chẳng vẽ lá bùa nào, cánh cổng lớn thậm chí còn chưa đóng lại.Chỉ bị ngăn cách bởi một tầng không khí thôi mà quỷ xui xẻo không thoát ra nổi.Kỷ Trường lấy cuốn sổ ra xem, nói: “Hỏi bát tự và nơi sinh của nó để sư phụ xem thử.”Rốt cuộc quỷ xui xẻo đã làm gì mà bị mắc kẹt trong một nhà tù thế này?Lúc này, hồn thể quỷ xui xẻo đang tỏa ra khói đen, hai mắt nó đẫm nước ngước nhìn bầu trời.Nó đắc ý quá sớm rồi.Sớm biết vậy, nó nên chờ chiếc xe hoàn toàn rời khỏi cửa sắt rồi hãy chạy thoát thân!“Hu huhu……” Quỷ xui xẻo bật khóc.Túc Bảo vốn định duỗi tay chọt vào người quỷ xui xẻo, nhưng thấy khắp người nó dính nước tiểu của chú chó nên đành thôi.“Anh Long Ngạo Thiên, anh sinh ra ở đâu, ngày sinh và bát tự là gì, sao lại chết?” Túc Bảo hỏi.Đến bây giờ quỷ xui xẻo mới hoàn toàn mất đi sự kiêu ngạo, nó uể oải đáp: “Ta là người quận Hành ở Nam Ninh, sinh vào tháng 1 năm 1988…”“Ta chết năm 2005….bị một con gà trống mổ chết.”Túc Bảo: “??”Tô Cẩm Ngọc cũng thấy hứng thú, bay tới hỏi: “Sau đó thì sao? Sau đó thì sao?”Quỷ xui xẻo liếc nhìn hai mẹ con không có lương tâm thích hóng hớt trước mặt….Bỏ đi, dù sao nó cũng đánh không lại!“Năm đó ta không chịu học hành chăm chỉ, suốt ngày chỉ thích đến quán Internet, nghỉ lễ cũng phải chơi vài ngày rồi mới về quê.”“Mẹ ta bảo ta cho gà ăn. Ta buồn ngủ quá nên lấy thức ăn cho gà rải bừa bãi rồi đặt cái chậu lên tường.”“Ta vô tình giẫm phải phân gà nên bám vào tường, giơ chân lên chà vào thành bên”.“Không rõ tại sao cái chậu trên tường lại rơi xuống và đập vào đầu ta.”“Ta giật mình lùi lại mấy bước, vô tình giẫm lên một con gà mái đang ăn…”Túc Bảo khẽ chớp đôi mắt: “Sau đó anh bị con gà trống mổ chết à?”