Tác giả:

Chiều hôm ấy, ánh hoàng hôn đỏ rực khắp trường, tán cây phượng thổi rì rào, gió lần nào cũng mạnh, thổi từng đợt mát rượi Tại trường cấp 3, tiếng chuông reo ra về, có vài học sinh đi lác đác trong sân tản bộ, một phần chưa muốn về, một phần lại thích đi ngắm cảnh "Ê! Mỹ Thanh!" Một cô gái chạy tới khoác vai bạn của mình, giọng nói nhẹ nhàng, tự nhiên như rất thân thuộc Bóng lưng thiếu nữ dừng lại, ngoảnh mặt hỏi "Gì đây?" mái tóc xoăn gợn sóng nhẹ ngang lưng được gió thổi bay bay, khuôn mặt nàng diễm lệ xinh đẹp, thân hình nhỏ nhắn, thoáng thấy tính tình cô rất trầm tĩnh, ít nói "Mày với thằng ấy chia tay rồi à?" Cô bạn thắc mắc hỏi, tính tình nhiều chuyện vẫn không thay đổi, cô gái đó tên là Ý Hương, tính tình hoạt bát, lanh lợi "Ừm!" Mỹ Thanh chán nản đáp "Thôi! tiếc gì ba loại đàn ông đó! Kiếm người khác ngon hơn!" Nàng tức giận nói một tràn, không giống bị thất tình "Tao không tiếc! chỉ tức thôi! Lúc đầu nghe tên đó chia tay với người cũ rồi, xong quen tao. Vậy mà bây giờ hai đứa…

Chương 19: 19: Lại Gặp Cậu

Sự Quyến Rũ Chết NgườiTác giả: SD.TTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChiều hôm ấy, ánh hoàng hôn đỏ rực khắp trường, tán cây phượng thổi rì rào, gió lần nào cũng mạnh, thổi từng đợt mát rượi Tại trường cấp 3, tiếng chuông reo ra về, có vài học sinh đi lác đác trong sân tản bộ, một phần chưa muốn về, một phần lại thích đi ngắm cảnh "Ê! Mỹ Thanh!" Một cô gái chạy tới khoác vai bạn của mình, giọng nói nhẹ nhàng, tự nhiên như rất thân thuộc Bóng lưng thiếu nữ dừng lại, ngoảnh mặt hỏi "Gì đây?" mái tóc xoăn gợn sóng nhẹ ngang lưng được gió thổi bay bay, khuôn mặt nàng diễm lệ xinh đẹp, thân hình nhỏ nhắn, thoáng thấy tính tình cô rất trầm tĩnh, ít nói "Mày với thằng ấy chia tay rồi à?" Cô bạn thắc mắc hỏi, tính tình nhiều chuyện vẫn không thay đổi, cô gái đó tên là Ý Hương, tính tình hoạt bát, lanh lợi "Ừm!" Mỹ Thanh chán nản đáp "Thôi! tiếc gì ba loại đàn ông đó! Kiếm người khác ngon hơn!" Nàng tức giận nói một tràn, không giống bị thất tình "Tao không tiếc! chỉ tức thôi! Lúc đầu nghe tên đó chia tay với người cũ rồi, xong quen tao. Vậy mà bây giờ hai đứa… Vì là giờ nghĩ trưa, đường cầu thang lên xuống vô cùng vắng vẻ, một thành phần là tụ tập trong lớp, hai là ngồi ngoài căn tin đến khi chuông reo thì vào lớpMỹ Thanh cầm chai nước lên lầu thì bị một bóng dáng cao lớn chặn trước mặt, khiến cô phải nhìn lên"Sao đấy!"Giọng cô nhẹ nhàng trầm tĩnh, cũng không phản ứng nhiều, gương mặt diễm lệ có chút hoang mang, môi đỏ mọng nhìn anh mĩm cườiAnh Duy nhìn cô mĩm cười, tóc có phần xộc xệch do vận động bên ngoài, nhưng nhìn vào rất đẹp trai, bởi cậu sinh ra đã đẹp, cho dù hoàn cảnh nào cũng không làm mất đi vẻ điển trai ấyTrang phục sạch sẽ, tươm tất, cơ thể lại thơm mùi nước hoa nam tính, do thói quen hằng ngày, hình ảnh này...!cô đã gặp rất nhiều lầnAnh trầm giọng, mặt nghiêm trọng "Lúc nảy nhắn tin! Sao cậu không ra?"Mỹ Thanh nhớ tới dòng tin nhắn lúc nảy, liền bất ngờ, trợn mắt nhìn anh "Sao cậu có số tôi đấy!""Cậu...!không cần biết!" Anh Duy nhìn cô cười tươi, chân tiến đến trước mặt...!cách cô một khoảng nhỏCon người này...!mỗi lần hắn nhìn cô cười, đều không đoán được tâm tư đang nghĩ gì, với người khác...!cậu ta cũng cười và năng động với vẻ mặt như thếMỹ Thanh lùi về sau vài bước, anh lại được đà lấn tới...Dáng vẻ lỗ mãn.Đến khi nàng bị dồn đến bức tường, hắn liền dừng lại, cuối đầu đến trước mặt Mỹ Thanh cười tà mị, cứ đứng gần Anh Duy, tim cô lại đập mạnh không ngừngMỹ Thanh vội nhìn xung quanh, anh thấy vậy liền nhìn cô nói nhỏ, hơi thở nóng phà vào mặt"Cậu sợ người khác thấy chúng ta sao?" Anh Duy cười khuẩy, gương mặt điển trai phóng đại vô cùng sắc nét, cách nói ngông cuồng, mờ ámMỹ Thanh tức giận nhìn anh nói nhỏ, tay nắm chặt cổ áo cậu kéo xuống"Cậu muốn gì..? Lúc trước ở nhà vệ sinh...!tôi đã nói không muốn dây dưa với cậu rồi! Lỡ gặp nhau...!thì cứ coi như xa lạ.Cậu cũng đồng ý mà...!Muốn nuốt lời sao?"Anh Duy liền quay mặt sang một bên cười như vô tội "Lúc nào vậy?""Đồ xấu xa!"Nàng mắng hắn, hai tay đẩy lòng ngực chàng ra xa, mặc kệ bỏ đi.Dáng vẻ lạnh lùng, kiêu hãnh, xem ra cậu ta không muốn bỏ qua cho nàngMỹ Thanh không muốn để ý tới hắn nữa, sau này hắn quen ai cô cũng không thèm quan tâm đ ến...Bởi vì...!Người cô thật sự thích, trở về rồi! Anh Duy chỉ là vô tình...!cô có chút hứng thú, cũng giống như những người khác, ai đẹp thì cô sẽ để ý tớiThời điểm cô thích hắn...!là lúc cô thật sự toàn tâm thích hắn, nhưng nếu người con trai ấy không xuất hiện...!có lẽ cô vẫn còn thích người đàn ông nàyBởi lúc chàng trai đó đứng trước mặt! Cô đã sẵn sàng buông bỏ mọi thứ...Riêng chỉ có Anh Duy...!làm những hành động điên cuồng đó với cô, đôi lúc cho cô cảm giác ấm áp, vững trải...!nhưng lại không an toàn!Cổ tay nàng được ai đó kéo lại, anh ngoảnh mặt nhìn cô ấm áp, bàn tay dấu đồ ở sau lưng đặt vào trong lòng Mỹ Thanh, nàng theo phản xạ đưa tay hứng lấy, mặt khó hiểu nhìn anhBên trong có một bịch bánh snack, một bịch xúc xích, một hộp sữa, kẹo, bánh ngọt, bánh tráng, được đựng trong một cái túi nilon cột gọn"Cậu cho tôi làm gì?" Mỹ Thanh nhìn anh khó hiểuAnh Duy nhìn cô dịu dàng, đưa tay sờ vào đầu nói nhỏ "Con gái mấy cậu thích ăn mấy món này mà nhỉ? Hết thì nói, tôi mua thêm cho!""Không cần đâu!..." Mỹ Thanh trả lời cộc lốc, định đưa tay trả lại đồAnh Duy chặn tay Mỹ Thanh ngăn lại, khum đầu trước mặt nàng, thấy rõ cơ thể từ trong cổ áo, hai sương quai xanh cong và sâu hõm, kết hợp với cơ vai thể hiện sự nam tính.Bờ vai rộng, cơ bụng sáu múi, eo nhỏ, dáng người cao lớn, mọi thứ đều hoàn hảo,Anh chau mày tỏ vẻ không hài lòng, thở dài một tiếng, giọng lạnh nhạt"Không cần thì bỏ đi..."Hắn mặc kệ túi đồ, bàn tay ôm eo thon vào lòng chiếm hữu, mặt nghiêm túc định hôn vào môi nàng thì âm thanh trên lầu vang xuống.

Vì là giờ nghĩ trưa, đường cầu thang lên xuống vô cùng vắng vẻ, một thành phần là tụ tập trong lớp, hai là ngồi ngoài căn tin đến khi chuông reo thì vào lớp

Mỹ Thanh cầm chai nước lên lầu thì bị một bóng dáng cao lớn chặn trước mặt, khiến cô phải nhìn lên

"Sao đấy!"

Giọng cô nhẹ nhàng trầm tĩnh, cũng không phản ứng nhiều, gương mặt diễm lệ có chút hoang mang, môi đỏ mọng nhìn anh mĩm cười

Anh Duy nhìn cô mĩm cười, tóc có phần xộc xệch do vận động bên ngoài, nhưng nhìn vào rất đẹp trai, bởi cậu sinh ra đã đẹp, cho dù hoàn cảnh nào cũng không làm mất đi vẻ điển trai ấy

Trang phục sạch sẽ, tươm tất, cơ thể lại thơm mùi nước hoa nam tính, do thói quen hằng ngày, hình ảnh này...!cô đã gặp rất nhiều lần

Anh trầm giọng, mặt nghiêm trọng "Lúc nảy nhắn tin! Sao cậu không ra?"

Mỹ Thanh nhớ tới dòng tin nhắn lúc nảy, liền bất ngờ, trợn mắt nhìn anh "Sao cậu có số tôi đấy!"

"Cậu...!không cần biết!" Anh Duy nhìn cô cười tươi, chân tiến đến trước mặt...!cách cô một khoảng nhỏ

Con người này...!mỗi lần hắn nhìn cô cười, đều không đoán được tâm tư đang nghĩ gì, với người khác...!cậu ta cũng cười và năng động với vẻ mặt như thế

Mỹ Thanh lùi về sau vài bước, anh lại được đà lấn tới...Dáng vẻ lỗ mãn.

Đến khi nàng bị dồn đến bức tường, hắn liền dừng lại, cuối đầu đến trước mặt Mỹ Thanh cười tà mị, cứ đứng gần Anh Duy, tim cô lại đập mạnh không ngừng

Mỹ Thanh vội nhìn xung quanh, anh thấy vậy liền nhìn cô nói nhỏ, hơi thở nóng phà vào mặt

"Cậu sợ người khác thấy chúng ta sao?" Anh Duy cười khuẩy, gương mặt điển trai phóng đại vô cùng sắc nét, cách nói ngông cuồng, mờ ám

Mỹ Thanh tức giận nhìn anh nói nhỏ, tay nắm chặt cổ áo cậu kéo xuống

"Cậu muốn gì..? Lúc trước ở nhà vệ sinh...!tôi đã nói không muốn dây dưa với cậu rồi! Lỡ gặp nhau...!thì cứ coi như xa lạ.

Cậu cũng đồng ý mà...!Muốn nuốt lời sao?"

Anh Duy liền quay mặt sang một bên cười như vô tội "Lúc nào vậy?"

"Đồ xấu xa!"

Nàng mắng hắn, hai tay đẩy lòng ngực chàng ra xa, mặc kệ bỏ đi.

Dáng vẻ lạnh lùng, kiêu hãnh, xem ra cậu ta không muốn bỏ qua cho nàng

Mỹ Thanh không muốn để ý tới hắn nữa, sau này hắn quen ai cô cũng không thèm quan tâm đ ến...

Bởi vì...!Người cô thật sự thích, trở về rồi! Anh Duy chỉ là vô tình...!cô có chút hứng thú, cũng giống như những người khác, ai đẹp thì cô sẽ để ý tới

Thời điểm cô thích hắn...!là lúc cô thật sự toàn tâm thích hắn, nhưng nếu người con trai ấy không xuất hiện...!có lẽ cô vẫn còn thích người đàn ông này

Bởi lúc chàng trai đó đứng trước mặt! Cô đã sẵn sàng buông bỏ mọi thứ...

Riêng chỉ có Anh Duy...!làm những hành động điên cuồng đó với cô, đôi lúc cho cô cảm giác ấm áp, vững trải...!nhưng lại không an toàn!

Cổ tay nàng được ai đó kéo lại, anh ngoảnh mặt nhìn cô ấm áp, bàn tay dấu đồ ở sau lưng đặt vào trong lòng Mỹ Thanh, nàng theo phản xạ đưa tay hứng lấy, mặt khó hiểu nhìn anh

Bên trong có một bịch bánh snack, một bịch xúc xích, một hộp sữa, kẹo, bánh ngọt, bánh tráng, được đựng trong một cái túi nilon cột gọn

"Cậu cho tôi làm gì?" Mỹ Thanh nhìn anh khó hiểu

Anh Duy nhìn cô dịu dàng, đưa tay sờ vào đầu nói nhỏ "Con gái mấy cậu thích ăn mấy món này mà nhỉ? Hết thì nói, tôi mua thêm cho!"

"Không cần đâu!..." Mỹ Thanh trả lời cộc lốc, định đưa tay trả lại đồ

Anh Duy chặn tay Mỹ Thanh ngăn lại, khum đầu trước mặt nàng, thấy rõ cơ thể từ trong cổ áo, hai sương quai xanh cong và sâu hõm, kết hợp với cơ vai thể hiện sự nam tính.

Bờ vai rộng, cơ bụng sáu múi, eo nhỏ, dáng người cao lớn, mọi thứ đều hoàn hảo,

Anh chau mày tỏ vẻ không hài lòng, thở dài một tiếng, giọng lạnh nhạt

"Không cần thì bỏ đi..."

Hắn mặc kệ túi đồ, bàn tay ôm eo thon vào lòng chiếm hữu, mặt nghiêm túc định hôn vào môi nàng thì âm thanh trên lầu vang xuống.

Sự Quyến Rũ Chết NgườiTác giả: SD.TTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChiều hôm ấy, ánh hoàng hôn đỏ rực khắp trường, tán cây phượng thổi rì rào, gió lần nào cũng mạnh, thổi từng đợt mát rượi Tại trường cấp 3, tiếng chuông reo ra về, có vài học sinh đi lác đác trong sân tản bộ, một phần chưa muốn về, một phần lại thích đi ngắm cảnh "Ê! Mỹ Thanh!" Một cô gái chạy tới khoác vai bạn của mình, giọng nói nhẹ nhàng, tự nhiên như rất thân thuộc Bóng lưng thiếu nữ dừng lại, ngoảnh mặt hỏi "Gì đây?" mái tóc xoăn gợn sóng nhẹ ngang lưng được gió thổi bay bay, khuôn mặt nàng diễm lệ xinh đẹp, thân hình nhỏ nhắn, thoáng thấy tính tình cô rất trầm tĩnh, ít nói "Mày với thằng ấy chia tay rồi à?" Cô bạn thắc mắc hỏi, tính tình nhiều chuyện vẫn không thay đổi, cô gái đó tên là Ý Hương, tính tình hoạt bát, lanh lợi "Ừm!" Mỹ Thanh chán nản đáp "Thôi! tiếc gì ba loại đàn ông đó! Kiếm người khác ngon hơn!" Nàng tức giận nói một tràn, không giống bị thất tình "Tao không tiếc! chỉ tức thôi! Lúc đầu nghe tên đó chia tay với người cũ rồi, xong quen tao. Vậy mà bây giờ hai đứa… Vì là giờ nghĩ trưa, đường cầu thang lên xuống vô cùng vắng vẻ, một thành phần là tụ tập trong lớp, hai là ngồi ngoài căn tin đến khi chuông reo thì vào lớpMỹ Thanh cầm chai nước lên lầu thì bị một bóng dáng cao lớn chặn trước mặt, khiến cô phải nhìn lên"Sao đấy!"Giọng cô nhẹ nhàng trầm tĩnh, cũng không phản ứng nhiều, gương mặt diễm lệ có chút hoang mang, môi đỏ mọng nhìn anh mĩm cườiAnh Duy nhìn cô mĩm cười, tóc có phần xộc xệch do vận động bên ngoài, nhưng nhìn vào rất đẹp trai, bởi cậu sinh ra đã đẹp, cho dù hoàn cảnh nào cũng không làm mất đi vẻ điển trai ấyTrang phục sạch sẽ, tươm tất, cơ thể lại thơm mùi nước hoa nam tính, do thói quen hằng ngày, hình ảnh này...!cô đã gặp rất nhiều lầnAnh trầm giọng, mặt nghiêm trọng "Lúc nảy nhắn tin! Sao cậu không ra?"Mỹ Thanh nhớ tới dòng tin nhắn lúc nảy, liền bất ngờ, trợn mắt nhìn anh "Sao cậu có số tôi đấy!""Cậu...!không cần biết!" Anh Duy nhìn cô cười tươi, chân tiến đến trước mặt...!cách cô một khoảng nhỏCon người này...!mỗi lần hắn nhìn cô cười, đều không đoán được tâm tư đang nghĩ gì, với người khác...!cậu ta cũng cười và năng động với vẻ mặt như thếMỹ Thanh lùi về sau vài bước, anh lại được đà lấn tới...Dáng vẻ lỗ mãn.Đến khi nàng bị dồn đến bức tường, hắn liền dừng lại, cuối đầu đến trước mặt Mỹ Thanh cười tà mị, cứ đứng gần Anh Duy, tim cô lại đập mạnh không ngừngMỹ Thanh vội nhìn xung quanh, anh thấy vậy liền nhìn cô nói nhỏ, hơi thở nóng phà vào mặt"Cậu sợ người khác thấy chúng ta sao?" Anh Duy cười khuẩy, gương mặt điển trai phóng đại vô cùng sắc nét, cách nói ngông cuồng, mờ ámMỹ Thanh tức giận nhìn anh nói nhỏ, tay nắm chặt cổ áo cậu kéo xuống"Cậu muốn gì..? Lúc trước ở nhà vệ sinh...!tôi đã nói không muốn dây dưa với cậu rồi! Lỡ gặp nhau...!thì cứ coi như xa lạ.Cậu cũng đồng ý mà...!Muốn nuốt lời sao?"Anh Duy liền quay mặt sang một bên cười như vô tội "Lúc nào vậy?""Đồ xấu xa!"Nàng mắng hắn, hai tay đẩy lòng ngực chàng ra xa, mặc kệ bỏ đi.Dáng vẻ lạnh lùng, kiêu hãnh, xem ra cậu ta không muốn bỏ qua cho nàngMỹ Thanh không muốn để ý tới hắn nữa, sau này hắn quen ai cô cũng không thèm quan tâm đ ến...Bởi vì...!Người cô thật sự thích, trở về rồi! Anh Duy chỉ là vô tình...!cô có chút hứng thú, cũng giống như những người khác, ai đẹp thì cô sẽ để ý tớiThời điểm cô thích hắn...!là lúc cô thật sự toàn tâm thích hắn, nhưng nếu người con trai ấy không xuất hiện...!có lẽ cô vẫn còn thích người đàn ông nàyBởi lúc chàng trai đó đứng trước mặt! Cô đã sẵn sàng buông bỏ mọi thứ...Riêng chỉ có Anh Duy...!làm những hành động điên cuồng đó với cô, đôi lúc cho cô cảm giác ấm áp, vững trải...!nhưng lại không an toàn!Cổ tay nàng được ai đó kéo lại, anh ngoảnh mặt nhìn cô ấm áp, bàn tay dấu đồ ở sau lưng đặt vào trong lòng Mỹ Thanh, nàng theo phản xạ đưa tay hứng lấy, mặt khó hiểu nhìn anhBên trong có một bịch bánh snack, một bịch xúc xích, một hộp sữa, kẹo, bánh ngọt, bánh tráng, được đựng trong một cái túi nilon cột gọn"Cậu cho tôi làm gì?" Mỹ Thanh nhìn anh khó hiểuAnh Duy nhìn cô dịu dàng, đưa tay sờ vào đầu nói nhỏ "Con gái mấy cậu thích ăn mấy món này mà nhỉ? Hết thì nói, tôi mua thêm cho!""Không cần đâu!..." Mỹ Thanh trả lời cộc lốc, định đưa tay trả lại đồAnh Duy chặn tay Mỹ Thanh ngăn lại, khum đầu trước mặt nàng, thấy rõ cơ thể từ trong cổ áo, hai sương quai xanh cong và sâu hõm, kết hợp với cơ vai thể hiện sự nam tính.Bờ vai rộng, cơ bụng sáu múi, eo nhỏ, dáng người cao lớn, mọi thứ đều hoàn hảo,Anh chau mày tỏ vẻ không hài lòng, thở dài một tiếng, giọng lạnh nhạt"Không cần thì bỏ đi..."Hắn mặc kệ túi đồ, bàn tay ôm eo thon vào lòng chiếm hữu, mặt nghiêm túc định hôn vào môi nàng thì âm thanh trên lầu vang xuống.

Chương 19: 19: Lại Gặp Cậu