Chiều hôm ấy, ánh hoàng hôn đỏ rực khắp trường, tán cây phượng thổi rì rào, gió lần nào cũng mạnh, thổi từng đợt mát rượi Tại trường cấp 3, tiếng chuông reo ra về, có vài học sinh đi lác đác trong sân tản bộ, một phần chưa muốn về, một phần lại thích đi ngắm cảnh "Ê! Mỹ Thanh!" Một cô gái chạy tới khoác vai bạn của mình, giọng nói nhẹ nhàng, tự nhiên như rất thân thuộc Bóng lưng thiếu nữ dừng lại, ngoảnh mặt hỏi "Gì đây?" mái tóc xoăn gợn sóng nhẹ ngang lưng được gió thổi bay bay, khuôn mặt nàng diễm lệ xinh đẹp, thân hình nhỏ nhắn, thoáng thấy tính tình cô rất trầm tĩnh, ít nói "Mày với thằng ấy chia tay rồi à?" Cô bạn thắc mắc hỏi, tính tình nhiều chuyện vẫn không thay đổi, cô gái đó tên là Ý Hương, tính tình hoạt bát, lanh lợi "Ừm!" Mỹ Thanh chán nản đáp "Thôi! tiếc gì ba loại đàn ông đó! Kiếm người khác ngon hơn!" Nàng tức giận nói một tràn, không giống bị thất tình "Tao không tiếc! chỉ tức thôi! Lúc đầu nghe tên đó chia tay với người cũ rồi, xong quen tao. Vậy mà bây giờ hai đứa…
Chương 20: 20: Khê Yến
Sự Quyến Rũ Chết NgườiTác giả: SD.TTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChiều hôm ấy, ánh hoàng hôn đỏ rực khắp trường, tán cây phượng thổi rì rào, gió lần nào cũng mạnh, thổi từng đợt mát rượi Tại trường cấp 3, tiếng chuông reo ra về, có vài học sinh đi lác đác trong sân tản bộ, một phần chưa muốn về, một phần lại thích đi ngắm cảnh "Ê! Mỹ Thanh!" Một cô gái chạy tới khoác vai bạn của mình, giọng nói nhẹ nhàng, tự nhiên như rất thân thuộc Bóng lưng thiếu nữ dừng lại, ngoảnh mặt hỏi "Gì đây?" mái tóc xoăn gợn sóng nhẹ ngang lưng được gió thổi bay bay, khuôn mặt nàng diễm lệ xinh đẹp, thân hình nhỏ nhắn, thoáng thấy tính tình cô rất trầm tĩnh, ít nói "Mày với thằng ấy chia tay rồi à?" Cô bạn thắc mắc hỏi, tính tình nhiều chuyện vẫn không thay đổi, cô gái đó tên là Ý Hương, tính tình hoạt bát, lanh lợi "Ừm!" Mỹ Thanh chán nản đáp "Thôi! tiếc gì ba loại đàn ông đó! Kiếm người khác ngon hơn!" Nàng tức giận nói một tràn, không giống bị thất tình "Tao không tiếc! chỉ tức thôi! Lúc đầu nghe tên đó chia tay với người cũ rồi, xong quen tao. Vậy mà bây giờ hai đứa… "Anh Duy!"Âm thanh trên cầu thang vang lớn, ngữ điệu hối thúc, trong trẻo như một thiếu nữMỹ Thanh nghe có tiếng người liền đẩy ng ực anh sang một bên, khiến anh cũng mất hứng, dáng vẻ nàng lạnh nhạt, điềm tĩnh cầm túi bánh như chưa có gì xảy ra"Tôi đi trước!"Nói xong cô liền một mạch bước lên lầu, giương mắt nhìn thoáng qua đó là ai...!Thì ra là người hôm đó! Mỹ Thanh ung dung đi ngang qua người con gái trước mặt rồi trở về lớpAnh Duy tỏ vẻ thất vọng, cũng không biết làm gì, liền lạnh lùng liếc mắt với kẻ đứng trên lầu, giọng băng lãnh, xa cách"Chuyện gì đấy?" Hắn vẫn nhìn người trước mặt cười gượng, tỏ vẻ bình thườngCô gái mặc chiếc áo sơ mi ôm, váy ngắn tới đùi, đóng thùng nghiêm trang, hiện ra ba vòng đầy đặn, ngực to, eo nhỏ, mông tròn, chân thon trắng trẻoNàng nhìn anh gãi đầu, nói lấp vấp"Hôm...!hôm nay bàn cậu và Tử Lâm trực nhật! Bảng lớp với nền nhà còn chưa dọn dẹp, gần tới tiết cô rồi! Tớ đang đi kiếm hai người đây...""Biết rồi, lát nữa tôi về liền đây!"Nghe giọng Sa Ri không được lưu loát, có phần run rẩy, yếu ớt, tay cô bấu chặt váyAnh thấy biểu hiện đó liền ngưng cười, đôi mắt sắc sảo liếc ả một cái, giọng lạnh nhạt "Thấy hết rồi à?"Sa Ri giả ngu, nhìn anh cười tươi nói "Thấy gì hả? Cậu đang nói gì vậy?"Anh Duy nghe xong cũng trầm mặc, không nói gì mà một mạch đi về lớp, chẳng quan tâm đ ến ảSa Ri dậm chân một cái, bực bội lấy điện thoại gọi cho một người bí ẩn, không khí u ám, lạnh lẽoMột giọng nói trầm nữ tính vang trong không trung "Là tôi đây! Có một chuyện hay ho muốn nói với cậu!"______Tiếng nhạc ầm ầm của quán bar vang dữ dội, một nhóm thiếu niên trẻ tuổi, dung mạo anh tuấn, đồ mặc trên người đều đắc tiền, chắc hẳn là công tử nhà giàu, khá giảHọ vây quanh chiếc bàn lớn cười đùa, thưởng rượu, thoáng nhìn rất ăn chơi và phóng khoángKế bên có ba bốn người phụ nữ, ăn mặc gợi cảm, váy ôm ngắn tới đùi, màu kim tuyến đỏ trắng lấp lánh, trang điểm đậm, tay không ngừng bám chặt những người đàn ông đóTrong số đó...!có người là người yêu, bạn tình, hoặc được người khác gọi đến....!A Kiệt lên tiếng "Duy! Sao ngồi một mình đấy? Có cần tao rủ người tới liền không?"Nghe thấy anh liền hiểu ý, nhếch miệng cười đáp lại "Không cần!" Vẻ mặt anh lãnh đạmVũ Phong chung một nhóm với bọn họ, miệng cười trêu chọc "Người ta vì ai kia a...!nên là đang giữ mình!"Anh Duy nhìn thẳng mắt hắn "Ai?"Tử Lâm lại chen vào cười khuẩy "Còn ai nữa! Sắp tới rồi đó!"Duy im lặng nhìn hắn khó hiểu, rốt cuộc bọn họ đang nói gì?"Chào mọi người!" Âm thanh dịu dàng trong trẻo vang từ phía sau khiến bọn họ ngoảnh đầu nhìnMột cô gái xinh đẹp, dáng người cao ôm, làn da trắng mịn, tay chân thon dài, mặc chiếc váy trắng đoan trang, thục nữ, cô lạc vào nơi này...!không khác gì thiên thầnGương mặt xinh dẹp, trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, nhưng vẫn không kém phần quyến rũ, cô dành một ánh mắt trìu mến nhìn một ngườiChàng trai liền quay mặt tránh né, quay sang nói nhỏ với Tử Lâm, có hơi tức giận"Chuyện này là thế nào?"Hắn liền ngập ngừng trả lời "Lúc nảy...!cậu ấy có nhắn tin với tôi...!hỏi chuyện của cậu! Xong nói muốn đến đây!"Âm thanh trong phòng khá lớn, giọng nói chỉ đủ hai người ngheCô gái không khách khí nữa! dịu dàng lại cạnh chàng trai ngồiAnh Duy trầm mặc, cảm thấy khó chịu, nhưng anh không muốn lên tiếng, đến khi nàng cất lời"Em về rồi! Anh không vui hả?" giọng nàng mềm mại, có chút buồnAnh nghe xong liền đáp "Vậy em muốn anh phải thế nào? Cười hả" Anh trầm giọng, có hơi lớn tiếng, nhìn cô lạnh nhạtCô gái im lặng một lúc, đưa tay ôm vai anh năng nỉ"Thôi! em xin lỗi...!Làm sao em bỏ anh đi được!""Khê Yến!" Anh nhấn mạnh, kéo tay cô ra khỏi người.
"Anh Duy!"
Âm thanh trên cầu thang vang lớn, ngữ điệu hối thúc, trong trẻo như một thiếu nữ
Mỹ Thanh nghe có tiếng người liền đẩy ng ực anh sang một bên, khiến anh cũng mất hứng, dáng vẻ nàng lạnh nhạt, điềm tĩnh cầm túi bánh như chưa có gì xảy ra
"Tôi đi trước!"
Nói xong cô liền một mạch bước lên lầu, giương mắt nhìn thoáng qua đó là ai...!Thì ra là người hôm đó! Mỹ Thanh ung dung đi ngang qua người con gái trước mặt rồi trở về lớp
Anh Duy tỏ vẻ thất vọng, cũng không biết làm gì, liền lạnh lùng liếc mắt với kẻ đứng trên lầu, giọng băng lãnh, xa cách
"Chuyện gì đấy?" Hắn vẫn nhìn người trước mặt cười gượng, tỏ vẻ bình thường
Cô gái mặc chiếc áo sơ mi ôm, váy ngắn tới đùi, đóng thùng nghiêm trang, hiện ra ba vòng đầy đặn, ngực to, eo nhỏ, mông tròn, chân thon trắng trẻo
Nàng nhìn anh gãi đầu, nói lấp vấp
"Hôm...!hôm nay bàn cậu và Tử Lâm trực nhật! Bảng lớp với nền nhà còn chưa dọn dẹp, gần tới tiết cô rồi! Tớ đang đi kiếm hai người đây..."
"Biết rồi, lát nữa tôi về liền đây!"
Nghe giọng Sa Ri không được lưu loát, có phần run rẩy, yếu ớt, tay cô bấu chặt váy
Anh thấy biểu hiện đó liền ngưng cười, đôi mắt sắc sảo liếc ả một cái, giọng lạnh nhạt "Thấy hết rồi à?"
Sa Ri giả ngu, nhìn anh cười tươi nói "Thấy gì hả? Cậu đang nói gì vậy?"
Anh Duy nghe xong cũng trầm mặc, không nói gì mà một mạch đi về lớp, chẳng quan tâm đ ến ả
Sa Ri dậm chân một cái, bực bội lấy điện thoại gọi cho một người bí ẩn, không khí u ám, lạnh lẽo
Một giọng nói trầm nữ tính vang trong không trung "Là tôi đây! Có một chuyện hay ho muốn nói với cậu!"
______
Tiếng nhạc ầm ầm của quán bar vang dữ dội, một nhóm thiếu niên trẻ tuổi, dung mạo anh tuấn, đồ mặc trên người đều đắc tiền, chắc hẳn là công tử nhà giàu, khá giả
Họ vây quanh chiếc bàn lớn cười đùa, thưởng rượu, thoáng nhìn rất ăn chơi và phóng khoáng
Kế bên có ba bốn người phụ nữ, ăn mặc gợi cảm, váy ôm ngắn tới đùi, màu kim tuyến đỏ trắng lấp lánh, trang điểm đậm, tay không ngừng bám chặt những người đàn ông đó
Trong số đó...!có người là người yêu, bạn tình, hoặc được người khác gọi đến....!
A Kiệt lên tiếng "Duy! Sao ngồi một mình đấy? Có cần tao rủ người tới liền không?"
Nghe thấy anh liền hiểu ý, nhếch miệng cười đáp lại "Không cần!" Vẻ mặt anh lãnh đạm
Vũ Phong chung một nhóm với bọn họ, miệng cười trêu chọc "Người ta vì ai kia a...!nên là đang giữ mình!"
Anh Duy nhìn thẳng mắt hắn "Ai?"
Tử Lâm lại chen vào cười khuẩy "Còn ai nữa! Sắp tới rồi đó!"
Duy im lặng nhìn hắn khó hiểu, rốt cuộc bọn họ đang nói gì?
"Chào mọi người!" Âm thanh dịu dàng trong trẻo vang từ phía sau khiến bọn họ ngoảnh đầu nhìn
Một cô gái xinh đẹp, dáng người cao ôm, làn da trắng mịn, tay chân thon dài, mặc chiếc váy trắng đoan trang, thục nữ, cô lạc vào nơi này...!không khác gì thiên thần
Gương mặt xinh dẹp, trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, nhưng vẫn không kém phần quyến rũ, cô dành một ánh mắt trìu mến nhìn một người
Chàng trai liền quay mặt tránh né, quay sang nói nhỏ với Tử Lâm, có hơi tức giận
"Chuyện này là thế nào?"
Hắn liền ngập ngừng trả lời "Lúc nảy...!cậu ấy có nhắn tin với tôi...!hỏi chuyện của cậu! Xong nói muốn đến đây!"
Âm thanh trong phòng khá lớn, giọng nói chỉ đủ hai người nghe
Cô gái không khách khí nữa! dịu dàng lại cạnh chàng trai ngồi
Anh Duy trầm mặc, cảm thấy khó chịu, nhưng anh không muốn lên tiếng, đến khi nàng cất lời
"Em về rồi! Anh không vui hả?" giọng nàng mềm mại, có chút buồn
Anh nghe xong liền đáp "Vậy em muốn anh phải thế nào? Cười hả" Anh trầm giọng, có hơi lớn tiếng, nhìn cô lạnh nhạt
Cô gái im lặng một lúc, đưa tay ôm vai anh năng nỉ
"Thôi! em xin lỗi...!Làm sao em bỏ anh đi được!"
"Khê Yến!" Anh nhấn mạnh, kéo tay cô ra khỏi người.
Sự Quyến Rũ Chết NgườiTác giả: SD.TTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChiều hôm ấy, ánh hoàng hôn đỏ rực khắp trường, tán cây phượng thổi rì rào, gió lần nào cũng mạnh, thổi từng đợt mát rượi Tại trường cấp 3, tiếng chuông reo ra về, có vài học sinh đi lác đác trong sân tản bộ, một phần chưa muốn về, một phần lại thích đi ngắm cảnh "Ê! Mỹ Thanh!" Một cô gái chạy tới khoác vai bạn của mình, giọng nói nhẹ nhàng, tự nhiên như rất thân thuộc Bóng lưng thiếu nữ dừng lại, ngoảnh mặt hỏi "Gì đây?" mái tóc xoăn gợn sóng nhẹ ngang lưng được gió thổi bay bay, khuôn mặt nàng diễm lệ xinh đẹp, thân hình nhỏ nhắn, thoáng thấy tính tình cô rất trầm tĩnh, ít nói "Mày với thằng ấy chia tay rồi à?" Cô bạn thắc mắc hỏi, tính tình nhiều chuyện vẫn không thay đổi, cô gái đó tên là Ý Hương, tính tình hoạt bát, lanh lợi "Ừm!" Mỹ Thanh chán nản đáp "Thôi! tiếc gì ba loại đàn ông đó! Kiếm người khác ngon hơn!" Nàng tức giận nói một tràn, không giống bị thất tình "Tao không tiếc! chỉ tức thôi! Lúc đầu nghe tên đó chia tay với người cũ rồi, xong quen tao. Vậy mà bây giờ hai đứa… "Anh Duy!"Âm thanh trên cầu thang vang lớn, ngữ điệu hối thúc, trong trẻo như một thiếu nữMỹ Thanh nghe có tiếng người liền đẩy ng ực anh sang một bên, khiến anh cũng mất hứng, dáng vẻ nàng lạnh nhạt, điềm tĩnh cầm túi bánh như chưa có gì xảy ra"Tôi đi trước!"Nói xong cô liền một mạch bước lên lầu, giương mắt nhìn thoáng qua đó là ai...!Thì ra là người hôm đó! Mỹ Thanh ung dung đi ngang qua người con gái trước mặt rồi trở về lớpAnh Duy tỏ vẻ thất vọng, cũng không biết làm gì, liền lạnh lùng liếc mắt với kẻ đứng trên lầu, giọng băng lãnh, xa cách"Chuyện gì đấy?" Hắn vẫn nhìn người trước mặt cười gượng, tỏ vẻ bình thườngCô gái mặc chiếc áo sơ mi ôm, váy ngắn tới đùi, đóng thùng nghiêm trang, hiện ra ba vòng đầy đặn, ngực to, eo nhỏ, mông tròn, chân thon trắng trẻoNàng nhìn anh gãi đầu, nói lấp vấp"Hôm...!hôm nay bàn cậu và Tử Lâm trực nhật! Bảng lớp với nền nhà còn chưa dọn dẹp, gần tới tiết cô rồi! Tớ đang đi kiếm hai người đây...""Biết rồi, lát nữa tôi về liền đây!"Nghe giọng Sa Ri không được lưu loát, có phần run rẩy, yếu ớt, tay cô bấu chặt váyAnh thấy biểu hiện đó liền ngưng cười, đôi mắt sắc sảo liếc ả một cái, giọng lạnh nhạt "Thấy hết rồi à?"Sa Ri giả ngu, nhìn anh cười tươi nói "Thấy gì hả? Cậu đang nói gì vậy?"Anh Duy nghe xong cũng trầm mặc, không nói gì mà một mạch đi về lớp, chẳng quan tâm đ ến ảSa Ri dậm chân một cái, bực bội lấy điện thoại gọi cho một người bí ẩn, không khí u ám, lạnh lẽoMột giọng nói trầm nữ tính vang trong không trung "Là tôi đây! Có một chuyện hay ho muốn nói với cậu!"______Tiếng nhạc ầm ầm của quán bar vang dữ dội, một nhóm thiếu niên trẻ tuổi, dung mạo anh tuấn, đồ mặc trên người đều đắc tiền, chắc hẳn là công tử nhà giàu, khá giảHọ vây quanh chiếc bàn lớn cười đùa, thưởng rượu, thoáng nhìn rất ăn chơi và phóng khoángKế bên có ba bốn người phụ nữ, ăn mặc gợi cảm, váy ôm ngắn tới đùi, màu kim tuyến đỏ trắng lấp lánh, trang điểm đậm, tay không ngừng bám chặt những người đàn ông đóTrong số đó...!có người là người yêu, bạn tình, hoặc được người khác gọi đến....!A Kiệt lên tiếng "Duy! Sao ngồi một mình đấy? Có cần tao rủ người tới liền không?"Nghe thấy anh liền hiểu ý, nhếch miệng cười đáp lại "Không cần!" Vẻ mặt anh lãnh đạmVũ Phong chung một nhóm với bọn họ, miệng cười trêu chọc "Người ta vì ai kia a...!nên là đang giữ mình!"Anh Duy nhìn thẳng mắt hắn "Ai?"Tử Lâm lại chen vào cười khuẩy "Còn ai nữa! Sắp tới rồi đó!"Duy im lặng nhìn hắn khó hiểu, rốt cuộc bọn họ đang nói gì?"Chào mọi người!" Âm thanh dịu dàng trong trẻo vang từ phía sau khiến bọn họ ngoảnh đầu nhìnMột cô gái xinh đẹp, dáng người cao ôm, làn da trắng mịn, tay chân thon dài, mặc chiếc váy trắng đoan trang, thục nữ, cô lạc vào nơi này...!không khác gì thiên thầnGương mặt xinh dẹp, trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, nhưng vẫn không kém phần quyến rũ, cô dành một ánh mắt trìu mến nhìn một ngườiChàng trai liền quay mặt tránh né, quay sang nói nhỏ với Tử Lâm, có hơi tức giận"Chuyện này là thế nào?"Hắn liền ngập ngừng trả lời "Lúc nảy...!cậu ấy có nhắn tin với tôi...!hỏi chuyện của cậu! Xong nói muốn đến đây!"Âm thanh trong phòng khá lớn, giọng nói chỉ đủ hai người ngheCô gái không khách khí nữa! dịu dàng lại cạnh chàng trai ngồiAnh Duy trầm mặc, cảm thấy khó chịu, nhưng anh không muốn lên tiếng, đến khi nàng cất lời"Em về rồi! Anh không vui hả?" giọng nàng mềm mại, có chút buồnAnh nghe xong liền đáp "Vậy em muốn anh phải thế nào? Cười hả" Anh trầm giọng, có hơi lớn tiếng, nhìn cô lạnh nhạtCô gái im lặng một lúc, đưa tay ôm vai anh năng nỉ"Thôi! em xin lỗi...!Làm sao em bỏ anh đi được!""Khê Yến!" Anh nhấn mạnh, kéo tay cô ra khỏi người.