Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1053: C1053: Chương 1053
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Kết quả, trông thấy Tiểu Ngũ trêu chọc Cái Chuông, nhân lúc mèo hoa không chú ý, vẹt ta đã dẫm chân lên đầu mèo, sau đó đứng trên cây thách thức, Cái Chuông tức giận lao tới thì Tiểu Ngũ lại lập tức bay lên.Kế đó, Tiểu Ngũ làm bộ lơ đãng trên cỏ, Cái Chuông phóng vù tới, Tiểu Ngũ lại bay vút lên không trung, cười lớn: “Không ngờ đúng không, ông đây biết bay nha!”Cuối cùng Cái Chuông lao vào bụi rậm…Túc Bảo và Tô Tử Du trợn mắt há hốc mồm.Bà cụ Tô cũng ngẩn người.Tô Tử Du không khỏi liếc nhìn Tiểu Ngũ thêm vài cái, quả là một con vẹt thông minh.Túc Bảo và Tô Tử Du thầm nghĩ: Tiểu Ngũ trêu chọc mèo hoa như chó vậy.Túc Bảo đứng dậy, mắt tức giận như phóng dao ra ngoài, bé hung hãn hét: “Tiểu Ngũ!”Tiểu Ngũ đã sớm cao chạy xa bay rồi.Chỉ có Cái Chuông còn đang cọ vào chân Túc Bảo, vô cùng đáng thương.Túc Bảo bế mèo lên an ủi: “Chị hiểu lầm em rồi, Tiểu Ngũ thật là xấu xa, nó ức h**p em, lần sau chúng ta sẽ không chơi với nó nữa nha.”Lần sau bắt được quỷ hồn, nhất định phải ném Tiểu Ngũ ra ngoài một lần, hừm!Cái Chuông: “Meo meo.”Trên cây lớn, Tiểu Ngũ trông thấy Cái Chuông trơ tráo cọ người vào Túc Bảo, khi thấy nó lén lút nhìn, con mèo kia còn nhìn lại với vẻ khiêu khích.Tiểu Ngũ: “…”Con mèo này đúng là nữ hoàng phim truyền hình!Trà xanh meo meo!Hoa sen trắng meo meo!Tiểu Ngũ quá đỗi tức giận.**Nói về Cố Thịnh Tuyết, khi cô bé đến bệnh viện Đệ Tứ, trời vẫn còn sáng, cô bé đi từ khoa ngoại trú đến khoa nội trú, rồi từ khoa nội trú xuống tầng một.Tìm tòi từ khi trời còn sáng tới tận lúc tối muộn…Nhưng chẳng thấy bóng dáng quỷ hồn nào!Cố Thịnh Tuyết sửng sốt, không thể nào, âm khí tụ tập trong viện Đệ Tứ này, lẽ ra phải có quỷ hung dữ hoặc lệ quỷ, hoặc tệ lắm cũng phải có cô hồn dã quỷ chứ nhỉ?Chẳng ngờ đến một quỷ hồn cũng chẳng thấy bóng dáng đâu!Điều mà Cố Thịnh Tuyết không biết là, tất cả quỷ hung dữ và lệ quỷ ở viện Đệ Tứ đều đã được Túc Bảo xử lý rồi.Những cô hồn dã quỷ còn sót lại… dưới thao tác của Mộc đạo sĩ đã sớm khôn ngoan hơn rồi.Hễ có người đến là chúng lại bỏ chạy, người rời đi chúng sẽ mò mặt ra, trước đây chúng luôn hù dọa người khác, giờ thì hay rồi, tình thế hoàn toàn đảo ngược…Đây chính là nguyên nhân Cố Thịnh Tuyết nhìn thấy âm khí ở viện nhưng lại không thấy quỷ.Cố Thịnh Tuyết liên tiếp trắng tay ra về.
Kết quả, trông thấy Tiểu Ngũ trêu chọc Cái Chuông, nhân lúc mèo hoa không chú ý, vẹt ta đã dẫm chân lên đầu mèo, sau đó đứng trên cây thách thức, Cái Chuông tức giận lao tới thì Tiểu Ngũ lại lập tức bay lên.
Kế đó, Tiểu Ngũ làm bộ lơ đãng trên cỏ, Cái Chuông phóng vù tới, Tiểu Ngũ lại bay vút lên không trung, cười lớn: “Không ngờ đúng không, ông đây biết bay nha!”
Cuối cùng Cái Chuông lao vào bụi rậm…
Túc Bảo và Tô Tử Du trợn mắt há hốc mồm.
Bà cụ Tô cũng ngẩn người.
Tô Tử Du không khỏi liếc nhìn Tiểu Ngũ thêm vài cái, quả là một con vẹt thông minh.
Túc Bảo và Tô Tử Du thầm nghĩ: Tiểu Ngũ trêu chọc mèo hoa như chó vậy.
Túc Bảo đứng dậy, mắt tức giận như phóng dao ra ngoài, bé hung hãn hét: “Tiểu Ngũ!”
Tiểu Ngũ đã sớm cao chạy xa bay rồi.
Chỉ có Cái Chuông còn đang cọ vào chân Túc Bảo, vô cùng đáng thương.
Túc Bảo bế mèo lên an ủi: “Chị hiểu lầm em rồi, Tiểu Ngũ thật là xấu xa, nó ức h**p em, lần sau chúng ta sẽ không chơi với nó nữa nha.”
Lần sau bắt được quỷ hồn, nhất định phải ném Tiểu Ngũ ra ngoài một lần, hừm!
Cái Chuông: “Meo meo.”
Trên cây lớn, Tiểu Ngũ trông thấy Cái Chuông trơ tráo cọ người vào Túc Bảo, khi thấy nó lén lút nhìn, con mèo kia còn nhìn lại với vẻ khiêu khích.
Tiểu Ngũ: “…”
Con mèo này đúng là nữ hoàng phim truyền hình!
Trà xanh meo meo!
Hoa sen trắng meo meo!
Tiểu Ngũ quá đỗi tức giận.
**
Nói về Cố Thịnh Tuyết, khi cô bé đến bệnh viện Đệ Tứ, trời vẫn còn sáng, cô bé đi từ khoa ngoại trú đến khoa nội trú, rồi từ khoa nội trú xuống tầng một.
Tìm tòi từ khi trời còn sáng tới tận lúc tối muộn…
Nhưng chẳng thấy bóng dáng quỷ hồn nào!
Cố Thịnh Tuyết sửng sốt, không thể nào, âm khí tụ tập trong viện Đệ Tứ này, lẽ ra phải có quỷ hung dữ hoặc lệ quỷ, hoặc tệ lắm cũng phải có cô hồn dã quỷ chứ nhỉ?
Chẳng ngờ đến một quỷ hồn cũng chẳng thấy bóng dáng đâu!
Điều mà Cố Thịnh Tuyết không biết là, tất cả quỷ hung dữ và lệ quỷ ở viện Đệ Tứ đều đã được Túc Bảo xử lý rồi.
Những cô hồn dã quỷ còn sót lại… dưới thao tác của Mộc đạo sĩ đã sớm khôn ngoan hơn rồi.
Hễ có người đến là chúng lại bỏ chạy, người rời đi chúng sẽ mò mặt ra, trước đây chúng luôn hù dọa người khác, giờ thì hay rồi, tình thế hoàn toàn đảo ngược…
Đây chính là nguyên nhân Cố Thịnh Tuyết nhìn thấy âm khí ở viện nhưng lại không thấy quỷ.
Cố Thịnh Tuyết liên tiếp trắng tay ra về.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Kết quả, trông thấy Tiểu Ngũ trêu chọc Cái Chuông, nhân lúc mèo hoa không chú ý, vẹt ta đã dẫm chân lên đầu mèo, sau đó đứng trên cây thách thức, Cái Chuông tức giận lao tới thì Tiểu Ngũ lại lập tức bay lên.Kế đó, Tiểu Ngũ làm bộ lơ đãng trên cỏ, Cái Chuông phóng vù tới, Tiểu Ngũ lại bay vút lên không trung, cười lớn: “Không ngờ đúng không, ông đây biết bay nha!”Cuối cùng Cái Chuông lao vào bụi rậm…Túc Bảo và Tô Tử Du trợn mắt há hốc mồm.Bà cụ Tô cũng ngẩn người.Tô Tử Du không khỏi liếc nhìn Tiểu Ngũ thêm vài cái, quả là một con vẹt thông minh.Túc Bảo và Tô Tử Du thầm nghĩ: Tiểu Ngũ trêu chọc mèo hoa như chó vậy.Túc Bảo đứng dậy, mắt tức giận như phóng dao ra ngoài, bé hung hãn hét: “Tiểu Ngũ!”Tiểu Ngũ đã sớm cao chạy xa bay rồi.Chỉ có Cái Chuông còn đang cọ vào chân Túc Bảo, vô cùng đáng thương.Túc Bảo bế mèo lên an ủi: “Chị hiểu lầm em rồi, Tiểu Ngũ thật là xấu xa, nó ức h**p em, lần sau chúng ta sẽ không chơi với nó nữa nha.”Lần sau bắt được quỷ hồn, nhất định phải ném Tiểu Ngũ ra ngoài một lần, hừm!Cái Chuông: “Meo meo.”Trên cây lớn, Tiểu Ngũ trông thấy Cái Chuông trơ tráo cọ người vào Túc Bảo, khi thấy nó lén lút nhìn, con mèo kia còn nhìn lại với vẻ khiêu khích.Tiểu Ngũ: “…”Con mèo này đúng là nữ hoàng phim truyền hình!Trà xanh meo meo!Hoa sen trắng meo meo!Tiểu Ngũ quá đỗi tức giận.**Nói về Cố Thịnh Tuyết, khi cô bé đến bệnh viện Đệ Tứ, trời vẫn còn sáng, cô bé đi từ khoa ngoại trú đến khoa nội trú, rồi từ khoa nội trú xuống tầng một.Tìm tòi từ khi trời còn sáng tới tận lúc tối muộn…Nhưng chẳng thấy bóng dáng quỷ hồn nào!Cố Thịnh Tuyết sửng sốt, không thể nào, âm khí tụ tập trong viện Đệ Tứ này, lẽ ra phải có quỷ hung dữ hoặc lệ quỷ, hoặc tệ lắm cũng phải có cô hồn dã quỷ chứ nhỉ?Chẳng ngờ đến một quỷ hồn cũng chẳng thấy bóng dáng đâu!Điều mà Cố Thịnh Tuyết không biết là, tất cả quỷ hung dữ và lệ quỷ ở viện Đệ Tứ đều đã được Túc Bảo xử lý rồi.Những cô hồn dã quỷ còn sót lại… dưới thao tác của Mộc đạo sĩ đã sớm khôn ngoan hơn rồi.Hễ có người đến là chúng lại bỏ chạy, người rời đi chúng sẽ mò mặt ra, trước đây chúng luôn hù dọa người khác, giờ thì hay rồi, tình thế hoàn toàn đảo ngược…Đây chính là nguyên nhân Cố Thịnh Tuyết nhìn thấy âm khí ở viện nhưng lại không thấy quỷ.Cố Thịnh Tuyết liên tiếp trắng tay ra về.