Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1054: C1054: Chương 1054

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Thật đáng chết, cô bé bỗng trông thấy lá bùa màu vàng mà Túc Bảo bán cho các quỷ hồn ở một góc của bệnh viện, giờ thì cô bé đã hiểu ra – nơi này đã bị Túc Bảo truy quét rồi!Cố Thịnh Tuyết: “…”Ói ra máu.**Bệnh viện về đêm vô cùng yên tĩnh, cả bệnh nhân và người nhà của họ đều đã ngủ.Tô Tử Tích ngủ chập chờn, cậu mơ thấy chú út đang cầm dao cười toe toét với cậu.Cậu cũng mơ thấy một bác sĩ khác cầm một con dao lớn, chém mạnh vào đầu cậu.Sau đó Tô Tử Tích giật mình tỉnh lại.Tô Tử Tích mở to mắt, nhìn chằm chằm trần nhà.Trong giấc mơ, cậu không qua khỏi cuộc phẫu thuật và bỏ mạng…Vốn dĩ ngay từ đầu cậu đã bài xích cuộc phẫu thuật này, giờ thì cậu càng thấy nó phản cảm hơn.Cậu quay đầu lại liếc nhìn bên cạnh, chỉ thấy ba cậu đang nhoài người trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường ngủ, mặt ba cậu còn dính một bức vẽ thiết kế bên dưới.Không rõ ba cậu đã ngủ quên từ lúc nào.Tô Tử Tích mím môi, trong ký ức của cậu chưa bao giờ có hình ảnh ba mẹ đi cùng cậu, có lẽ khi còn nhỏ, ba mẹ cũng từng đi cùng cậu như những ba mẹ khác, nhưng cậu chẳng có chút ấn tượng nào về chuyện này. . ngôn tình ngượcTừ mảnh kí ức mà cậu còn giữ lại trong đầu, mẹ cậu luôn ở bên em gái cậu, còn ba cậu luôn bận rộn với công việc và không bao giờ về nhà.Cậu bắt đầu ở trong phòng một mình từ năm ba tuổi, cậu không cho người khác vào và không thích ra ngoài.Chớp mắt, cậu đã tám tuổi… và đây là lần đầu tiên ba ở lại với cậu vào ban đêm.Cứ như vậy, ba nhoài người bên cạnh giường của cậu và ngủ thiếp đi, bảo vệ cậu….Tô Tử Tích không sao hình dung được cảm giác của mình, cậu chỉ cảm thấy không buồn ngủ chút nào. Lúc này, cậu bỗng nghe thấy tiếng sột soạt ngoài cửa, không rõ là tiếng động gì, cậu cau mày, ngẫm nghĩ rồi đứng dậy.Đúng lúc cậu toan ra ngoài nhìn thử thì Tô Tử Lâm bị đánh thức, hỏi: “Sao vậy, đi vệ sinh à con?”Tô Tử Lâm lau mặt, đứng lên nói: “Đi thôi.”Tô Tử Lâm vốn là người ít nói, thấy Tô Tử Tích chỉ nhìn anh kiểu muốn nói lại thôi, anh ấy cũng lặng lẽ nhìn con trai mình mà không nói lời nào.Hai ba con nhìn nhau chằm chằm.Tô Tử Tích chỉ vào cửa: “Ba, ba không nghe thấy hả?”Tô Tử Lâm lắng nghe một lát, gật đầu: “Đó là chuông của phòng y tá.”Tô Tử Tích: “..”Không đâu, cậu vẫn có thể phân biệt rõ ràng tiếng chuông phòng y tá và những âm thanh kỳ lạ khác đó nhé!Cánh cửa bỗng mở ra, Tô Tử Tích giật mình, sau đó nhìn thấy một y tá đi vào.Nhìn thấy hai ba con nhà này đứng trong phòng bệnh, cô y tá khó hiểu hỏi: “Hai người sao thế? Đứng dậy làm gì thế?”

Thật đáng chết, cô bé bỗng trông thấy lá bùa màu vàng mà Túc Bảo bán cho các quỷ hồn ở một góc của bệnh viện, giờ thì cô bé đã hiểu ra – nơi này đã bị Túc Bảo truy quét rồi!

Cố Thịnh Tuyết: “…”

Ói ra máu.

**

Bệnh viện về đêm vô cùng yên tĩnh, cả bệnh nhân và người nhà của họ đều đã ngủ.

Tô Tử Tích ngủ chập chờn, cậu mơ thấy chú út đang cầm dao cười toe toét với cậu.

Cậu cũng mơ thấy một bác sĩ khác cầm một con dao lớn, chém mạnh vào đầu cậu.

Sau đó Tô Tử Tích giật mình tỉnh lại.

Tô Tử Tích mở to mắt, nhìn chằm chằm trần nhà.

Trong giấc mơ, cậu không qua khỏi cuộc phẫu thuật và bỏ mạng…

Vốn dĩ ngay từ đầu cậu đã bài xích cuộc phẫu thuật này, giờ thì cậu càng thấy nó phản cảm hơn.

Cậu quay đầu lại liếc nhìn bên cạnh, chỉ thấy ba cậu đang nhoài người trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường ngủ, mặt ba cậu còn dính một bức vẽ thiết kế bên dưới.

Không rõ ba cậu đã ngủ quên từ lúc nào.

Tô Tử Tích mím môi, trong ký ức của cậu chưa bao giờ có hình ảnh ba mẹ đi cùng cậu, có lẽ khi còn nhỏ, ba mẹ cũng từng đi cùng cậu như những ba mẹ khác, nhưng cậu chẳng có chút ấn tượng nào về chuyện này. . ngôn tình ngược

Từ mảnh kí ức mà cậu còn giữ lại trong đầu, mẹ cậu luôn ở bên em gái cậu, còn ba cậu luôn bận rộn với công việc và không bao giờ về nhà.

Cậu bắt đầu ở trong phòng một mình từ năm ba tuổi, cậu không cho người khác vào và không thích ra ngoài.

Chớp mắt, cậu đã tám tuổi… và đây là lần đầu tiên ba ở lại với cậu vào ban đêm.

Cứ như vậy, ba nhoài người bên cạnh giường của cậu và ngủ thiếp đi, bảo vệ cậu….

Tô Tử Tích không sao hình dung được cảm giác của mình, cậu chỉ cảm thấy không buồn ngủ chút nào. Lúc này, cậu bỗng nghe thấy tiếng sột soạt ngoài cửa, không rõ là tiếng động gì, cậu cau mày, ngẫm nghĩ rồi đứng dậy.

Đúng lúc cậu toan ra ngoài nhìn thử thì Tô Tử Lâm bị đánh thức, hỏi: “Sao vậy, đi vệ sinh à con?”

Tô Tử Lâm lau mặt, đứng lên nói: “Đi thôi.”

Tô Tử Lâm vốn là người ít nói, thấy Tô Tử Tích chỉ nhìn anh kiểu muốn nói lại thôi, anh ấy cũng lặng lẽ nhìn con trai mình mà không nói lời nào.

Hai ba con nhìn nhau chằm chằm.

Tô Tử Tích chỉ vào cửa: “Ba, ba không nghe thấy hả?”

Tô Tử Lâm lắng nghe một lát, gật đầu: “Đó là chuông của phòng y tá.”

Tô Tử Tích: “..”

Không đâu, cậu vẫn có thể phân biệt rõ ràng tiếng chuông phòng y tá và những âm thanh kỳ lạ khác đó nhé!

Cánh cửa bỗng mở ra, Tô Tử Tích giật mình, sau đó nhìn thấy một y tá đi vào.

Nhìn thấy hai ba con nhà này đứng trong phòng bệnh, cô y tá khó hiểu hỏi: “Hai người sao thế? Đứng dậy làm gì thế?”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Thật đáng chết, cô bé bỗng trông thấy lá bùa màu vàng mà Túc Bảo bán cho các quỷ hồn ở một góc của bệnh viện, giờ thì cô bé đã hiểu ra – nơi này đã bị Túc Bảo truy quét rồi!Cố Thịnh Tuyết: “…”Ói ra máu.**Bệnh viện về đêm vô cùng yên tĩnh, cả bệnh nhân và người nhà của họ đều đã ngủ.Tô Tử Tích ngủ chập chờn, cậu mơ thấy chú út đang cầm dao cười toe toét với cậu.Cậu cũng mơ thấy một bác sĩ khác cầm một con dao lớn, chém mạnh vào đầu cậu.Sau đó Tô Tử Tích giật mình tỉnh lại.Tô Tử Tích mở to mắt, nhìn chằm chằm trần nhà.Trong giấc mơ, cậu không qua khỏi cuộc phẫu thuật và bỏ mạng…Vốn dĩ ngay từ đầu cậu đã bài xích cuộc phẫu thuật này, giờ thì cậu càng thấy nó phản cảm hơn.Cậu quay đầu lại liếc nhìn bên cạnh, chỉ thấy ba cậu đang nhoài người trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường ngủ, mặt ba cậu còn dính một bức vẽ thiết kế bên dưới.Không rõ ba cậu đã ngủ quên từ lúc nào.Tô Tử Tích mím môi, trong ký ức của cậu chưa bao giờ có hình ảnh ba mẹ đi cùng cậu, có lẽ khi còn nhỏ, ba mẹ cũng từng đi cùng cậu như những ba mẹ khác, nhưng cậu chẳng có chút ấn tượng nào về chuyện này. . ngôn tình ngượcTừ mảnh kí ức mà cậu còn giữ lại trong đầu, mẹ cậu luôn ở bên em gái cậu, còn ba cậu luôn bận rộn với công việc và không bao giờ về nhà.Cậu bắt đầu ở trong phòng một mình từ năm ba tuổi, cậu không cho người khác vào và không thích ra ngoài.Chớp mắt, cậu đã tám tuổi… và đây là lần đầu tiên ba ở lại với cậu vào ban đêm.Cứ như vậy, ba nhoài người bên cạnh giường của cậu và ngủ thiếp đi, bảo vệ cậu….Tô Tử Tích không sao hình dung được cảm giác của mình, cậu chỉ cảm thấy không buồn ngủ chút nào. Lúc này, cậu bỗng nghe thấy tiếng sột soạt ngoài cửa, không rõ là tiếng động gì, cậu cau mày, ngẫm nghĩ rồi đứng dậy.Đúng lúc cậu toan ra ngoài nhìn thử thì Tô Tử Lâm bị đánh thức, hỏi: “Sao vậy, đi vệ sinh à con?”Tô Tử Lâm lau mặt, đứng lên nói: “Đi thôi.”Tô Tử Lâm vốn là người ít nói, thấy Tô Tử Tích chỉ nhìn anh kiểu muốn nói lại thôi, anh ấy cũng lặng lẽ nhìn con trai mình mà không nói lời nào.Hai ba con nhìn nhau chằm chằm.Tô Tử Tích chỉ vào cửa: “Ba, ba không nghe thấy hả?”Tô Tử Lâm lắng nghe một lát, gật đầu: “Đó là chuông của phòng y tá.”Tô Tử Tích: “..”Không đâu, cậu vẫn có thể phân biệt rõ ràng tiếng chuông phòng y tá và những âm thanh kỳ lạ khác đó nhé!Cánh cửa bỗng mở ra, Tô Tử Tích giật mình, sau đó nhìn thấy một y tá đi vào.Nhìn thấy hai ba con nhà này đứng trong phòng bệnh, cô y tá khó hiểu hỏi: “Hai người sao thế? Đứng dậy làm gì thế?”

Chương 1054: C1054: Chương 1054