Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1079: C1079: Chương 1079
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Trẻ trâu quá!”“Chỉ có đứa trẻ ba tuổi mới thích chơi những thứ như thế này!”Túc Bảo xem video, thốt lên: “Đây là lúc anh cả còn nhỏ sao?”Tô Tử Du: “Đúng vậy, lúc anh ấy bảy tuổi.”Túc Bảo làm một phép tính, phân tích kỹ càng: “Bây giờ anh cả đã 9 tuổi rồi chứ đâu phải con nít ba tuổi. Tại sao giờ lại muốn chơi?”Tô Tử Chiến: “….”Chỉ đành muối mặt trước em gái.Cậu hơi giận, sau đó lấy điện thoại ra.Trong video, Tô Tử Du cầm cốc và giả vờ uống nước, Tô Tử Chiến nói: “Muốn đi tìm em ấy thì cứ đi đi.”Tô Tử Du lập tức nói: “Ai nói em muốn tìm em ấy? Em chỉ đi ngang qua thôi, không thể sao?”Tô Tử Du: “….”Hân Hân cười phá lên: “Cười chết mất thôi, anh ơi anh làm bộ làm tịch gì thế?”Hai anh em làm tổn thương nhau, còn hai cô em gái Túc Bảo và Hân Hân tay trong tay chạy ở phía trước.Tô Dĩnh Nhạc sải bước theo sau với cặp chân dài và một hộp bỏng ngô lớn trên tay.Đã lâu rồi anh không được nhàn nhã và thư thái như vậy.Hân Hân phấn khích nói: “Chú ba, chú ba, con muốn đi tàu lượn siêu tốc!”Vừa hay trò chơi ngay trước mắt Hân Hân là tàu lượn siêu tốc, chiếc tàu lao qua với tiếng la hét vang trời.Người bay phía trước, linh hồn đuổi theo phía sau.Thật k1ch thích mà!Tô Dĩnh Nhạc dịu dàng đáp: “Không được, người dưới 14 tuổi và trên 60 tuổi không được chơi.”Những người cao dưới 1,4 mét hoặc mắc bệnh cao huyết áp, bệnh tim mạch… cũng không được tham gia trò chơi này.Hân Hân nhìn người trên tàu lượn siêu tốc với ánh mắt ngưỡng mộ, sao trẻ con không được chơi… Rõ là coi thường trẻ con!Nếu cho cô bé lên tàu, cô bé còn có thể đứng ở ghế lái và bấm vô lăng của tàu lượn siêu tốc!Chẳng còn cách nào khác, đám trẻ con phải đi tiếp về phía trước.Hân Hân giống một con chó husky, liên tục chạy như điên, hơn nữa còn kéo theo Túc Bảo.Tô Dĩnh Nhạc chân dài còn suýt chút nữa không đuổi kịp.Hân Hân phấn khích không thôi: “Chú Ba, con muốn chơi máy nhảy!”“Chú ba! Con đập cái búa lớn kia được không?”“Chú Ba! Trò đu dây đâu? Con muốn bay!”Tô Nhạc Phi đau đầu.Con gái con đứa mà toàn muốn chơi cái gì không biết.Đang nghĩ vậy thì trông thấy hai mắt Túc Bảo đột nhiên sáng lên, bé ồ một tiếng.Tô Dĩnh Nhạc nhìn theo tầm mắt của bé chỉ thấy trước mặt có một vòng quay ngựa gỗ đầy màu sắc đang phát ra một bản nhạc mộng mơ.Anh mỉm cười nhẹ nhõm, đây mới là thứ con gái nên chơi.
“Trẻ trâu quá!”
“Chỉ có đứa trẻ ba tuổi mới thích chơi những thứ như thế này!”
Túc Bảo xem video, thốt lên: “Đây là lúc anh cả còn nhỏ sao?”
Tô Tử Du: “Đúng vậy, lúc anh ấy bảy tuổi.”
Túc Bảo làm một phép tính, phân tích kỹ càng: “Bây giờ anh cả đã 9 tuổi rồi chứ đâu phải con nít ba tuổi. Tại sao giờ lại muốn chơi?”
Tô Tử Chiến: “….”
Chỉ đành muối mặt trước em gái.
Cậu hơi giận, sau đó lấy điện thoại ra.
Trong video, Tô Tử Du cầm cốc và giả vờ uống nước, Tô Tử Chiến nói: “Muốn đi tìm em ấy thì cứ đi đi.”
Tô Tử Du lập tức nói: “Ai nói em muốn tìm em ấy? Em chỉ đi ngang qua thôi, không thể sao?”
Tô Tử Du: “….”
Hân Hân cười phá lên: “Cười chết mất thôi, anh ơi anh làm bộ làm tịch gì thế?”
Hai anh em làm tổn thương nhau, còn hai cô em gái Túc Bảo và Hân Hân tay trong tay chạy ở phía trước.
Tô Dĩnh Nhạc sải bước theo sau với cặp chân dài và một hộp bỏng ngô lớn trên tay.
Đã lâu rồi anh không được nhàn nhã và thư thái như vậy.
Hân Hân phấn khích nói: “Chú ba, chú ba, con muốn đi tàu lượn siêu tốc!”
Vừa hay trò chơi ngay trước mắt Hân Hân là tàu lượn siêu tốc, chiếc tàu lao qua với tiếng la hét vang trời.
Người bay phía trước, linh hồn đuổi theo phía sau.
Thật k1ch thích mà!
Tô Dĩnh Nhạc dịu dàng đáp: “Không được, người dưới 14 tuổi và trên 60 tuổi không được chơi.”
Những người cao dưới 1,4 mét hoặc mắc bệnh cao huyết áp, bệnh tim mạch… cũng không được tham gia trò chơi này.
Hân Hân nhìn người trên tàu lượn siêu tốc với ánh mắt ngưỡng mộ, sao trẻ con không được chơi… Rõ là coi thường trẻ con!
Nếu cho cô bé lên tàu, cô bé còn có thể đứng ở ghế lái và bấm vô lăng của tàu lượn siêu tốc!
Chẳng còn cách nào khác, đám trẻ con phải đi tiếp về phía trước.
Hân Hân giống một con chó husky, liên tục chạy như điên, hơn nữa còn kéo theo Túc Bảo.
Tô Dĩnh Nhạc chân dài còn suýt chút nữa không đuổi kịp.
Hân Hân phấn khích không thôi: “Chú Ba, con muốn chơi máy nhảy!”
“Chú ba! Con đập cái búa lớn kia được không?”
“Chú Ba! Trò đu dây đâu? Con muốn bay!”
Tô Nhạc Phi đau đầu.
Con gái con đứa mà toàn muốn chơi cái gì không biết.
Đang nghĩ vậy thì trông thấy hai mắt Túc Bảo đột nhiên sáng lên, bé ồ một tiếng.
Tô Dĩnh Nhạc nhìn theo tầm mắt của bé chỉ thấy trước mặt có một vòng quay ngựa gỗ đầy màu sắc đang phát ra một bản nhạc mộng mơ.
Anh mỉm cười nhẹ nhõm, đây mới là thứ con gái nên chơi.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Trẻ trâu quá!”“Chỉ có đứa trẻ ba tuổi mới thích chơi những thứ như thế này!”Túc Bảo xem video, thốt lên: “Đây là lúc anh cả còn nhỏ sao?”Tô Tử Du: “Đúng vậy, lúc anh ấy bảy tuổi.”Túc Bảo làm một phép tính, phân tích kỹ càng: “Bây giờ anh cả đã 9 tuổi rồi chứ đâu phải con nít ba tuổi. Tại sao giờ lại muốn chơi?”Tô Tử Chiến: “….”Chỉ đành muối mặt trước em gái.Cậu hơi giận, sau đó lấy điện thoại ra.Trong video, Tô Tử Du cầm cốc và giả vờ uống nước, Tô Tử Chiến nói: “Muốn đi tìm em ấy thì cứ đi đi.”Tô Tử Du lập tức nói: “Ai nói em muốn tìm em ấy? Em chỉ đi ngang qua thôi, không thể sao?”Tô Tử Du: “….”Hân Hân cười phá lên: “Cười chết mất thôi, anh ơi anh làm bộ làm tịch gì thế?”Hai anh em làm tổn thương nhau, còn hai cô em gái Túc Bảo và Hân Hân tay trong tay chạy ở phía trước.Tô Dĩnh Nhạc sải bước theo sau với cặp chân dài và một hộp bỏng ngô lớn trên tay.Đã lâu rồi anh không được nhàn nhã và thư thái như vậy.Hân Hân phấn khích nói: “Chú ba, chú ba, con muốn đi tàu lượn siêu tốc!”Vừa hay trò chơi ngay trước mắt Hân Hân là tàu lượn siêu tốc, chiếc tàu lao qua với tiếng la hét vang trời.Người bay phía trước, linh hồn đuổi theo phía sau.Thật k1ch thích mà!Tô Dĩnh Nhạc dịu dàng đáp: “Không được, người dưới 14 tuổi và trên 60 tuổi không được chơi.”Những người cao dưới 1,4 mét hoặc mắc bệnh cao huyết áp, bệnh tim mạch… cũng không được tham gia trò chơi này.Hân Hân nhìn người trên tàu lượn siêu tốc với ánh mắt ngưỡng mộ, sao trẻ con không được chơi… Rõ là coi thường trẻ con!Nếu cho cô bé lên tàu, cô bé còn có thể đứng ở ghế lái và bấm vô lăng của tàu lượn siêu tốc!Chẳng còn cách nào khác, đám trẻ con phải đi tiếp về phía trước.Hân Hân giống một con chó husky, liên tục chạy như điên, hơn nữa còn kéo theo Túc Bảo.Tô Dĩnh Nhạc chân dài còn suýt chút nữa không đuổi kịp.Hân Hân phấn khích không thôi: “Chú Ba, con muốn chơi máy nhảy!”“Chú ba! Con đập cái búa lớn kia được không?”“Chú Ba! Trò đu dây đâu? Con muốn bay!”Tô Nhạc Phi đau đầu.Con gái con đứa mà toàn muốn chơi cái gì không biết.Đang nghĩ vậy thì trông thấy hai mắt Túc Bảo đột nhiên sáng lên, bé ồ một tiếng.Tô Dĩnh Nhạc nhìn theo tầm mắt của bé chỉ thấy trước mặt có một vòng quay ngựa gỗ đầy màu sắc đang phát ra một bản nhạc mộng mơ.Anh mỉm cười nhẹ nhõm, đây mới là thứ con gái nên chơi.