Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1080: C1080: Chương 1080

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo “Cậu ba, con muốn chơi trò đó.”Túc Bảo chỉ vào vòng quay ngựa gỗ…và ngôi nhà ma cách đó không xa.Tô Dĩnh Nhạc cứ ngỡ Túc Bảo nói đến vòng quay ngựa gỗ, dịu dàng đáp: “Được nha!”Hai mắt Túc Bảo lấp lánh: “Anh, anh chơi không?”Tô Tử Du gật đầu mà chẳng buồn nghĩ.Tô Tử Chiến nhìn vòng quay ngựa gỗ màu hồng đang nhấp nháy ánh đèn nhiều màu sắc và phát những bài hát mà chỉ có con gái mới thích.Cậu là con trai, không chơi mấy trò như này!“Anh không chơi đâu.” Tô Tử Chiến bày ra bộ dạng lạnh lùng, hai tay đút túi quần: “Anh chờ mọi người ở đằng kia.”Túc Bảo trưng ra bản mặt thất vọng, “Được ạ…. Em còn muốn chúng ta cùng chơi….”Tô Tử Chiến vẫn lạnh lùng đút hai tay vào túi quần, vô cùng tuân thủ nguyên tắc của mình.Lần này, tuyệt đối không thể.Túc Bảo nhìn Tô Dĩnh Nhạc: “Vậy cậu ba chơi cùng được không ạ?”Cậu ba không biết mình sắp được vào nhà ma đáp: “Được, không sao, cậu ba sẽ đi cùng con.”Túc Bảo reo hò, kéo Tô Dĩnh Nhạc chạy như bay về phía trước.“Cậu ba, lát nữa đừng sợ nha.”Tô Dĩnh Nhạc cười nói: “Không đâu.”Túc Bảo lo lắng: “Cậu ba sẽ không ngất xỉu chứ?”Tô Dĩnh Nhạc nhẹ nhàng sờ đầu Túc Bảo: “Không đâu con.Anh ấy là cơ trưởng, trước khi bay chính thức không biết đã được đào tạo bao lần rồi.Chỉ là một vòng quay ngựa gỗ thôi, dù tốc độ có tăng lên tối đa, anh cũng sẽ không bị choáng váng.Nhưng anh lại nhìn thấy Túc Bảo kéo mình lướt qua trò chơi vòng quay ngựa gỗ… không hề có ý định dừng lại. . Truyện Nữ PhụSau đó……Tô Dĩnh Nhạc ù ù cạc cạc đi thêm một đoạn, khi ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy ba chữ lớn——Ngôi nhà ma.Tô Dĩnh Nhạc: “…”Túc Bảo chỉ vào ngôi nhà ma, vui vẻ nói với cậu ba: “Nhìn xem ~ đây mới là thứ con gái nên chơi nha!”Tô Dĩnh Nhạc ôn hòa nho nhã đứng trước cửa nhà ma, mặc cho gió lạnh ùa qua.Anh cố gắng nở một nụ cười dịu dàng: “Túc Bảo, con có chắc chắn muốn chơi cái này không?”Túc Bảo gật đầu chắc nịch: “Dạ!”Ảo tưởng của Tô Dĩnh Nhạc đã tan vỡ.Chơi cái này, chi bằng chơi tàu lượn siêu tốc, máy nhảy và con lắc lớn…Cậu ba mặt không đổi sắc, giọng vẫn dịu dàng: “Túc Bảo, con còn nhỏ, trẻ con không được vào nhà ma.”Túc Bảo: “Tại sao trẻ con không được vào nhà ma?”Cậu ba giải thích: “Vì sự phát triển tâm lý của trẻ chưa hoàn thiện nên rất dễ để lại bóng tối tâm lý”.

Túc Bảo “Cậu ba, con muốn chơi trò đó.”

Túc Bảo chỉ vào vòng quay ngựa gỗ…và ngôi nhà ma cách đó không xa.

Tô Dĩnh Nhạc cứ ngỡ Túc Bảo nói đến vòng quay ngựa gỗ, dịu dàng đáp: “Được nha!”

Hai mắt Túc Bảo lấp lánh: “Anh, anh chơi không?”

Tô Tử Du gật đầu mà chẳng buồn nghĩ.

Tô Tử Chiến nhìn vòng quay ngựa gỗ màu hồng đang nhấp nháy ánh đèn nhiều màu sắc và phát những bài hát mà chỉ có con gái mới thích.

Cậu là con trai, không chơi mấy trò như này!

“Anh không chơi đâu.” Tô Tử Chiến bày ra bộ dạng lạnh lùng, hai tay đút túi quần: “Anh chờ mọi người ở đằng kia.”

Túc Bảo trưng ra bản mặt thất vọng, “Được ạ…. Em còn muốn chúng ta cùng chơi….”

Tô Tử Chiến vẫn lạnh lùng đút hai tay vào túi quần, vô cùng tuân thủ nguyên tắc của mình.

Lần này, tuyệt đối không thể.

Túc Bảo nhìn Tô Dĩnh Nhạc: “Vậy cậu ba chơi cùng được không ạ?”

Cậu ba không biết mình sắp được vào nhà ma đáp: “Được, không sao, cậu ba sẽ đi cùng con.”

Túc Bảo reo hò, kéo Tô Dĩnh Nhạc chạy như bay về phía trước.

“Cậu ba, lát nữa đừng sợ nha.”

Tô Dĩnh Nhạc cười nói: “Không đâu.”

Túc Bảo lo lắng: “Cậu ba sẽ không ngất xỉu chứ?”

Tô Dĩnh Nhạc nhẹ nhàng sờ đầu Túc Bảo: “Không đâu con.

Anh ấy là cơ trưởng, trước khi bay chính thức không biết đã được đào tạo bao lần rồi.

Chỉ là một vòng quay ngựa gỗ thôi, dù tốc độ có tăng lên tối đa, anh cũng sẽ không bị choáng váng.

Nhưng anh lại nhìn thấy Túc Bảo kéo mình lướt qua trò chơi vòng quay ngựa gỗ… không hề có ý định dừng lại. . Truyện Nữ Phụ

Sau đó……

Tô Dĩnh Nhạc ù ù cạc cạc đi thêm một đoạn, khi ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy ba chữ lớn——

Ngôi nhà ma.

Tô Dĩnh Nhạc: “…”

Túc Bảo chỉ vào ngôi nhà ma, vui vẻ nói với cậu ba: “Nhìn xem ~ đây mới là thứ con gái nên chơi nha!”

Tô Dĩnh Nhạc ôn hòa nho nhã đứng trước cửa nhà ma, mặc cho gió lạnh ùa qua.

Anh cố gắng nở một nụ cười dịu dàng: “Túc Bảo, con có chắc chắn muốn chơi cái này không?”

Túc Bảo gật đầu chắc nịch: “Dạ!”

Ảo tưởng của Tô Dĩnh Nhạc đã tan vỡ.

Chơi cái này, chi bằng chơi tàu lượn siêu tốc, máy nhảy và con lắc lớn…

Cậu ba mặt không đổi sắc, giọng vẫn dịu dàng: “Túc Bảo, con còn nhỏ, trẻ con không được vào nhà ma.”

Túc Bảo: “Tại sao trẻ con không được vào nhà ma?”

Cậu ba giải thích: “Vì sự phát triển tâm lý của trẻ chưa hoàn thiện nên rất dễ để lại bóng tối tâm lý”.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo “Cậu ba, con muốn chơi trò đó.”Túc Bảo chỉ vào vòng quay ngựa gỗ…và ngôi nhà ma cách đó không xa.Tô Dĩnh Nhạc cứ ngỡ Túc Bảo nói đến vòng quay ngựa gỗ, dịu dàng đáp: “Được nha!”Hai mắt Túc Bảo lấp lánh: “Anh, anh chơi không?”Tô Tử Du gật đầu mà chẳng buồn nghĩ.Tô Tử Chiến nhìn vòng quay ngựa gỗ màu hồng đang nhấp nháy ánh đèn nhiều màu sắc và phát những bài hát mà chỉ có con gái mới thích.Cậu là con trai, không chơi mấy trò như này!“Anh không chơi đâu.” Tô Tử Chiến bày ra bộ dạng lạnh lùng, hai tay đút túi quần: “Anh chờ mọi người ở đằng kia.”Túc Bảo trưng ra bản mặt thất vọng, “Được ạ…. Em còn muốn chúng ta cùng chơi….”Tô Tử Chiến vẫn lạnh lùng đút hai tay vào túi quần, vô cùng tuân thủ nguyên tắc của mình.Lần này, tuyệt đối không thể.Túc Bảo nhìn Tô Dĩnh Nhạc: “Vậy cậu ba chơi cùng được không ạ?”Cậu ba không biết mình sắp được vào nhà ma đáp: “Được, không sao, cậu ba sẽ đi cùng con.”Túc Bảo reo hò, kéo Tô Dĩnh Nhạc chạy như bay về phía trước.“Cậu ba, lát nữa đừng sợ nha.”Tô Dĩnh Nhạc cười nói: “Không đâu.”Túc Bảo lo lắng: “Cậu ba sẽ không ngất xỉu chứ?”Tô Dĩnh Nhạc nhẹ nhàng sờ đầu Túc Bảo: “Không đâu con.Anh ấy là cơ trưởng, trước khi bay chính thức không biết đã được đào tạo bao lần rồi.Chỉ là một vòng quay ngựa gỗ thôi, dù tốc độ có tăng lên tối đa, anh cũng sẽ không bị choáng váng.Nhưng anh lại nhìn thấy Túc Bảo kéo mình lướt qua trò chơi vòng quay ngựa gỗ… không hề có ý định dừng lại. . Truyện Nữ PhụSau đó……Tô Dĩnh Nhạc ù ù cạc cạc đi thêm một đoạn, khi ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy ba chữ lớn——Ngôi nhà ma.Tô Dĩnh Nhạc: “…”Túc Bảo chỉ vào ngôi nhà ma, vui vẻ nói với cậu ba: “Nhìn xem ~ đây mới là thứ con gái nên chơi nha!”Tô Dĩnh Nhạc ôn hòa nho nhã đứng trước cửa nhà ma, mặc cho gió lạnh ùa qua.Anh cố gắng nở một nụ cười dịu dàng: “Túc Bảo, con có chắc chắn muốn chơi cái này không?”Túc Bảo gật đầu chắc nịch: “Dạ!”Ảo tưởng của Tô Dĩnh Nhạc đã tan vỡ.Chơi cái này, chi bằng chơi tàu lượn siêu tốc, máy nhảy và con lắc lớn…Cậu ba mặt không đổi sắc, giọng vẫn dịu dàng: “Túc Bảo, con còn nhỏ, trẻ con không được vào nhà ma.”Túc Bảo: “Tại sao trẻ con không được vào nhà ma?”Cậu ba giải thích: “Vì sự phát triển tâm lý của trẻ chưa hoàn thiện nên rất dễ để lại bóng tối tâm lý”.

Chương 1080: C1080: Chương 1080