Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1081: C1081: Chương 1081
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo:“Bóng tối tâm lý là gì?”Cậu ba kiên nhẫn nói: “Đó là khi người ta bị tổn thương tâm lý nghiêm trọng, tỷ như gặp cú sốc nào đó khiến tâm lý bị tổn thương, hoặc quá sợ hãi thứ gì đó… dẫn tới một số phản ứng căng thẳng.”Tô Dĩnh Nhạc cố gắng hết sức đưa ra lời giải thích đơn giản bằng những từ ngữ mà trẻ con có thể hiểu được, đến giờ phút này, anh vẫn là cậu ba nho nhã dịu dàng.Túc Bảo vỗ ngực đảm bảo: “Cậu ba yên tâm, chỉ có ma quỷ mới có bóng tối tâm lý, chúng ta không có đâu.”Cậu ba: “..”Anh nhìn vào thông tin du khách cần chú ý, chỉ vào dòng trên cùng, nói dối không chớp mắt: “Nhìn cái này đi con, trên này viết trẻ em không được phép chơi.”Túc Bảo không biết chữ, chỉ có thể nhận ra con số 14, nói: “Thông tin trên này nói 14 tuổi không được chơi. Chúng ta không phải thiếu niên 14 tuổi!”Bé 4 tuổi rưỡi, chị Hân Hân vừa tròn 6 tuổi, anh Tử Du 7 tuổi còn anh cả 9 tuổi.Nhìn xem, không hề có đứa trẻ 14 tuổi.Hân Hân: “Chính xác!”Tô Tử Du hỏi: “Chú Ba, trong đó nói trẻ em dưới 14 tuổi cần có người giám hộ đi cùng mới được vào. Không nói trẻ em không được phép vào.”Tô Dĩnh Nhạc: “…”Tô Tử Chiến vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng, nhưng vẫn hóng hớt chuyện vui, nói: “Chú, chú sợ sao?”Tô Dĩnh Nhạc: “…”Phàm là chuyện không giải quyết được, cứ tìm anh cả!Tô Dĩnh Nhạc gửi tin nhắn cho anh trai nói: [Túc Bảo muốn chơi ngôi nhà ma, nhưng em không thuyết phục được con bé.]Tô Nhất Trần: [Để con bé đi.]Tô Dĩnh Nhạc:?Tô Dĩnh Nhạc sợ điếng người: [Trò này đâu có phù hợp với trẻ con nhỉ?]Trong điện thoại, Tô Nhất Trần ngẫm nghĩ một lát.Quả thực người không nên hù dọa người.[Em chờ chút.]Tô Nhạc Phi thở phào nhẹ nhõm.Dù sao anh cả cũng là ba ruột của Tử Du và Tử Chiến, nếu anh ấy không cho chơi thì hai cậu nhóc kia nhất định phải nghe lời, nếu hai cậu nhóc không chơi thì Túc Bảo sẽ ngoan ngoãn nghe theo lời của các anh trai.Nửa phút sau.Tô Nhất Trần: [Ổn rồi, anh đã sắp xếp ổn thỏa, em trực tiếp đưa bọn nhóc vào đi.]Tô Dĩnh Nhạc?????Mười phút sau.Tô Dĩnh Nhạc dẫn theo bốn nhóc đứng ở cửa vào nhà ma tầng một.Anh thậm chí không biết mình đã vào bằng cách nào!Cái quái gì vậy!
Túc Bảo:“Bóng tối tâm lý là gì?”
Cậu ba kiên nhẫn nói: “Đó là khi người ta bị tổn thương tâm lý nghiêm trọng, tỷ như gặp cú sốc nào đó khiến tâm lý bị tổn thương, hoặc quá sợ hãi thứ gì đó… dẫn tới một số phản ứng căng thẳng.”
Tô Dĩnh Nhạc cố gắng hết sức đưa ra lời giải thích đơn giản bằng những từ ngữ mà trẻ con có thể hiểu được, đến giờ phút này, anh vẫn là cậu ba nho nhã dịu dàng.
Túc Bảo vỗ ngực đảm bảo: “Cậu ba yên tâm, chỉ có ma quỷ mới có bóng tối tâm lý, chúng ta không có đâu.”
Cậu ba: “..”
Anh nhìn vào thông tin du khách cần chú ý, chỉ vào dòng trên cùng, nói dối không chớp mắt: “Nhìn cái này đi con, trên này viết trẻ em không được phép chơi.”
Túc Bảo không biết chữ, chỉ có thể nhận ra con số 14, nói: “Thông tin trên này nói 14 tuổi không được chơi. Chúng ta không phải thiếu niên 14 tuổi!”
Bé 4 tuổi rưỡi, chị Hân Hân vừa tròn 6 tuổi, anh Tử Du 7 tuổi còn anh cả 9 tuổi.
Nhìn xem, không hề có đứa trẻ 14 tuổi.
Hân Hân: “Chính xác!”
Tô Tử Du hỏi: “Chú Ba, trong đó nói trẻ em dưới 14 tuổi cần có người giám hộ đi cùng mới được vào. Không nói trẻ em không được phép vào.”
Tô Dĩnh Nhạc: “…”
Tô Tử Chiến vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng, nhưng vẫn hóng hớt chuyện vui, nói: “Chú, chú sợ sao?”
Tô Dĩnh Nhạc: “…”
Phàm là chuyện không giải quyết được, cứ tìm anh cả!
Tô Dĩnh Nhạc gửi tin nhắn cho anh trai nói: [Túc Bảo muốn chơi ngôi nhà ma, nhưng em không thuyết phục được con bé.]
Tô Nhất Trần: [Để con bé đi.]
Tô Dĩnh Nhạc:?
Tô Dĩnh Nhạc sợ điếng người: [Trò này đâu có phù hợp với trẻ con nhỉ?]
Trong điện thoại, Tô Nhất Trần ngẫm nghĩ một lát.
Quả thực người không nên hù dọa người.
[Em chờ chút.]
Tô Nhạc Phi thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao anh cả cũng là ba ruột của Tử Du và Tử Chiến, nếu anh ấy không cho chơi thì hai cậu nhóc kia nhất định phải nghe lời, nếu hai cậu nhóc không chơi thì Túc Bảo sẽ ngoan ngoãn nghe theo lời của các anh trai.
Nửa phút sau.
Tô Nhất Trần: [Ổn rồi, anh đã sắp xếp ổn thỏa, em trực tiếp đưa bọn nhóc vào đi.]
Tô Dĩnh Nhạc?????
Mười phút sau.
Tô Dĩnh Nhạc dẫn theo bốn nhóc đứng ở cửa vào nhà ma tầng một.
Anh thậm chí không biết mình đã vào bằng cách nào!
Cái quái gì vậy!
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo:“Bóng tối tâm lý là gì?”Cậu ba kiên nhẫn nói: “Đó là khi người ta bị tổn thương tâm lý nghiêm trọng, tỷ như gặp cú sốc nào đó khiến tâm lý bị tổn thương, hoặc quá sợ hãi thứ gì đó… dẫn tới một số phản ứng căng thẳng.”Tô Dĩnh Nhạc cố gắng hết sức đưa ra lời giải thích đơn giản bằng những từ ngữ mà trẻ con có thể hiểu được, đến giờ phút này, anh vẫn là cậu ba nho nhã dịu dàng.Túc Bảo vỗ ngực đảm bảo: “Cậu ba yên tâm, chỉ có ma quỷ mới có bóng tối tâm lý, chúng ta không có đâu.”Cậu ba: “..”Anh nhìn vào thông tin du khách cần chú ý, chỉ vào dòng trên cùng, nói dối không chớp mắt: “Nhìn cái này đi con, trên này viết trẻ em không được phép chơi.”Túc Bảo không biết chữ, chỉ có thể nhận ra con số 14, nói: “Thông tin trên này nói 14 tuổi không được chơi. Chúng ta không phải thiếu niên 14 tuổi!”Bé 4 tuổi rưỡi, chị Hân Hân vừa tròn 6 tuổi, anh Tử Du 7 tuổi còn anh cả 9 tuổi.Nhìn xem, không hề có đứa trẻ 14 tuổi.Hân Hân: “Chính xác!”Tô Tử Du hỏi: “Chú Ba, trong đó nói trẻ em dưới 14 tuổi cần có người giám hộ đi cùng mới được vào. Không nói trẻ em không được phép vào.”Tô Dĩnh Nhạc: “…”Tô Tử Chiến vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng, nhưng vẫn hóng hớt chuyện vui, nói: “Chú, chú sợ sao?”Tô Dĩnh Nhạc: “…”Phàm là chuyện không giải quyết được, cứ tìm anh cả!Tô Dĩnh Nhạc gửi tin nhắn cho anh trai nói: [Túc Bảo muốn chơi ngôi nhà ma, nhưng em không thuyết phục được con bé.]Tô Nhất Trần: [Để con bé đi.]Tô Dĩnh Nhạc:?Tô Dĩnh Nhạc sợ điếng người: [Trò này đâu có phù hợp với trẻ con nhỉ?]Trong điện thoại, Tô Nhất Trần ngẫm nghĩ một lát.Quả thực người không nên hù dọa người.[Em chờ chút.]Tô Nhạc Phi thở phào nhẹ nhõm.Dù sao anh cả cũng là ba ruột của Tử Du và Tử Chiến, nếu anh ấy không cho chơi thì hai cậu nhóc kia nhất định phải nghe lời, nếu hai cậu nhóc không chơi thì Túc Bảo sẽ ngoan ngoãn nghe theo lời của các anh trai.Nửa phút sau.Tô Nhất Trần: [Ổn rồi, anh đã sắp xếp ổn thỏa, em trực tiếp đưa bọn nhóc vào đi.]Tô Dĩnh Nhạc?????Mười phút sau.Tô Dĩnh Nhạc dẫn theo bốn nhóc đứng ở cửa vào nhà ma tầng một.Anh thậm chí không biết mình đã vào bằng cách nào!Cái quái gì vậy!