Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1087: C1087: Chương 1087
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Việt Phi nói ra quyết định hối hận nhất đời này: “Đừng sợ, cậu ba qua đó xem thử.”Nếu không phải quỷ thì tốt rồi – trên đời này làm sao có thể có nhiều quỷ như vậy…Túc Bảo vội vàng kéo anh lại: “Cậu ba, để bé đi.”Tô Việt Phi xoa xoa đầu bé, anh là người lớn, làm sao có thể để bé đi được.Nói sao đây?“Không sao, cậu ba không sợ.”Vừa rồi chỉ là quá bất ngờ nên mới bị dọa thôi.Túc Bảo lo lắng hỏi: “Thật sự không sợ sao?”Tô Việt Phi buồn cười: “Ừ.”Ít nhiều gì anh cũng là một người lớn, không phải như Tô Tử Du và Hân Hân, sợ tới mức trốn sau lưng Túc Bảo.Túc Bảo gật đầu, cảm thấy cậu ba thật dũng cảm, dũng cảm hơn cậu tư nhiều!“Cậu ba cẩn thận nha!” Túc Bảo nói: “Chúng ta đi theo phía sau.”Tô Việt Phi: “Không cần đâu, mọi người ở đây đi, ngăn cái cánh cửa này lại.”Bọn họ chỉ mới vào nhị tiến viện, còn chưa kiểm tra qua những gian phòng kia.Nếu áo cưới là nhân viên công tác cố ý đặt ở cửa chính phòng để dụ bọn họ đi qua đó thì sao?Thừa dịp bọn họ chỉ chú ý đến bên kia, sau đó lặng lẽ chạy đến tiền viện, vậy thì chắc chắn bọn họ cũng sẽ không tìm thấy cái gì ở đây cả.Túc Bảo nói nho nhỏ: “Chúng ta có thể khóa nhị tiến môn lại.”Nhưng Tô Việt Phi đã đi về phía trước.Bước chân của anh trầm ổn, từng bước tới gần áo cưới, thậm chí còn đánh giá một chút.Áo cưới màu đỏ thẫm tươi đẹp, còn có nếp gấp, giống như mới làm ra.Trên áo cưới có thêu hoa tinh xảo, mũ phượng khăn quàng vai, rất là đẹp.Hai tay áo xếp ở phía trước bụng, xem ra hẳn là dùng dây thừng nhỏ hoặc là nút áo gì đó cố định lại.Tô Việt Phi không khỏi nghĩ năng lực nghiệp vụ của nhà ma không tệ, làm đạo cụ rất là có tâm.Anh đã đi tới trước mặt áo cưới, cách áo cưới chỉ có một cánh tay, Tô Việt Phi đánh giá áo cưới, chuẩn bị đi quanh một vòng xem có manh mối gì không.Lúc này, anh đột nhiên nhìn thấy áo cưới cử động một chút.Giống hệt như áo cưới đang cúi người, hành lễ chào với anh vậy.Tô Việt Phi sửng sốt, nhìn áo cưới còn chưa đứng lên, thầm nghĩ làm sao làm được?Sau khi nhìn gần anh mới phát hiện chung quanh áo cưới này không có giá áo chống đỡ, sau lưng cũng không có gì treo nó, dây thép hay dây cáp gì đó, không có gì cả.Tô Việt Phi suy đoán trong áo cưới hẳn là có một cái giá treo quần áo gì đó, tuyệt đối không nghĩ tới nó còn có thể cúi người chào.Lúc áo cưới cúi chào, sau lưng hơi cong, độ cong giống như người bình thường khom lưng, bên trong hoàn toàn không có giá phơi quần áo gì.Lúc này, Tô Việt Phi nghe thấy một giọng nói dịu dàng mà xa xôi: “Tướng công…”
Tô Việt Phi nói ra quyết định hối hận nhất đời này: “Đừng sợ, cậu ba qua đó xem thử.”
Nếu không phải quỷ thì tốt rồi – trên đời này làm sao có thể có nhiều quỷ như vậy…
Túc Bảo vội vàng kéo anh lại: “Cậu ba, để bé đi.”
Tô Việt Phi xoa xoa đầu bé, anh là người lớn, làm sao có thể để bé đi được.
Nói sao đây?
“Không sao, cậu ba không sợ.”
Vừa rồi chỉ là quá bất ngờ nên mới bị dọa thôi.
Túc Bảo lo lắng hỏi: “Thật sự không sợ sao?”
Tô Việt Phi buồn cười: “Ừ.”
Ít nhiều gì anh cũng là một người lớn, không phải như Tô Tử Du và Hân Hân, sợ tới mức trốn sau lưng Túc Bảo.
Túc Bảo gật đầu, cảm thấy cậu ba thật dũng cảm, dũng cảm hơn cậu tư nhiều!
“Cậu ba cẩn thận nha!” Túc Bảo nói: “Chúng ta đi theo phía sau.”
Tô Việt Phi: “Không cần đâu, mọi người ở đây đi, ngăn cái cánh cửa này lại.”
Bọn họ chỉ mới vào nhị tiến viện, còn chưa kiểm tra qua những gian phòng kia.
Nếu áo cưới là nhân viên công tác cố ý đặt ở cửa chính phòng để dụ bọn họ đi qua đó thì sao?
Thừa dịp bọn họ chỉ chú ý đến bên kia, sau đó lặng lẽ chạy đến tiền viện, vậy thì chắc chắn bọn họ cũng sẽ không tìm thấy cái gì ở đây cả.
Túc Bảo nói nho nhỏ: “Chúng ta có thể khóa nhị tiến môn lại.”
Nhưng Tô Việt Phi đã đi về phía trước.
Bước chân của anh trầm ổn, từng bước tới gần áo cưới, thậm chí còn đánh giá một chút.
Áo cưới màu đỏ thẫm tươi đẹp, còn có nếp gấp, giống như mới làm ra.
Trên áo cưới có thêu hoa tinh xảo, mũ phượng khăn quàng vai, rất là đẹp.
Hai tay áo xếp ở phía trước bụng, xem ra hẳn là dùng dây thừng nhỏ hoặc là nút áo gì đó cố định lại.
Tô Việt Phi không khỏi nghĩ năng lực nghiệp vụ của nhà ma không tệ, làm đạo cụ rất là có tâm.
Anh đã đi tới trước mặt áo cưới, cách áo cưới chỉ có một cánh tay, Tô Việt Phi đánh giá áo cưới, chuẩn bị đi quanh một vòng xem có manh mối gì không.
Lúc này, anh đột nhiên nhìn thấy áo cưới cử động một chút.
Giống hệt như áo cưới đang cúi người, hành lễ chào với anh vậy.
Tô Việt Phi sửng sốt, nhìn áo cưới còn chưa đứng lên, thầm nghĩ làm sao làm được?
Sau khi nhìn gần anh mới phát hiện chung quanh áo cưới này không có giá áo chống đỡ, sau lưng cũng không có gì treo nó, dây thép hay dây cáp gì đó, không có gì cả.
Tô Việt Phi suy đoán trong áo cưới hẳn là có một cái giá treo quần áo gì đó, tuyệt đối không nghĩ tới nó còn có thể cúi người chào.
Lúc áo cưới cúi chào, sau lưng hơi cong, độ cong giống như người bình thường khom lưng, bên trong hoàn toàn không có giá phơi quần áo gì.
Lúc này, Tô Việt Phi nghe thấy một giọng nói dịu dàng mà xa xôi: “Tướng công…”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Việt Phi nói ra quyết định hối hận nhất đời này: “Đừng sợ, cậu ba qua đó xem thử.”Nếu không phải quỷ thì tốt rồi – trên đời này làm sao có thể có nhiều quỷ như vậy…Túc Bảo vội vàng kéo anh lại: “Cậu ba, để bé đi.”Tô Việt Phi xoa xoa đầu bé, anh là người lớn, làm sao có thể để bé đi được.Nói sao đây?“Không sao, cậu ba không sợ.”Vừa rồi chỉ là quá bất ngờ nên mới bị dọa thôi.Túc Bảo lo lắng hỏi: “Thật sự không sợ sao?”Tô Việt Phi buồn cười: “Ừ.”Ít nhiều gì anh cũng là một người lớn, không phải như Tô Tử Du và Hân Hân, sợ tới mức trốn sau lưng Túc Bảo.Túc Bảo gật đầu, cảm thấy cậu ba thật dũng cảm, dũng cảm hơn cậu tư nhiều!“Cậu ba cẩn thận nha!” Túc Bảo nói: “Chúng ta đi theo phía sau.”Tô Việt Phi: “Không cần đâu, mọi người ở đây đi, ngăn cái cánh cửa này lại.”Bọn họ chỉ mới vào nhị tiến viện, còn chưa kiểm tra qua những gian phòng kia.Nếu áo cưới là nhân viên công tác cố ý đặt ở cửa chính phòng để dụ bọn họ đi qua đó thì sao?Thừa dịp bọn họ chỉ chú ý đến bên kia, sau đó lặng lẽ chạy đến tiền viện, vậy thì chắc chắn bọn họ cũng sẽ không tìm thấy cái gì ở đây cả.Túc Bảo nói nho nhỏ: “Chúng ta có thể khóa nhị tiến môn lại.”Nhưng Tô Việt Phi đã đi về phía trước.Bước chân của anh trầm ổn, từng bước tới gần áo cưới, thậm chí còn đánh giá một chút.Áo cưới màu đỏ thẫm tươi đẹp, còn có nếp gấp, giống như mới làm ra.Trên áo cưới có thêu hoa tinh xảo, mũ phượng khăn quàng vai, rất là đẹp.Hai tay áo xếp ở phía trước bụng, xem ra hẳn là dùng dây thừng nhỏ hoặc là nút áo gì đó cố định lại.Tô Việt Phi không khỏi nghĩ năng lực nghiệp vụ của nhà ma không tệ, làm đạo cụ rất là có tâm.Anh đã đi tới trước mặt áo cưới, cách áo cưới chỉ có một cánh tay, Tô Việt Phi đánh giá áo cưới, chuẩn bị đi quanh một vòng xem có manh mối gì không.Lúc này, anh đột nhiên nhìn thấy áo cưới cử động một chút.Giống hệt như áo cưới đang cúi người, hành lễ chào với anh vậy.Tô Việt Phi sửng sốt, nhìn áo cưới còn chưa đứng lên, thầm nghĩ làm sao làm được?Sau khi nhìn gần anh mới phát hiện chung quanh áo cưới này không có giá áo chống đỡ, sau lưng cũng không có gì treo nó, dây thép hay dây cáp gì đó, không có gì cả.Tô Việt Phi suy đoán trong áo cưới hẳn là có một cái giá treo quần áo gì đó, tuyệt đối không nghĩ tới nó còn có thể cúi người chào.Lúc áo cưới cúi chào, sau lưng hơi cong, độ cong giống như người bình thường khom lưng, bên trong hoàn toàn không có giá phơi quần áo gì.Lúc này, Tô Việt Phi nghe thấy một giọng nói dịu dàng mà xa xôi: “Tướng công…”