Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1088: C1088: Chương 1088
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Theo tiếng nói phát ra áo cưới cũng duỗi một ống tay áo ra, giống như đang oán giận sao lâu như vậy rồi mà anh vẫn không nói mình đứng lên điCậu ba: “…”“…”“!!!”Cậu ba sợ tới mức nhảy lên cao ba thước, liên tục lui về phía sau, ngã ngồi mông xuống đất!Cái áo cưới kia tiến lên một bước, giơ hai tay áo lên……Cậu ba: “Sụp sụp sụp sụp…”Việc tay áo giơ lên vừa nãy còn có thể miễn cưỡng giải thích được nhưng bây giờ nó còn có thể tiến lên một bước nữa!Điều này chứng minh bên trong bộ quần áo không hề có giá áo đỡ, không có dây móc, không có gì chống đỡ, thậm chí Tô Việt Phi còn chú ý tới hình như bộ áo cưới này đang bay trên mặt đất.“Tướng công…”Giọng nói xa xôi, nhẹ nhàng, như có như không kia lại vang lên.Lúc này giọng nói kia như vang lên bên tai, vừa u oán vừa thâm tình…Ngay sau đó bộ váy cưới đỏ thẫm kia lao mạnh về phía anh.Tô Việt Phi: “!”Thứ kia bay vọt lên, anh không biết mình đã nghĩ thế nào, lập tức cắm đầu chạy ra sau lưng Túc Bảo.Tô Tử Chiến: “…”Tô Tử Du: “…”Hân Hân: “…”Túc Bảo “a” một tiếng: “Cậu ba, không phải nói là không sợ sao?” . Đam Mỹ Cổ ĐạiTô Việt Phi: “…”Hân Hân: “Cậu ba, lúc nãy muốn nói gì vậy? Sụp sụp sụp cái gì?”Tô Việt Phi cảm giác có cái gì đó sụp đổ.Anh ho khan một tiếng, thấp giọng nói: “Cái áo cưới kia hình như không phải là bộ đạo…”Còn chưa nói xong từ bộ đạo cụ, anh lại phát hiện ra bộ áo cưới đỏ thẫm cách đó không xa đột nhiên biến mất không thấy đâu nữa!Là thật sự đột nhiên biến mất, chỉ nháy mắt một cái đã không thấy đâu nữa rồi.Một làn gió thổi qua, đáy lòng mọi người lạnh ngắt, sống lưng lạnh lẽo, cổ lạnh, da đầu cũng lạnh theo.Cả lớn cả nhỏ đều sợ tới mức trốn sau bình phong của nhị tiến môn.Nơi này hơi hẻo lánh, hai cách cửa khép lại cùng một tấm bình phong tạo thành một cái góc, nhưng trên đầu trống không.Túc Bảo bị bầu không khí căng thẳng này làm cho căng thẳng theo.Có chuyện gì? Có chuyện gì vậy?Trốn tìm sao?Mọi người suỵt một tiếng, Túc Bảo cũng không nói gì, đi theo co đầu rụt cổ.Lúc này bên ngoài viện, bộ áo cưới chậm rãi bay là là, nó giống như một con ruồi không có đầu bay qua bay lại mò mẫm lung tung.
Theo tiếng nói phát ra áo cưới cũng duỗi một ống tay áo ra, giống như đang oán giận sao lâu như vậy rồi mà anh vẫn không nói mình đứng lên đi
Cậu ba: “…”
“…”
“!!!”
Cậu ba sợ tới mức nhảy lên cao ba thước, liên tục lui về phía sau, ngã ngồi mông xuống đất!
Cái áo cưới kia tiến lên một bước, giơ hai tay áo lên……
Cậu ba: “Sụp sụp sụp sụp…”
Việc tay áo giơ lên vừa nãy còn có thể miễn cưỡng giải thích được nhưng bây giờ nó còn có thể tiến lên một bước nữa!
Điều này chứng minh bên trong bộ quần áo không hề có giá áo đỡ, không có dây móc, không có gì chống đỡ, thậm chí Tô Việt Phi còn chú ý tới hình như bộ áo cưới này đang bay trên mặt đất.
“Tướng công…”
Giọng nói xa xôi, nhẹ nhàng, như có như không kia lại vang lên.
Lúc này giọng nói kia như vang lên bên tai, vừa u oán vừa thâm tình…
Ngay sau đó bộ váy cưới đỏ thẫm kia lao mạnh về phía anh.
Tô Việt Phi: “!”
Thứ kia bay vọt lên, anh không biết mình đã nghĩ thế nào, lập tức cắm đầu chạy ra sau lưng Túc Bảo.
Tô Tử Chiến: “…”
Tô Tử Du: “…”
Hân Hân: “…”
Túc Bảo “a” một tiếng: “Cậu ba, không phải nói là không sợ sao?” . Đam Mỹ Cổ Đại
Tô Việt Phi: “…”
Hân Hân: “Cậu ba, lúc nãy muốn nói gì vậy? Sụp sụp sụp cái gì?”
Tô Việt Phi cảm giác có cái gì đó sụp đổ.
Anh ho khan một tiếng, thấp giọng nói: “Cái áo cưới kia hình như không phải là bộ đạo…”
Còn chưa nói xong từ bộ đạo cụ, anh lại phát hiện ra bộ áo cưới đỏ thẫm cách đó không xa đột nhiên biến mất không thấy đâu nữa!
Là thật sự đột nhiên biến mất, chỉ nháy mắt một cái đã không thấy đâu nữa rồi.
Một làn gió thổi qua, đáy lòng mọi người lạnh ngắt, sống lưng lạnh lẽo, cổ lạnh, da đầu cũng lạnh theo.
Cả lớn cả nhỏ đều sợ tới mức trốn sau bình phong của nhị tiến môn.
Nơi này hơi hẻo lánh, hai cách cửa khép lại cùng một tấm bình phong tạo thành một cái góc, nhưng trên đầu trống không.
Túc Bảo bị bầu không khí căng thẳng này làm cho căng thẳng theo.
Có chuyện gì? Có chuyện gì vậy?
Trốn tìm sao?
Mọi người suỵt một tiếng, Túc Bảo cũng không nói gì, đi theo co đầu rụt cổ.
Lúc này bên ngoài viện, bộ áo cưới chậm rãi bay là là, nó giống như một con ruồi không có đầu bay qua bay lại mò mẫm lung tung.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Theo tiếng nói phát ra áo cưới cũng duỗi một ống tay áo ra, giống như đang oán giận sao lâu như vậy rồi mà anh vẫn không nói mình đứng lên điCậu ba: “…”“…”“!!!”Cậu ba sợ tới mức nhảy lên cao ba thước, liên tục lui về phía sau, ngã ngồi mông xuống đất!Cái áo cưới kia tiến lên một bước, giơ hai tay áo lên……Cậu ba: “Sụp sụp sụp sụp…”Việc tay áo giơ lên vừa nãy còn có thể miễn cưỡng giải thích được nhưng bây giờ nó còn có thể tiến lên một bước nữa!Điều này chứng minh bên trong bộ quần áo không hề có giá áo đỡ, không có dây móc, không có gì chống đỡ, thậm chí Tô Việt Phi còn chú ý tới hình như bộ áo cưới này đang bay trên mặt đất.“Tướng công…”Giọng nói xa xôi, nhẹ nhàng, như có như không kia lại vang lên.Lúc này giọng nói kia như vang lên bên tai, vừa u oán vừa thâm tình…Ngay sau đó bộ váy cưới đỏ thẫm kia lao mạnh về phía anh.Tô Việt Phi: “!”Thứ kia bay vọt lên, anh không biết mình đã nghĩ thế nào, lập tức cắm đầu chạy ra sau lưng Túc Bảo.Tô Tử Chiến: “…”Tô Tử Du: “…”Hân Hân: “…”Túc Bảo “a” một tiếng: “Cậu ba, không phải nói là không sợ sao?” . Đam Mỹ Cổ ĐạiTô Việt Phi: “…”Hân Hân: “Cậu ba, lúc nãy muốn nói gì vậy? Sụp sụp sụp cái gì?”Tô Việt Phi cảm giác có cái gì đó sụp đổ.Anh ho khan một tiếng, thấp giọng nói: “Cái áo cưới kia hình như không phải là bộ đạo…”Còn chưa nói xong từ bộ đạo cụ, anh lại phát hiện ra bộ áo cưới đỏ thẫm cách đó không xa đột nhiên biến mất không thấy đâu nữa!Là thật sự đột nhiên biến mất, chỉ nháy mắt một cái đã không thấy đâu nữa rồi.Một làn gió thổi qua, đáy lòng mọi người lạnh ngắt, sống lưng lạnh lẽo, cổ lạnh, da đầu cũng lạnh theo.Cả lớn cả nhỏ đều sợ tới mức trốn sau bình phong của nhị tiến môn.Nơi này hơi hẻo lánh, hai cách cửa khép lại cùng một tấm bình phong tạo thành một cái góc, nhưng trên đầu trống không.Túc Bảo bị bầu không khí căng thẳng này làm cho căng thẳng theo.Có chuyện gì? Có chuyện gì vậy?Trốn tìm sao?Mọi người suỵt một tiếng, Túc Bảo cũng không nói gì, đi theo co đầu rụt cổ.Lúc này bên ngoài viện, bộ áo cưới chậm rãi bay là là, nó giống như một con ruồi không có đầu bay qua bay lại mò mẫm lung tung.