Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1089: C1089: Chương 1089
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Tướng công, chàng đang ở đâu…” Trong mảnh sân trống trải vang lên tiếng khóc ai oán: “Chàng mau ra đây đi…”Da đầu Tô Việt Phi run lên tê dại.Lúc này thấy càng rõ ràng, áo cưới không được thứ gì kéo theo cả, đúng thật là tự đứng tự đi.Bộ áo cưới tìm lung tung một hồi rồi nhanh chóng biến mất ở góc cua cuối cùng của hành lang, mấy người mới vừa thở phào nhẹ nhõm, chợt nghe thấy một giọng nói và rơi tình cảnh kh ủng bố nhất đáng sợ nhất trước giờ”“Hóa ra mọi người ở đây…”Giọng nói kia vô cùng rõ ràng, giống như chơi trốn tìm, đè âm thanh xuống thật thấp.Mọi người vừa ngẩng đầu đã thấy áo cưới bay ngay trên đỉnh đầu bọn họ.“Á á hu hu… Đm, Cmn!” Đó là tiếng của Tô Tử Du.“Á a a quỷ quỷ có quỷ!” Còn đây là Hân Hân.“Túc Bảo!” Này là Tô Tử Chiến.Về phần Tô Việt Phi…Anh nắm một tay kéo Túc Bảo chạy ra ngoài, phía sau còn kéo theo Tô Tử Du, Hân Hân “vèo” một tiếng chạy ra ngoài, lúc này rõ ràng tốc độ là số một.Tô Tử Chiến chỉ kịp bắt lấy chân Túc Bảo, một chiếc giày của Túc Bảo bị cậu nắm rớt ra.Mấy người cứ như vậy chạy như bay ra ngoài, vừa chạy vừa la hét thất thanh “a a a a a…”Túc Bảo “???”Bé vội vàng lấy ra một tấm bùa màu vàng, vung bàn tay bé nhỏ ném ra ngoài: “Chư tà lui tán!”Một tiếng thét sắc nhọn vang lên, áo cưới đỏ thẫm lại biến mất không dấu vết.Hân Hân khóc: “Làm sao bây giờ, sợ quá! Bộ y phục đỏ vừa rồi có phải là tân nương mà anh nói không?”Túc Bảo lắc đầu, chị Hân Hân à, cung phản xạ của chị lúc thì hoạt động lúc lại không như thế sao, đó không phải tân nương thì còn có thể là ai đây chứ.Tô Việt Phi quả quyết nói: “Đừng chơi nữa, bây giờ anh sẽ gọi điện thoại cho cậu cả, bảo anh ấy phái người đến đón chúng ta ra ngoài.”Tút tút tút – số điện thoại bạn gọi ngoài vùng phủ sóng.Tô Việt Phi: “…”Anh không tin tà nhưng mà lúc này ngay cả tín hiệu cũng không có.Tô Việt Phi trầm mặc.“Đừng sợ đừng sợ.” Túc Bảo an ủi: “Chúng ta chỉ cần tìm được tân lang mất tích kia là có thể ra ngoài rồi!”Không đề cập tới tân lang thì còn ổn, nhắc tới tân lang – người đến nay vẫn chưa xuất hiện thì càng kinh khủng hơn.Tô Tử Du nuốt một ngụm nước miếng, không sợ, cậu không sợ chút nào cả, có em gái ở đây mà!Tô Tử Du áp sát gần Túc Bảo, Tô Tử Chiến cũng tiến lên cùng, Hân Hân trực tiếp ôm lấy cánh tay Túc Bảo.Tô Việt Phi… nắm chặt một tay Túc Bảo.Vừa rồi là Tô Việt Phi người dẫn theo mấy đứa nhỏ vào đây.
“Tướng công, chàng đang ở đâu…” Trong mảnh sân trống trải vang lên tiếng khóc ai oán: “Chàng mau ra đây đi…”
Da đầu Tô Việt Phi run lên tê dại.
Lúc này thấy càng rõ ràng, áo cưới không được thứ gì kéo theo cả, đúng thật là tự đứng tự đi.
Bộ áo cưới tìm lung tung một hồi rồi nhanh chóng biến mất ở góc cua cuối cùng của hành lang, mấy người mới vừa thở phào nhẹ nhõm, chợt nghe thấy một giọng nói và rơi tình cảnh kh ủng bố nhất đáng sợ nhất trước giờ”
“Hóa ra mọi người ở đây…”
Giọng nói kia vô cùng rõ ràng, giống như chơi trốn tìm, đè âm thanh xuống thật thấp.
Mọi người vừa ngẩng đầu đã thấy áo cưới bay ngay trên đỉnh đầu bọn họ.
“Á á hu hu… Đm, Cmn!” Đó là tiếng của Tô Tử Du.
“Á a a quỷ quỷ có quỷ!” Còn đây là Hân Hân.
“Túc Bảo!” Này là Tô Tử Chiến.
Về phần Tô Việt Phi…
Anh nắm một tay kéo Túc Bảo chạy ra ngoài, phía sau còn kéo theo Tô Tử Du, Hân Hân “vèo” một tiếng chạy ra ngoài, lúc này rõ ràng tốc độ là số một.
Tô Tử Chiến chỉ kịp bắt lấy chân Túc Bảo, một chiếc giày của Túc Bảo bị cậu nắm rớt ra.
Mấy người cứ như vậy chạy như bay ra ngoài, vừa chạy vừa la hét thất thanh “a a a a a…”
Túc Bảo “???”
Bé vội vàng lấy ra một tấm bùa màu vàng, vung bàn tay bé nhỏ ném ra ngoài: “Chư tà lui tán!”
Một tiếng thét sắc nhọn vang lên, áo cưới đỏ thẫm lại biến mất không dấu vết.
Hân Hân khóc: “Làm sao bây giờ, sợ quá! Bộ y phục đỏ vừa rồi có phải là tân nương mà anh nói không?”
Túc Bảo lắc đầu, chị Hân Hân à, cung phản xạ của chị lúc thì hoạt động lúc lại không như thế sao, đó không phải tân nương thì còn có thể là ai đây chứ.
Tô Việt Phi quả quyết nói: “Đừng chơi nữa, bây giờ anh sẽ gọi điện thoại cho cậu cả, bảo anh ấy phái người đến đón chúng ta ra ngoài.”
Tút tút tút – số điện thoại bạn gọi ngoài vùng phủ sóng.
Tô Việt Phi: “…”
Anh không tin tà nhưng mà lúc này ngay cả tín hiệu cũng không có.
Tô Việt Phi trầm mặc.
“Đừng sợ đừng sợ.” Túc Bảo an ủi: “Chúng ta chỉ cần tìm được tân lang mất tích kia là có thể ra ngoài rồi!”
Không đề cập tới tân lang thì còn ổn, nhắc tới tân lang – người đến nay vẫn chưa xuất hiện thì càng kinh khủng hơn.
Tô Tử Du nuốt một ngụm nước miếng, không sợ, cậu không sợ chút nào cả, có em gái ở đây mà!
Tô Tử Du áp sát gần Túc Bảo, Tô Tử Chiến cũng tiến lên cùng, Hân Hân trực tiếp ôm lấy cánh tay Túc Bảo.
Tô Việt Phi… nắm chặt một tay Túc Bảo.
Vừa rồi là Tô Việt Phi người dẫn theo mấy đứa nhỏ vào đây.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Tướng công, chàng đang ở đâu…” Trong mảnh sân trống trải vang lên tiếng khóc ai oán: “Chàng mau ra đây đi…”Da đầu Tô Việt Phi run lên tê dại.Lúc này thấy càng rõ ràng, áo cưới không được thứ gì kéo theo cả, đúng thật là tự đứng tự đi.Bộ áo cưới tìm lung tung một hồi rồi nhanh chóng biến mất ở góc cua cuối cùng của hành lang, mấy người mới vừa thở phào nhẹ nhõm, chợt nghe thấy một giọng nói và rơi tình cảnh kh ủng bố nhất đáng sợ nhất trước giờ”“Hóa ra mọi người ở đây…”Giọng nói kia vô cùng rõ ràng, giống như chơi trốn tìm, đè âm thanh xuống thật thấp.Mọi người vừa ngẩng đầu đã thấy áo cưới bay ngay trên đỉnh đầu bọn họ.“Á á hu hu… Đm, Cmn!” Đó là tiếng của Tô Tử Du.“Á a a quỷ quỷ có quỷ!” Còn đây là Hân Hân.“Túc Bảo!” Này là Tô Tử Chiến.Về phần Tô Việt Phi…Anh nắm một tay kéo Túc Bảo chạy ra ngoài, phía sau còn kéo theo Tô Tử Du, Hân Hân “vèo” một tiếng chạy ra ngoài, lúc này rõ ràng tốc độ là số một.Tô Tử Chiến chỉ kịp bắt lấy chân Túc Bảo, một chiếc giày của Túc Bảo bị cậu nắm rớt ra.Mấy người cứ như vậy chạy như bay ra ngoài, vừa chạy vừa la hét thất thanh “a a a a a…”Túc Bảo “???”Bé vội vàng lấy ra một tấm bùa màu vàng, vung bàn tay bé nhỏ ném ra ngoài: “Chư tà lui tán!”Một tiếng thét sắc nhọn vang lên, áo cưới đỏ thẫm lại biến mất không dấu vết.Hân Hân khóc: “Làm sao bây giờ, sợ quá! Bộ y phục đỏ vừa rồi có phải là tân nương mà anh nói không?”Túc Bảo lắc đầu, chị Hân Hân à, cung phản xạ của chị lúc thì hoạt động lúc lại không như thế sao, đó không phải tân nương thì còn có thể là ai đây chứ.Tô Việt Phi quả quyết nói: “Đừng chơi nữa, bây giờ anh sẽ gọi điện thoại cho cậu cả, bảo anh ấy phái người đến đón chúng ta ra ngoài.”Tút tút tút – số điện thoại bạn gọi ngoài vùng phủ sóng.Tô Việt Phi: “…”Anh không tin tà nhưng mà lúc này ngay cả tín hiệu cũng không có.Tô Việt Phi trầm mặc.“Đừng sợ đừng sợ.” Túc Bảo an ủi: “Chúng ta chỉ cần tìm được tân lang mất tích kia là có thể ra ngoài rồi!”Không đề cập tới tân lang thì còn ổn, nhắc tới tân lang – người đến nay vẫn chưa xuất hiện thì càng kinh khủng hơn.Tô Tử Du nuốt một ngụm nước miếng, không sợ, cậu không sợ chút nào cả, có em gái ở đây mà!Tô Tử Du áp sát gần Túc Bảo, Tô Tử Chiến cũng tiến lên cùng, Hân Hân trực tiếp ôm lấy cánh tay Túc Bảo.Tô Việt Phi… nắm chặt một tay Túc Bảo.Vừa rồi là Tô Việt Phi người dẫn theo mấy đứa nhỏ vào đây.