Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1095: C1095: Chương 1095

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo vung cây búa vàng tím, chỉ một đòn đã đánh sập cửa.Bé gái 4 tuổi thô bạo dỡ nhà.Khóe miệng Tô Dĩnh Nhạc khẽ giật, anh còn tưởng mình phải mở cửa…Sau một cú đập, Túc Bảo lập tức lùi lại một bước và ném hết vũ khí ra ngoài: Llưới trói linh hồn, la bàn bát quái, v.v.Tô Tử Du mở to mắt, chẳng ngờ cậu lại nhìn thấy một chiếc bánh bao màu vàng.Ơ, bánh bao à??Khói thuốc tan đi, bên trong im lìm.Khi nhìn rõ cảnh tượng bên trong, mọi người đều không khỏi cảm thấy tê dại.Chỉ thấy trong căn phòng có hình nhân bằng giấy.Trong phòng đầy những hình nhân bằng giấy, một số đứng ở cửa, số khác treo trên tường, một số lại nằm trên mặt đất…Sắc mặt bọn họ tái nhợt, trên má có một vòng đỏ tươi, ánh mắt họ như đang nhìn chằm chằm vào người khác, khóe miệng nở nụ cười quỷ dị.Tô Tử Du sợ đến độ mềm cả chân, lắp bắp nói: “Cái này, cái này, hậu viện… Đây không phải nơi nữ quỷ ở…vậy sao lại có hình nhân giấy.”Túc Bảo cẩn thận nhìn xung quanh, đôi tai nhỏ của bé dựng đứng như tai mèo.Bé không cảm nhận được thứ gì trong phòng này, thực sự chỉ có những hình nhân giấy.“Kỳ quái.” Túc Bảo hồ nghi giơ tay lên, nắm lấy cánh tay một hình nhân giấy…Người giấy bị Túc Bảo kéo lên phát ra tiếng răng rắc, không biết có do thời gian quá lâu không mà vừa kéo đã mục nát.Tô Tử Du nuốt nước miếng nói: “Kỳ quái, đây là người giấy thật sao?”Cậu dè dặt đến gần Túc Bảo, nấp sau lưng bé, đưa tay nắm lấy cánh tay của người giấy.Giấy rất thô, giòn và dễ vỡ khi chạm vào.Có thể thấy người giấy đã ở đây rất lâu rồi.“Anh có thể sờ được… Đây thật sự là người giấy? Chẳng lẽ là đạo cụ của căn nhà ma ư?”Tô Tử Du lại xem thẻ quy tắc, nhưng không có lời giải thích nào về người giấy.Chắc là đạo cụ của nhà ma nhỉ?“Đi thôi.” Túc Bảo đột nhiên nói. .||||| Truyện đề cử: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân |||||Hân Hân chỉ mong rời đi, nghe Túc Bảo nói vậy, cô bé là người đầu tiên đồng ý, mọi người cùng quay về cổng sân.“Tiếp theo, chúng ta phải quay lại phòng tân hôn để kiểm tra.” Tô Tử Du lo lắng nói.Túc Bảo: “Dạ dạ!”Trước khi bước ra khỏi sân, Túc Bảo đột nhiên quay người lại nhìn căn phòng chứa người giấy.Mọi người quay trở lại ngôi nhà mới nơi họ bước vào lúc đầu, nhưng lần này dắt thêm một nữ quỷ.Tất cả những điều này hệt như một giấc mơ, cậu ba dịu dàng như ngọc ngày càng hỗn loạn tâm trí.

Túc Bảo vung cây búa vàng tím, chỉ một đòn đã đánh sập cửa.

Bé gái 4 tuổi thô bạo dỡ nhà.

Khóe miệng Tô Dĩnh Nhạc khẽ giật, anh còn tưởng mình phải mở cửa…

Sau một cú đập, Túc Bảo lập tức lùi lại một bước và ném hết vũ khí ra ngoài: Llưới trói linh hồn, la bàn bát quái, v.v.

Tô Tử Du mở to mắt, chẳng ngờ cậu lại nhìn thấy một chiếc bánh bao màu vàng.

Ơ, bánh bao à??

Khói thuốc tan đi, bên trong im lìm.

Khi nhìn rõ cảnh tượng bên trong, mọi người đều không khỏi cảm thấy tê dại.

Chỉ thấy trong căn phòng có hình nhân bằng giấy.

Trong phòng đầy những hình nhân bằng giấy, một số đứng ở cửa, số khác treo trên tường, một số lại nằm trên mặt đất…

Sắc mặt bọn họ tái nhợt, trên má có một vòng đỏ tươi, ánh mắt họ như đang nhìn chằm chằm vào người khác, khóe miệng nở nụ cười quỷ dị.

Tô Tử Du sợ đến độ mềm cả chân, lắp bắp nói: “Cái này, cái này, hậu viện… Đây không phải nơi nữ quỷ ở…vậy sao lại có hình nhân giấy.”

Túc Bảo cẩn thận nhìn xung quanh, đôi tai nhỏ của bé dựng đứng như tai mèo.

Bé không cảm nhận được thứ gì trong phòng này, thực sự chỉ có những hình nhân giấy.

“Kỳ quái.” Túc Bảo hồ nghi giơ tay lên, nắm lấy cánh tay một hình nhân giấy…

Người giấy bị Túc Bảo kéo lên phát ra tiếng răng rắc, không biết có do thời gian quá lâu không mà vừa kéo đã mục nát.

Tô Tử Du nuốt nước miếng nói: “Kỳ quái, đây là người giấy thật sao?”

Cậu dè dặt đến gần Túc Bảo, nấp sau lưng bé, đưa tay nắm lấy cánh tay của người giấy.

Giấy rất thô, giòn và dễ vỡ khi chạm vào.

Có thể thấy người giấy đã ở đây rất lâu rồi.

“Anh có thể sờ được… Đây thật sự là người giấy? Chẳng lẽ là đạo cụ của căn nhà ma ư?”

Tô Tử Du lại xem thẻ quy tắc, nhưng không có lời giải thích nào về người giấy.

Chắc là đạo cụ của nhà ma nhỉ?

“Đi thôi.” Túc Bảo đột nhiên nói. .

||||| Truyện đề cử: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân |||||

Hân Hân chỉ mong rời đi, nghe Túc Bảo nói vậy, cô bé là người đầu tiên đồng ý, mọi người cùng quay về cổng sân.

“Tiếp theo, chúng ta phải quay lại phòng tân hôn để kiểm tra.” Tô Tử Du lo lắng nói.

Túc Bảo: “Dạ dạ!”

Trước khi bước ra khỏi sân, Túc Bảo đột nhiên quay người lại nhìn căn phòng chứa người giấy.

Mọi người quay trở lại ngôi nhà mới nơi họ bước vào lúc đầu, nhưng lần này dắt thêm một nữ quỷ.

Tất cả những điều này hệt như một giấc mơ, cậu ba dịu dàng như ngọc ngày càng hỗn loạn tâm trí.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo vung cây búa vàng tím, chỉ một đòn đã đánh sập cửa.Bé gái 4 tuổi thô bạo dỡ nhà.Khóe miệng Tô Dĩnh Nhạc khẽ giật, anh còn tưởng mình phải mở cửa…Sau một cú đập, Túc Bảo lập tức lùi lại một bước và ném hết vũ khí ra ngoài: Llưới trói linh hồn, la bàn bát quái, v.v.Tô Tử Du mở to mắt, chẳng ngờ cậu lại nhìn thấy một chiếc bánh bao màu vàng.Ơ, bánh bao à??Khói thuốc tan đi, bên trong im lìm.Khi nhìn rõ cảnh tượng bên trong, mọi người đều không khỏi cảm thấy tê dại.Chỉ thấy trong căn phòng có hình nhân bằng giấy.Trong phòng đầy những hình nhân bằng giấy, một số đứng ở cửa, số khác treo trên tường, một số lại nằm trên mặt đất…Sắc mặt bọn họ tái nhợt, trên má có một vòng đỏ tươi, ánh mắt họ như đang nhìn chằm chằm vào người khác, khóe miệng nở nụ cười quỷ dị.Tô Tử Du sợ đến độ mềm cả chân, lắp bắp nói: “Cái này, cái này, hậu viện… Đây không phải nơi nữ quỷ ở…vậy sao lại có hình nhân giấy.”Túc Bảo cẩn thận nhìn xung quanh, đôi tai nhỏ của bé dựng đứng như tai mèo.Bé không cảm nhận được thứ gì trong phòng này, thực sự chỉ có những hình nhân giấy.“Kỳ quái.” Túc Bảo hồ nghi giơ tay lên, nắm lấy cánh tay một hình nhân giấy…Người giấy bị Túc Bảo kéo lên phát ra tiếng răng rắc, không biết có do thời gian quá lâu không mà vừa kéo đã mục nát.Tô Tử Du nuốt nước miếng nói: “Kỳ quái, đây là người giấy thật sao?”Cậu dè dặt đến gần Túc Bảo, nấp sau lưng bé, đưa tay nắm lấy cánh tay của người giấy.Giấy rất thô, giòn và dễ vỡ khi chạm vào.Có thể thấy người giấy đã ở đây rất lâu rồi.“Anh có thể sờ được… Đây thật sự là người giấy? Chẳng lẽ là đạo cụ của căn nhà ma ư?”Tô Tử Du lại xem thẻ quy tắc, nhưng không có lời giải thích nào về người giấy.Chắc là đạo cụ của nhà ma nhỉ?“Đi thôi.” Túc Bảo đột nhiên nói. .||||| Truyện đề cử: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân |||||Hân Hân chỉ mong rời đi, nghe Túc Bảo nói vậy, cô bé là người đầu tiên đồng ý, mọi người cùng quay về cổng sân.“Tiếp theo, chúng ta phải quay lại phòng tân hôn để kiểm tra.” Tô Tử Du lo lắng nói.Túc Bảo: “Dạ dạ!”Trước khi bước ra khỏi sân, Túc Bảo đột nhiên quay người lại nhìn căn phòng chứa người giấy.Mọi người quay trở lại ngôi nhà mới nơi họ bước vào lúc đầu, nhưng lần này dắt thêm một nữ quỷ.Tất cả những điều này hệt như một giấc mơ, cậu ba dịu dàng như ngọc ngày càng hỗn loạn tâm trí.

Chương 1095: C1095: Chương 1095