Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1096: C1096: Chương 1096

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mọi người đang tìm kiếm bên trong ngôi nhà mới, Túc Bảo hỏi: “Chị tân nương, sao sau sân nhà chị lại có người giấy?”Tô Tử Du vểnh tai lên.Nữ quỷ hơi sửng sốt, nói: “Ta cũng không biết…” .||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Trấn Quốc |||||Tô Tử Du thở phào nhẹ nhõm.Nữ quỷ còn không biết chuyện này, chứng tỏ người giấy không nhắm vào nữ quỷ mà có thể là công cụ do nhân viên sắp xếp trong nhà ma.Nếu đã là công cụ trong nhà ma thì không cần phải sợ hãi – Có bày trò thế nào cũng chỉ là đồ vật của trần gian, chỉ có nữ quỷ trước mặt mới là thứ không thuộc về trần gian.Tô Tử Du lẩm bẩm: “Đạo cụ trong nhà ma thực sự rất chân thực. Những người giấy để ở đó lâu ngày khi chạm vào sẽ vỡ thành nhiều mảnh. Sao lại làm được điều này nhỉ?”Hơn nữa, hễ chạm vào sẽ vỡ, như vậy tổn thất quá lớn, mỗi du khách đến thăm nhà ma đều chạm vào thì chẳng phải mỗi ngày đều phải bổ sung thêm đạo cụ sao?“Tìm được rồi.” Tô Tử Chiến đột nhiên nói.Túc Bảo, Tô Tử Du, Hân Hân vội vàng chạy tới, cậu ba cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, lập tức đi theo…“Là một đống tro tàn.” Tô Tử Du ngồi xổm xuống, hồ nghi xoa trên tay “Tro từ giấy cháy ư?”Nếu mô tả hiện trường là chính xác thì khi quan phủ mở cửa ra, tất cả những gì họ nhìn thấy chỉ là tứ chi bị chặt rời, hài cốt trên mặt đất và tân nương bị treo cổ.Không có khả năng kẻ giết người đốt giấy ngay tại chỗ đâu nhỉ?Hân đầu to ôm đầu nói: “A… càng ngày càng khó hiểu. Chuyện gì thế này!”Tô Tử Du nghe vậy nói: “Tiếp tục tìm.”Một lúc sau, mọi người tìm thấy cây nến rơi xuống đất, sợi chỉ đỏ treo trên cửa sổ và một khúc xương kỳ lạ.“Đây là cái gì?” Tô Tử Du sửng sốt hỏi.Tô Dĩnh Nhạc liếc một cái, nói: “Trông giống như xương móng gà…”Túc Bảo hỏi: “Chị tân nương, lúc bái đường có ăn chân gà không?”Nữ quỷ lắc đầu.Mọi người nhìn vào manh mối trên mặt đất rồi đưa mắt nhìn nhau.Sợi dây đỏ, xương móng gà, một đống tro tàn.Hân đầu to kêu lên: “Hay chúng ta đừng chơi nữa, quay về đi! Túc Bảo, cho chị mượn chiếc búa lớn của em. Chúng ta có thể đập nát bức tường và lao ra ngoài.”Tô Dĩnh Nhạc thầm nghĩ: Ý tưởng hay đấy!Chẳng ngờ Túc Bảo lại lắc đầu: “Không đi! Chúng ta nhất định phải tìm được tân lang.”Tô Tử Du: “Đúng!”Trước mắt đánh giá, nơi này có thể là địa điểm giúp Túc Bảo tăng KPI mạnh đấy nha, không thể vứt KPI được!“Đừng lo lắng, có Túc Bảo ở đây, mọi chuyện sẽ ổn thôi…” Tô Tử Du không chắc chắn lắm, nhìn Túc Bảo: “Phải không em?”Túc Bảo gật đầu chắc nịch: “Dạ!”Bé tin mình sẽ bảo vệ được tất cả mọi người, nhưng…Có lẽ mọi người sẽ hoảng sợ một chút…

Mọi người đang tìm kiếm bên trong ngôi nhà mới, Túc Bảo hỏi: “Chị tân nương, sao sau sân nhà chị lại có người giấy?”

Tô Tử Du vểnh tai lên.

Nữ quỷ hơi sửng sốt, nói: “Ta cũng không biết…” .

||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Trấn Quốc |||||

Tô Tử Du thở phào nhẹ nhõm.

Nữ quỷ còn không biết chuyện này, chứng tỏ người giấy không nhắm vào nữ quỷ mà có thể là công cụ do nhân viên sắp xếp trong nhà ma.

Nếu đã là công cụ trong nhà ma thì không cần phải sợ hãi – Có bày trò thế nào cũng chỉ là đồ vật của trần gian, chỉ có nữ quỷ trước mặt mới là thứ không thuộc về trần gian.

Tô Tử Du lẩm bẩm: “Đạo cụ trong nhà ma thực sự rất chân thực. Những người giấy để ở đó lâu ngày khi chạm vào sẽ vỡ thành nhiều mảnh. Sao lại làm được điều này nhỉ?”

Hơn nữa, hễ chạm vào sẽ vỡ, như vậy tổn thất quá lớn, mỗi du khách đến thăm nhà ma đều chạm vào thì chẳng phải mỗi ngày đều phải bổ sung thêm đạo cụ sao?

“Tìm được rồi.” Tô Tử Chiến đột nhiên nói.

Túc Bảo, Tô Tử Du, Hân Hân vội vàng chạy tới, cậu ba cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, lập tức đi theo…

“Là một đống tro tàn.” Tô Tử Du ngồi xổm xuống, hồ nghi xoa trên tay “Tro từ giấy cháy ư?”

Nếu mô tả hiện trường là chính xác thì khi quan phủ mở cửa ra, tất cả những gì họ nhìn thấy chỉ là tứ chi bị chặt rời, hài cốt trên mặt đất và tân nương bị treo cổ.

Không có khả năng kẻ giết người đốt giấy ngay tại chỗ đâu nhỉ?

Hân đầu to ôm đầu nói: “A… càng ngày càng khó hiểu. Chuyện gì thế này!”

Tô Tử Du nghe vậy nói: “Tiếp tục tìm.”

Một lúc sau, mọi người tìm thấy cây nến rơi xuống đất, sợi chỉ đỏ treo trên cửa sổ và một khúc xương kỳ lạ.

“Đây là cái gì?” Tô Tử Du sửng sốt hỏi.

Tô Dĩnh Nhạc liếc một cái, nói: “Trông giống như xương móng gà…”

Túc Bảo hỏi: “Chị tân nương, lúc bái đường có ăn chân gà không?”

Nữ quỷ lắc đầu.

Mọi người nhìn vào manh mối trên mặt đất rồi đưa mắt nhìn nhau.

Sợi dây đỏ, xương móng gà, một đống tro tàn.

Hân đầu to kêu lên: “Hay chúng ta đừng chơi nữa, quay về đi! Túc Bảo, cho chị mượn chiếc búa lớn của em. Chúng ta có thể đập nát bức tường và lao ra ngoài.”

Tô Dĩnh Nhạc thầm nghĩ: Ý tưởng hay đấy!

Chẳng ngờ Túc Bảo lại lắc đầu: “Không đi! Chúng ta nhất định phải tìm được tân lang.”

Tô Tử Du: “Đúng!”

Trước mắt đánh giá, nơi này có thể là địa điểm giúp Túc Bảo tăng KPI mạnh đấy nha, không thể vứt KPI được!

“Đừng lo lắng, có Túc Bảo ở đây, mọi chuyện sẽ ổn thôi…” Tô Tử Du không chắc chắn lắm, nhìn Túc Bảo: “Phải không em?”

Túc Bảo gật đầu chắc nịch: “Dạ!”

Bé tin mình sẽ bảo vệ được tất cả mọi người, nhưng…Có lẽ mọi người sẽ hoảng sợ một chút…

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mọi người đang tìm kiếm bên trong ngôi nhà mới, Túc Bảo hỏi: “Chị tân nương, sao sau sân nhà chị lại có người giấy?”Tô Tử Du vểnh tai lên.Nữ quỷ hơi sửng sốt, nói: “Ta cũng không biết…” .||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Trấn Quốc |||||Tô Tử Du thở phào nhẹ nhõm.Nữ quỷ còn không biết chuyện này, chứng tỏ người giấy không nhắm vào nữ quỷ mà có thể là công cụ do nhân viên sắp xếp trong nhà ma.Nếu đã là công cụ trong nhà ma thì không cần phải sợ hãi – Có bày trò thế nào cũng chỉ là đồ vật của trần gian, chỉ có nữ quỷ trước mặt mới là thứ không thuộc về trần gian.Tô Tử Du lẩm bẩm: “Đạo cụ trong nhà ma thực sự rất chân thực. Những người giấy để ở đó lâu ngày khi chạm vào sẽ vỡ thành nhiều mảnh. Sao lại làm được điều này nhỉ?”Hơn nữa, hễ chạm vào sẽ vỡ, như vậy tổn thất quá lớn, mỗi du khách đến thăm nhà ma đều chạm vào thì chẳng phải mỗi ngày đều phải bổ sung thêm đạo cụ sao?“Tìm được rồi.” Tô Tử Chiến đột nhiên nói.Túc Bảo, Tô Tử Du, Hân Hân vội vàng chạy tới, cậu ba cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, lập tức đi theo…“Là một đống tro tàn.” Tô Tử Du ngồi xổm xuống, hồ nghi xoa trên tay “Tro từ giấy cháy ư?”Nếu mô tả hiện trường là chính xác thì khi quan phủ mở cửa ra, tất cả những gì họ nhìn thấy chỉ là tứ chi bị chặt rời, hài cốt trên mặt đất và tân nương bị treo cổ.Không có khả năng kẻ giết người đốt giấy ngay tại chỗ đâu nhỉ?Hân đầu to ôm đầu nói: “A… càng ngày càng khó hiểu. Chuyện gì thế này!”Tô Tử Du nghe vậy nói: “Tiếp tục tìm.”Một lúc sau, mọi người tìm thấy cây nến rơi xuống đất, sợi chỉ đỏ treo trên cửa sổ và một khúc xương kỳ lạ.“Đây là cái gì?” Tô Tử Du sửng sốt hỏi.Tô Dĩnh Nhạc liếc một cái, nói: “Trông giống như xương móng gà…”Túc Bảo hỏi: “Chị tân nương, lúc bái đường có ăn chân gà không?”Nữ quỷ lắc đầu.Mọi người nhìn vào manh mối trên mặt đất rồi đưa mắt nhìn nhau.Sợi dây đỏ, xương móng gà, một đống tro tàn.Hân đầu to kêu lên: “Hay chúng ta đừng chơi nữa, quay về đi! Túc Bảo, cho chị mượn chiếc búa lớn của em. Chúng ta có thể đập nát bức tường và lao ra ngoài.”Tô Dĩnh Nhạc thầm nghĩ: Ý tưởng hay đấy!Chẳng ngờ Túc Bảo lại lắc đầu: “Không đi! Chúng ta nhất định phải tìm được tân lang.”Tô Tử Du: “Đúng!”Trước mắt đánh giá, nơi này có thể là địa điểm giúp Túc Bảo tăng KPI mạnh đấy nha, không thể vứt KPI được!“Đừng lo lắng, có Túc Bảo ở đây, mọi chuyện sẽ ổn thôi…” Tô Tử Du không chắc chắn lắm, nhìn Túc Bảo: “Phải không em?”Túc Bảo gật đầu chắc nịch: “Dạ!”Bé tin mình sẽ bảo vệ được tất cả mọi người, nhưng…Có lẽ mọi người sẽ hoảng sợ một chút…

Chương 1096: C1096: Chương 1096