Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1097: C1097: Chương 1097
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Quỷ đào hoa nghĩ nát cả óc: “Ta nghĩ hoài không ra. Vừa nãy chúng ta kiểm tra một vòng cũng không thấy anh chàng dễ thương nào ẩn trốn.”Quỷ xui xẻo nói: “Đúng vậy, chúng ta tìm hết rồi, thật sự không có quỷ.”Túc Bảo ngẩng đầu, cười ngây thơ: “Cậu ba, chúng ta cần cậu giúp đỡ.”Tô Dĩnh Nhạc: “Ừ, cậu giúp được gì?”Anh là người lớn duy nhất ở đây, anh nên giúp mọi người.Túc Bảo: “Đóng vai tân lang nha?”Tô Dĩnh Nhạc: “…”.Túc Bảo ngẫm nghĩ một chốc rồi nói: “Đây chắc là một nghi lễ. Sau khi nghi thức hoàn thành, tân lang và tân nương đã cúng tế, bây giờ chúng ta cần khôi phục lại nghi thức.”Túc Bảo nói tiếp: “Cậu ba yên tâm, không phải bái đường thật với chị nữ quỷ đâu ạ!”Trái tim Tô Dĩnh Nhạc như rớt xuống!Sau đó, anh lại nghe Túc Bảo nói: “Trực tiếp vào phòng tân hôn cùng chị nữ quỷ đi ạ!”Tô Dĩnh Nhạc: “…”.Anh cứng ngắc nhìn nữ quỷ đang bị quỷ nhu nhược kéo đi như cầm một quả bóng bay.Đôi mắt Tô Tử Chiến hơi lóe lên, cậu bình tĩnh nói: “Chú ba, chú sợ à?”Tô Tử Du tâm linh tương thông, lập tức khen ngợi: “Nói nhảm! Chú ba là cơ trưởng! Chú ấy bay tới bay lui trên trời, có chuyện gì là chú ấy chưa từng gặp đâu, sao có thể sợ chứ?”Hân Hân vô ý tung ra đòn trí mạng, “Sợ chẳng phải rất bình thường sao? Chú ba không phải siêu nhân, sợ cũng không có gì xấu hổ cả.”Khóe miệng Tô Dĩnh Nhạc khẽ giật.Đám nhóc này…. bẫy chú ba hả?Động phòng thì không có khả năng rồi, cho dù bắt anh nhảy từ máy bay trên bầu trời thì….Túc Bảo: “Cậu ba~~~ làm ơn đi mà!”Tô Dĩnh Nhạc: “…Được.”“Hú hú~” Túc Bảo nhảy lên, phấn khích nói: “Vào phòng tân hôn nào!”Làm hệt như có đám cưới ấy.Tâm trí Tô Dĩnh Nhạc hỗn loạn trong gió, khi hoàn hồn, anh đã cầm sợi dây màu đỏ, đầu dây buộc một nữ quỷ, một người một quỷ đứng ở giữa phòng.Nữ quỷ ngượng ngùng nói: “Tướng công…”Mấy đứa trẻ trốn dưới gầm giường, Túc Bảo chắp tay nhỏ giọng nói: “Cậu ba, nhớ làm đổ cây nến!”Tô Tử Du: “Chú ba, lên đi! Chú làm được mà!”Hân đầu to: “Chú ba thật mạnh mẽ! Chú ba, cố lên!”Tô Tử Chiến: “…” Tại sao cậu lại trốn dưới gầm giường với bọn nhóc này???Những ngọn nến đỏ bập bùng trong phòng.Từ lúc họ bước vào đến giờ, khung cảnh luôn mờ ảo, mọi ánh sáng đều đến từ nến, đèn lồ ng…Đèn lồ ng đỏ và chân đèn được treo khắp nơi ngoài sân, còn đèn dầu và nến được thắp trong nhà.
Quỷ đào hoa nghĩ nát cả óc: “Ta nghĩ hoài không ra. Vừa nãy chúng ta kiểm tra một vòng cũng không thấy anh chàng dễ thương nào ẩn trốn.”
Quỷ xui xẻo nói: “Đúng vậy, chúng ta tìm hết rồi, thật sự không có quỷ.”
Túc Bảo ngẩng đầu, cười ngây thơ: “Cậu ba, chúng ta cần cậu giúp đỡ.”
Tô Dĩnh Nhạc: “Ừ, cậu giúp được gì?”
Anh là người lớn duy nhất ở đây, anh nên giúp mọi người.
Túc Bảo: “Đóng vai tân lang nha?”
Tô Dĩnh Nhạc: “…”.
Túc Bảo ngẫm nghĩ một chốc rồi nói: “Đây chắc là một nghi lễ. Sau khi nghi thức hoàn thành, tân lang và tân nương đã cúng tế, bây giờ chúng ta cần khôi phục lại nghi thức.”
Túc Bảo nói tiếp: “Cậu ba yên tâm, không phải bái đường thật với chị nữ quỷ đâu ạ!”
Trái tim Tô Dĩnh Nhạc như rớt xuống!
Sau đó, anh lại nghe Túc Bảo nói: “Trực tiếp vào phòng tân hôn cùng chị nữ quỷ đi ạ!”
Tô Dĩnh Nhạc: “…”.
Anh cứng ngắc nhìn nữ quỷ đang bị quỷ nhu nhược kéo đi như cầm một quả bóng bay.
Đôi mắt Tô Tử Chiến hơi lóe lên, cậu bình tĩnh nói: “Chú ba, chú sợ à?”
Tô Tử Du tâm linh tương thông, lập tức khen ngợi: “Nói nhảm! Chú ba là cơ trưởng! Chú ấy bay tới bay lui trên trời, có chuyện gì là chú ấy chưa từng gặp đâu, sao có thể sợ chứ?”
Hân Hân vô ý tung ra đòn trí mạng, “Sợ chẳng phải rất bình thường sao? Chú ba không phải siêu nhân, sợ cũng không có gì xấu hổ cả.”
Khóe miệng Tô Dĩnh Nhạc khẽ giật.
Đám nhóc này…. bẫy chú ba hả?
Động phòng thì không có khả năng rồi, cho dù bắt anh nhảy từ máy bay trên bầu trời thì….
Túc Bảo: “Cậu ba~~~ làm ơn đi mà!”
Tô Dĩnh Nhạc: “…Được.”
“Hú hú~” Túc Bảo nhảy lên, phấn khích nói: “Vào phòng tân hôn nào!”
Làm hệt như có đám cưới ấy.
Tâm trí Tô Dĩnh Nhạc hỗn loạn trong gió, khi hoàn hồn, anh đã cầm sợi dây màu đỏ, đầu dây buộc một nữ quỷ, một người một quỷ đứng ở giữa phòng.
Nữ quỷ ngượng ngùng nói: “Tướng công…”
Mấy đứa trẻ trốn dưới gầm giường, Túc Bảo chắp tay nhỏ giọng nói: “Cậu ba, nhớ làm đổ cây nến!”
Tô Tử Du: “Chú ba, lên đi! Chú làm được mà!”
Hân đầu to: “Chú ba thật mạnh mẽ! Chú ba, cố lên!”
Tô Tử Chiến: “…” Tại sao cậu lại trốn dưới gầm giường với bọn nhóc này???
Những ngọn nến đỏ bập bùng trong phòng.
Từ lúc họ bước vào đến giờ, khung cảnh luôn mờ ảo, mọi ánh sáng đều đến từ nến, đèn lồ ng…
Đèn lồ ng đỏ và chân đèn được treo khắp nơi ngoài sân, còn đèn dầu và nến được thắp trong nhà.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Quỷ đào hoa nghĩ nát cả óc: “Ta nghĩ hoài không ra. Vừa nãy chúng ta kiểm tra một vòng cũng không thấy anh chàng dễ thương nào ẩn trốn.”Quỷ xui xẻo nói: “Đúng vậy, chúng ta tìm hết rồi, thật sự không có quỷ.”Túc Bảo ngẩng đầu, cười ngây thơ: “Cậu ba, chúng ta cần cậu giúp đỡ.”Tô Dĩnh Nhạc: “Ừ, cậu giúp được gì?”Anh là người lớn duy nhất ở đây, anh nên giúp mọi người.Túc Bảo: “Đóng vai tân lang nha?”Tô Dĩnh Nhạc: “…”.Túc Bảo ngẫm nghĩ một chốc rồi nói: “Đây chắc là một nghi lễ. Sau khi nghi thức hoàn thành, tân lang và tân nương đã cúng tế, bây giờ chúng ta cần khôi phục lại nghi thức.”Túc Bảo nói tiếp: “Cậu ba yên tâm, không phải bái đường thật với chị nữ quỷ đâu ạ!”Trái tim Tô Dĩnh Nhạc như rớt xuống!Sau đó, anh lại nghe Túc Bảo nói: “Trực tiếp vào phòng tân hôn cùng chị nữ quỷ đi ạ!”Tô Dĩnh Nhạc: “…”.Anh cứng ngắc nhìn nữ quỷ đang bị quỷ nhu nhược kéo đi như cầm một quả bóng bay.Đôi mắt Tô Tử Chiến hơi lóe lên, cậu bình tĩnh nói: “Chú ba, chú sợ à?”Tô Tử Du tâm linh tương thông, lập tức khen ngợi: “Nói nhảm! Chú ba là cơ trưởng! Chú ấy bay tới bay lui trên trời, có chuyện gì là chú ấy chưa từng gặp đâu, sao có thể sợ chứ?”Hân Hân vô ý tung ra đòn trí mạng, “Sợ chẳng phải rất bình thường sao? Chú ba không phải siêu nhân, sợ cũng không có gì xấu hổ cả.”Khóe miệng Tô Dĩnh Nhạc khẽ giật.Đám nhóc này…. bẫy chú ba hả?Động phòng thì không có khả năng rồi, cho dù bắt anh nhảy từ máy bay trên bầu trời thì….Túc Bảo: “Cậu ba~~~ làm ơn đi mà!”Tô Dĩnh Nhạc: “…Được.”“Hú hú~” Túc Bảo nhảy lên, phấn khích nói: “Vào phòng tân hôn nào!”Làm hệt như có đám cưới ấy.Tâm trí Tô Dĩnh Nhạc hỗn loạn trong gió, khi hoàn hồn, anh đã cầm sợi dây màu đỏ, đầu dây buộc một nữ quỷ, một người một quỷ đứng ở giữa phòng.Nữ quỷ ngượng ngùng nói: “Tướng công…”Mấy đứa trẻ trốn dưới gầm giường, Túc Bảo chắp tay nhỏ giọng nói: “Cậu ba, nhớ làm đổ cây nến!”Tô Tử Du: “Chú ba, lên đi! Chú làm được mà!”Hân đầu to: “Chú ba thật mạnh mẽ! Chú ba, cố lên!”Tô Tử Chiến: “…” Tại sao cậu lại trốn dưới gầm giường với bọn nhóc này???Những ngọn nến đỏ bập bùng trong phòng.Từ lúc họ bước vào đến giờ, khung cảnh luôn mờ ảo, mọi ánh sáng đều đến từ nến, đèn lồ ng…Đèn lồ ng đỏ và chân đèn được treo khắp nơi ngoài sân, còn đèn dầu và nến được thắp trong nhà.