Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1101: C1101: Chương 1101
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Dù sao thì cô bé cũng chỉ mới bốn tuổi thôi!Khi lên năm tuổi, chắc chắn bé sẽ biết nhiều hơn.“Nhưng người giấy sẽ không tự mình di chuyển, nhất định phải có người thao túng thì người giấy mới có thể di chuyển. Vì vậy, ngoài chúng ta ra, vừa rồi nhất định có người đã ẩn nấp ở đây.”Thật kỳ lạ, sao người lại trốn được?Họ đã tìm kiếm khắp các phòng mà vẫn không thể tìm thấy người này.Tô Dĩnh Nhạc cau mày, hóa ra hết tất thảy đều là do con người tạo ra!Là người thì dễ giải quyết hơn rồi.Đáy mắt cậu ba lóe lên sự lạnh lùng, nhưng anh vẫn hơi xấu hổ, trước giờ anh chưa bao giờ bị hù dọa đến độ chật vật như này.Bắt được kẻ kia, nhất định phải bắt được!Tô Tử Du hỏi: “Bây giờ chúng ta ra ngoài à?”Túc Bảo gật đầu: “Dạ, ra ngoài thôi.”Nữ quỷ mặc váy cưới được Túc Bảo thu vào hồ lô linh hồn.Không biết tân nương này mới đến nhà ma hay luôn ngủ quên ở nhà ma, hay trước đó chưa có ai kích hoạt điều cấm kỵ.Tuy là lệ quỷ, nhưng nữ quỷ tân nương chưa bao giờ làm hại ai, nếu không, tin tức về ngôi nhà ma khiến mọi người sợ hãi sẽ lan truyền khắp nơi.“Đi thôi!” Tô Dĩnh Nhạc ôm Túc Bảo, bước nhanh đi ra ngoài.Cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng bên ngoài, tiếng la hét vui vẻ của đám trẻ trong khu vui chơi bỗng xua tan đi sự âm u lạnh lẽo và cái im lặng.Tô Dĩnh Nhạc luôn có cảm giác không chân thực, anh hơi lơ mơ.Trước khi bước vào ngôi nhà ma, thế giới quan của anh vẫn còn đó.Sau khi ra khỏi ngôi nhà ma, thế giới quan đã sụp đổ…Tô Dĩnh Nhạc đột nhiên gọi: “Túc Bảo…”Những quỷ hồn mà Túc Bảo vừa quăng ra ban nãy có phải thật không?Nếu là quỷ thật thì chúng có thể đi lại giữa ban ngày được ư?Túc Bảo nói: “Sao vậy cậu ba?”Vừa nói, đôi bàn tay nhỏ của bé vừa vỗ nhẹ vào lưng Tô Dĩnh Nhạc, lặng lẽ xua đi âm khí trên cơ thể cậu ba.Tô Dĩnh Nhạc nói: “Mấy kẻ đuổi theo kia… có bắt được ai không?”Nghĩ thế nào cũng thấy không chân thật…Túc Bảo cũng không chắc chắn, nhưng bé tin đám quỷ, có bốn ác quỷ cơ mà!Siêu hung dữ.“Chắc chắn bắt được!”Quỷ xui xẻo cùng ác quỷ khác đuổi theo một bóng người ra khỏi sân.“Nhìn thấy rồi!” Quỷ nhu nhược hét lên.Quỷ xui xẻo: “Nó bị hói!”Quỷ đào hoa: “Khom lưng và mông phẳng. Nhìn thoáng qua cũng biết chỉ cần 3,5 giây đã tóm gọn!”
Dù sao thì cô bé cũng chỉ mới bốn tuổi thôi!
Khi lên năm tuổi, chắc chắn bé sẽ biết nhiều hơn.
“Nhưng người giấy sẽ không tự mình di chuyển, nhất định phải có người thao túng thì người giấy mới có thể di chuyển. Vì vậy, ngoài chúng ta ra, vừa rồi nhất định có người đã ẩn nấp ở đây.”
Thật kỳ lạ, sao người lại trốn được?
Họ đã tìm kiếm khắp các phòng mà vẫn không thể tìm thấy người này.
Tô Dĩnh Nhạc cau mày, hóa ra hết tất thảy đều là do con người tạo ra!
Là người thì dễ giải quyết hơn rồi.
Đáy mắt cậu ba lóe lên sự lạnh lùng, nhưng anh vẫn hơi xấu hổ, trước giờ anh chưa bao giờ bị hù dọa đến độ chật vật như này.
Bắt được kẻ kia, nhất định phải bắt được!
Tô Tử Du hỏi: “Bây giờ chúng ta ra ngoài à?”
Túc Bảo gật đầu: “Dạ, ra ngoài thôi.”
Nữ quỷ mặc váy cưới được Túc Bảo thu vào hồ lô linh hồn.
Không biết tân nương này mới đến nhà ma hay luôn ngủ quên ở nhà ma, hay trước đó chưa có ai kích hoạt điều cấm kỵ.
Tuy là lệ quỷ, nhưng nữ quỷ tân nương chưa bao giờ làm hại ai, nếu không, tin tức về ngôi nhà ma khiến mọi người sợ hãi sẽ lan truyền khắp nơi.
“Đi thôi!” Tô Dĩnh Nhạc ôm Túc Bảo, bước nhanh đi ra ngoài.
Cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng bên ngoài, tiếng la hét vui vẻ của đám trẻ trong khu vui chơi bỗng xua tan đi sự âm u lạnh lẽo và cái im lặng.
Tô Dĩnh Nhạc luôn có cảm giác không chân thực, anh hơi lơ mơ.
Trước khi bước vào ngôi nhà ma, thế giới quan của anh vẫn còn đó.
Sau khi ra khỏi ngôi nhà ma, thế giới quan đã sụp đổ…
Tô Dĩnh Nhạc đột nhiên gọi: “Túc Bảo…”
Những quỷ hồn mà Túc Bảo vừa quăng ra ban nãy có phải thật không?
Nếu là quỷ thật thì chúng có thể đi lại giữa ban ngày được ư?
Túc Bảo nói: “Sao vậy cậu ba?”
Vừa nói, đôi bàn tay nhỏ của bé vừa vỗ nhẹ vào lưng Tô Dĩnh Nhạc, lặng lẽ xua đi âm khí trên cơ thể cậu ba.
Tô Dĩnh Nhạc nói: “Mấy kẻ đuổi theo kia… có bắt được ai không?”
Nghĩ thế nào cũng thấy không chân thật…
Túc Bảo cũng không chắc chắn, nhưng bé tin đám quỷ, có bốn ác quỷ cơ mà!
Siêu hung dữ.
“Chắc chắn bắt được!”
Quỷ xui xẻo cùng ác quỷ khác đuổi theo một bóng người ra khỏi sân.
“Nhìn thấy rồi!” Quỷ nhu nhược hét lên.
Quỷ xui xẻo: “Nó bị hói!”
Quỷ đào hoa: “Khom lưng và mông phẳng. Nhìn thoáng qua cũng biết chỉ cần 3,5 giây đã tóm gọn!”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Dù sao thì cô bé cũng chỉ mới bốn tuổi thôi!Khi lên năm tuổi, chắc chắn bé sẽ biết nhiều hơn.“Nhưng người giấy sẽ không tự mình di chuyển, nhất định phải có người thao túng thì người giấy mới có thể di chuyển. Vì vậy, ngoài chúng ta ra, vừa rồi nhất định có người đã ẩn nấp ở đây.”Thật kỳ lạ, sao người lại trốn được?Họ đã tìm kiếm khắp các phòng mà vẫn không thể tìm thấy người này.Tô Dĩnh Nhạc cau mày, hóa ra hết tất thảy đều là do con người tạo ra!Là người thì dễ giải quyết hơn rồi.Đáy mắt cậu ba lóe lên sự lạnh lùng, nhưng anh vẫn hơi xấu hổ, trước giờ anh chưa bao giờ bị hù dọa đến độ chật vật như này.Bắt được kẻ kia, nhất định phải bắt được!Tô Tử Du hỏi: “Bây giờ chúng ta ra ngoài à?”Túc Bảo gật đầu: “Dạ, ra ngoài thôi.”Nữ quỷ mặc váy cưới được Túc Bảo thu vào hồ lô linh hồn.Không biết tân nương này mới đến nhà ma hay luôn ngủ quên ở nhà ma, hay trước đó chưa có ai kích hoạt điều cấm kỵ.Tuy là lệ quỷ, nhưng nữ quỷ tân nương chưa bao giờ làm hại ai, nếu không, tin tức về ngôi nhà ma khiến mọi người sợ hãi sẽ lan truyền khắp nơi.“Đi thôi!” Tô Dĩnh Nhạc ôm Túc Bảo, bước nhanh đi ra ngoài.Cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng bên ngoài, tiếng la hét vui vẻ của đám trẻ trong khu vui chơi bỗng xua tan đi sự âm u lạnh lẽo và cái im lặng.Tô Dĩnh Nhạc luôn có cảm giác không chân thực, anh hơi lơ mơ.Trước khi bước vào ngôi nhà ma, thế giới quan của anh vẫn còn đó.Sau khi ra khỏi ngôi nhà ma, thế giới quan đã sụp đổ…Tô Dĩnh Nhạc đột nhiên gọi: “Túc Bảo…”Những quỷ hồn mà Túc Bảo vừa quăng ra ban nãy có phải thật không?Nếu là quỷ thật thì chúng có thể đi lại giữa ban ngày được ư?Túc Bảo nói: “Sao vậy cậu ba?”Vừa nói, đôi bàn tay nhỏ của bé vừa vỗ nhẹ vào lưng Tô Dĩnh Nhạc, lặng lẽ xua đi âm khí trên cơ thể cậu ba.Tô Dĩnh Nhạc nói: “Mấy kẻ đuổi theo kia… có bắt được ai không?”Nghĩ thế nào cũng thấy không chân thật…Túc Bảo cũng không chắc chắn, nhưng bé tin đám quỷ, có bốn ác quỷ cơ mà!Siêu hung dữ.“Chắc chắn bắt được!”Quỷ xui xẻo cùng ác quỷ khác đuổi theo một bóng người ra khỏi sân.“Nhìn thấy rồi!” Quỷ nhu nhược hét lên.Quỷ xui xẻo: “Nó bị hói!”Quỷ đào hoa: “Khom lưng và mông phẳng. Nhìn thoáng qua cũng biết chỉ cần 3,5 giây đã tóm gọn!”