Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1102: C1102: Chương 1102

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Quỷ xui xẻo nói: “Phải giải thích thế nào với Túc Bảo?”Quỷ đào hoa và quỷ nhu nhược mặt ủ mày chau.Chúng cũng chẳng thích làm việc đâu.Nhưng nhóc Túc Bảo gọi chúng là anh chị.Túc Bảo tin tưởng chúng nên mới thả chúng ra mà không hề lo sợ chúng sẽ nhân cơ hội trốn thoát.Quỷ hồ đồ đảo mắt, hạ giọng nói: “Các anh em, có cơ hội tốt như vậy sao chúng ta không chạy?”Quỷ đào hoa nhìn quỷ hồ đồ, nghẹn họng: “Chạy đi, sau này đừng hối hận.”Quỷ xui xẻo cười lạnh nói: “Không hổ là quỷ hồ đồ.”Quỷ nhu nhược nói giọng nhẹ nhàng: “Không tồn tại khả năng ta bỏ chạy đâu, chỉ không biết khi về Túc Bảo có cho chúng ta kẹo nữ không.”Quỷ hồ đồ tỏ ra khinh thường.“Nhìn dáng vẻ vô dụng của các ngươi đi! Mấy cái kẹo m út đã mua chuộc được các ngươi rồi, cốt khí của các ngươi đâu?”Quỷ đào hoa bay lên, lẩm bẩm: “Ta là quỷ chứ không phải người, cần quái gì cốt khí?”Quỷ nhu nhược tốt bụng nhắc nhở: “Hãy suy nghĩ thật kỹ xem, Túc Bảo có phải là người bình thường không? Cơ hội không phải lúc nào cũng đến đâu.”Sống trong hồ lô lâu chừng đó mà vẫn chưa rõ tình hình hả?Tuy chưa thể xác định rõ thân phận của Túc Bảo nhưng chúng quỷ đều lờ mờ nhận ra, đi theo Túc Bảo chắc chắn tốt hơn làm một ác quỷ hại người.Tiền đồ sẽ khác…Quỷ nhu nhược nhắc nhở xong bèn rời đi.Quỷ hồ đồ chậm rãi đi theo, lẩm bẩm: “Cơ hội nào? Con bé đó chỉ là một đạo sĩ khá lợi hại thôi… Cơ hội nào chứ…”Quỷ hồ đồ thầm nghĩ: Cùng lắm thì Túc Bảo cũng chỉ có thiên phú hơn đạo sĩ khác, ngày sau cô bé sẽ làm đạo sĩ nức danh một phương.Nhưng dù giỏi giang đến đâu thì Túc Bảo vẫn chỉ là đạo sĩ, có sinh tử bệnh lão, nếu đám ác quỷ sợ sau khi trốn thoát bị Túc Bảo đuổi theo thì chúng có thể tìm một chỗ ẩn trốn. Đợi khi Túc Bảo chết già đám ác quỷ mới mò mặt ra tiếp tục lộng hành là được!Dù sao bọn chúng cũng là ác quỷ, sống tạm bợ ẩn trốn mấy chục năm chẳng thành vấn đề.Quỷ hồ đồ nghĩ hoài không ra, nhưng nó sợ cây búa tạ của Túc Bảo nên chỉ do dự một chút rồi cuối cùng vẫn ngoan ngoãn quay trở lại.Sau khi rời khỏi nhà ma, Tô Dĩnh Nhạc gọi điện thoại cho anh trai mình.Anh hạ giọng: “Anh ơi, lúc trước anh đã kêu người dọn dẹp nhà ma chưa?”Tô Dĩnh Nhạc vẫn không dám tin vào những gì mình vừa trải qua.Tô Nhất Trần lạnh lùng đáp: “Rồi nhé, tất cả nhân viên đã dọn dẹp theo yêu cầu của anh.”Để bảo vệ Túc Bảo, để người khác không nhìn thấy khả năng của bé. Tô Nhất Trần đã yêu cầu nhân viên tắt camera và chặn tín hiệu.Thậm chí còn có nhiễu điện tử – theo cách này, ngay cả khi có ai đó lén nhìn và chụp ảnh thì cũng chẳng chụp được gì.Tô Dĩnh Nhạc đứng dưới ánh nắng chói chang, tay chân vẫn lạnh buốt.

Quỷ xui xẻo nói: “Phải giải thích thế nào với Túc Bảo?”

Quỷ đào hoa và quỷ nhu nhược mặt ủ mày chau.

Chúng cũng chẳng thích làm việc đâu.

Nhưng nhóc Túc Bảo gọi chúng là anh chị.

Túc Bảo tin tưởng chúng nên mới thả chúng ra mà không hề lo sợ chúng sẽ nhân cơ hội trốn thoát.

Quỷ hồ đồ đảo mắt, hạ giọng nói: “Các anh em, có cơ hội tốt như vậy sao chúng ta không chạy?”

Quỷ đào hoa nhìn quỷ hồ đồ, nghẹn họng: “Chạy đi, sau này đừng hối hận.”

Quỷ xui xẻo cười lạnh nói: “Không hổ là quỷ hồ đồ.”

Quỷ nhu nhược nói giọng nhẹ nhàng: “Không tồn tại khả năng ta bỏ chạy đâu, chỉ không biết khi về Túc Bảo có cho chúng ta kẹo nữ không.”

Quỷ hồ đồ tỏ ra khinh thường.

“Nhìn dáng vẻ vô dụng của các ngươi đi! Mấy cái kẹo m út đã mua chuộc được các ngươi rồi, cốt khí của các ngươi đâu?”

Quỷ đào hoa bay lên, lẩm bẩm: “Ta là quỷ chứ không phải người, cần quái gì cốt khí?”

Quỷ nhu nhược tốt bụng nhắc nhở: “Hãy suy nghĩ thật kỹ xem, Túc Bảo có phải là người bình thường không? Cơ hội không phải lúc nào cũng đến đâu.”

Sống trong hồ lô lâu chừng đó mà vẫn chưa rõ tình hình hả?

Tuy chưa thể xác định rõ thân phận của Túc Bảo nhưng chúng quỷ đều lờ mờ nhận ra, đi theo Túc Bảo chắc chắn tốt hơn làm một ác quỷ hại người.

Tiền đồ sẽ khác…

Quỷ nhu nhược nhắc nhở xong bèn rời đi.

Quỷ hồ đồ chậm rãi đi theo, lẩm bẩm: “Cơ hội nào? Con bé đó chỉ là một đạo sĩ khá lợi hại thôi… Cơ hội nào chứ…”

Quỷ hồ đồ thầm nghĩ: Cùng lắm thì Túc Bảo cũng chỉ có thiên phú hơn đạo sĩ khác, ngày sau cô bé sẽ làm đạo sĩ nức danh một phương.

Nhưng dù giỏi giang đến đâu thì Túc Bảo vẫn chỉ là đạo sĩ, có sinh tử bệnh lão, nếu đám ác quỷ sợ sau khi trốn thoát bị Túc Bảo đuổi theo thì chúng có thể tìm một chỗ ẩn trốn. Đợi khi Túc Bảo chết già đám ác quỷ mới mò mặt ra tiếp tục lộng hành là được!

Dù sao bọn chúng cũng là ác quỷ, sống tạm bợ ẩn trốn mấy chục năm chẳng thành vấn đề.

Quỷ hồ đồ nghĩ hoài không ra, nhưng nó sợ cây búa tạ của Túc Bảo nên chỉ do dự một chút rồi cuối cùng vẫn ngoan ngoãn quay trở lại.

Sau khi rời khỏi nhà ma, Tô Dĩnh Nhạc gọi điện thoại cho anh trai mình.

Anh hạ giọng: “Anh ơi, lúc trước anh đã kêu người dọn dẹp nhà ma chưa?”

Tô Dĩnh Nhạc vẫn không dám tin vào những gì mình vừa trải qua.

Tô Nhất Trần lạnh lùng đáp: “Rồi nhé, tất cả nhân viên đã dọn dẹp theo yêu cầu của anh.”

Để bảo vệ Túc Bảo, để người khác không nhìn thấy khả năng của bé. Tô Nhất Trần đã yêu cầu nhân viên tắt camera và chặn tín hiệu.

Thậm chí còn có nhiễu điện tử – theo cách này, ngay cả khi có ai đó lén nhìn và chụp ảnh thì cũng chẳng chụp được gì.

Tô Dĩnh Nhạc đứng dưới ánh nắng chói chang, tay chân vẫn lạnh buốt.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Quỷ xui xẻo nói: “Phải giải thích thế nào với Túc Bảo?”Quỷ đào hoa và quỷ nhu nhược mặt ủ mày chau.Chúng cũng chẳng thích làm việc đâu.Nhưng nhóc Túc Bảo gọi chúng là anh chị.Túc Bảo tin tưởng chúng nên mới thả chúng ra mà không hề lo sợ chúng sẽ nhân cơ hội trốn thoát.Quỷ hồ đồ đảo mắt, hạ giọng nói: “Các anh em, có cơ hội tốt như vậy sao chúng ta không chạy?”Quỷ đào hoa nhìn quỷ hồ đồ, nghẹn họng: “Chạy đi, sau này đừng hối hận.”Quỷ xui xẻo cười lạnh nói: “Không hổ là quỷ hồ đồ.”Quỷ nhu nhược nói giọng nhẹ nhàng: “Không tồn tại khả năng ta bỏ chạy đâu, chỉ không biết khi về Túc Bảo có cho chúng ta kẹo nữ không.”Quỷ hồ đồ tỏ ra khinh thường.“Nhìn dáng vẻ vô dụng của các ngươi đi! Mấy cái kẹo m út đã mua chuộc được các ngươi rồi, cốt khí của các ngươi đâu?”Quỷ đào hoa bay lên, lẩm bẩm: “Ta là quỷ chứ không phải người, cần quái gì cốt khí?”Quỷ nhu nhược tốt bụng nhắc nhở: “Hãy suy nghĩ thật kỹ xem, Túc Bảo có phải là người bình thường không? Cơ hội không phải lúc nào cũng đến đâu.”Sống trong hồ lô lâu chừng đó mà vẫn chưa rõ tình hình hả?Tuy chưa thể xác định rõ thân phận của Túc Bảo nhưng chúng quỷ đều lờ mờ nhận ra, đi theo Túc Bảo chắc chắn tốt hơn làm một ác quỷ hại người.Tiền đồ sẽ khác…Quỷ nhu nhược nhắc nhở xong bèn rời đi.Quỷ hồ đồ chậm rãi đi theo, lẩm bẩm: “Cơ hội nào? Con bé đó chỉ là một đạo sĩ khá lợi hại thôi… Cơ hội nào chứ…”Quỷ hồ đồ thầm nghĩ: Cùng lắm thì Túc Bảo cũng chỉ có thiên phú hơn đạo sĩ khác, ngày sau cô bé sẽ làm đạo sĩ nức danh một phương.Nhưng dù giỏi giang đến đâu thì Túc Bảo vẫn chỉ là đạo sĩ, có sinh tử bệnh lão, nếu đám ác quỷ sợ sau khi trốn thoát bị Túc Bảo đuổi theo thì chúng có thể tìm một chỗ ẩn trốn. Đợi khi Túc Bảo chết già đám ác quỷ mới mò mặt ra tiếp tục lộng hành là được!Dù sao bọn chúng cũng là ác quỷ, sống tạm bợ ẩn trốn mấy chục năm chẳng thành vấn đề.Quỷ hồ đồ nghĩ hoài không ra, nhưng nó sợ cây búa tạ của Túc Bảo nên chỉ do dự một chút rồi cuối cùng vẫn ngoan ngoãn quay trở lại.Sau khi rời khỏi nhà ma, Tô Dĩnh Nhạc gọi điện thoại cho anh trai mình.Anh hạ giọng: “Anh ơi, lúc trước anh đã kêu người dọn dẹp nhà ma chưa?”Tô Dĩnh Nhạc vẫn không dám tin vào những gì mình vừa trải qua.Tô Nhất Trần lạnh lùng đáp: “Rồi nhé, tất cả nhân viên đã dọn dẹp theo yêu cầu của anh.”Để bảo vệ Túc Bảo, để người khác không nhìn thấy khả năng của bé. Tô Nhất Trần đã yêu cầu nhân viên tắt camera và chặn tín hiệu.Thậm chí còn có nhiễu điện tử – theo cách này, ngay cả khi có ai đó lén nhìn và chụp ảnh thì cũng chẳng chụp được gì.Tô Dĩnh Nhạc đứng dưới ánh nắng chói chang, tay chân vẫn lạnh buốt.

Chương 1102: C1102: Chương 1102