Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…
Chương 358
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 358Anh ta vụng về cầm một tờ khăn giấy lau nước mắt trên mặt cho cô bé.Cũng may, sau khi nghe nói ba sẽ tới cứu mẹ. Nhược Nhược đã ngừng khóc, liền co rút ôm lấy cổ người chú này, ghé vào trên vai chú.“Vậy hai anh trai thì sao?”“Anh trai, chúng ta chờ chú Hoắc tới, chú ấy nhất định sẽ đi đón anh trai về, được không?”Lâm Tử Dương vẫn dùng Hoắc Tư Tước để an ủi Nhược Nhược.Bởi vì hiện tại, anh ta căn bản cũng không nghĩ ra biện pháp gì. Để cho cô bé nhìn thấy hai anh trai đó là chuyện không dễ. Đó chính là Hoắc gia đại tiểu thư, người mà cô ta mang đi cô bé có thể dễ dàng nhìn thấy sao?Lâm Tử Dương ôm cô bé lên phòng nghỉ của tầng cao nhất. Anh Cố tính chờ vị tổng tài của anh trở về để giao cho hắn.——Lúc Hoắc Tư Tước trở lại thành phố A, đã là mười hai giờ tối.Đêm khuya se lạnh, thành phố sớm một mảnh vắng vẻ, trên đường cái rộng lớn không nhìn thấy một bóng người, chỉ có gió thổi vù vù lạnh thấu xương.Hoắc Tư Tước xuống xe.Hắn mặc rất mỏng, áo khoác dài màu đen, bên trong chỉ là áo sơ mi màu xanh đen đơn bạc.Sau khi bước vào người trong cục cảnh sát nhìn thấy hắn.“Chào anh, xin hỏi anh là?”“Ôn Hủ Hủ đâu?”Hoắc Tư Tước nhìn chằm chằm phía trước, hai mắt nham hiểm quét qua người đàn ông đang nói chuyện.Ôn Hủ Hủ?Đây rốt cuộc là ai?Người trong cục cảnh sát bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn, lập tức có người đi mời cục trưởng của bọn họ tới.Mà lúc này đập vào mắt Hoắc Tư Tước là ba chữ “Phòng thẩm vấn”Hai phút sau, “Két” một tiếng, cửa của phòng thẩm vấn bị hắn từ bên ngoài vặn mở ra!“Ôn…..”Hoắc Tư Tước vốn định gọi tên người phụ nữ này, nhưng khi hắn nhìn thấy cô, lời chưa nói đã bị nghẹn ở cuống họng.Hắn chưa từng thấy cô như vậy.Cô như người mất hồn, đôi mắt đờ đẫn, sắc mặt tái nhợt, phờ phạc ngồi đó, dưới mái tóc rối bù, hai má sưng húp, khóe miệng hơi nứt ra, cả người nhìn mà kinh hãi!Sau khi hay tin về vụ tai nạn, người nhà bệnh nhân đã làm ầm ĩ cả bệnh viện.Vậy những vết thương này của cô……Hoắc Tư Tước nén lửa giận trong lồng ngực xuống, cẩn thận tiến lên: “Ôn Hủ Hủ?”“Tôi không có giết người, không có giết người, không có…”Trong lúc bất chợt, cô liền thét lên, mở to hai mắt nhìn chằm chằm Hoắc Tư Tước.
Chương 358
Anh ta vụng về cầm một tờ khăn giấy lau nước mắt trên mặt cho cô bé.
Cũng may, sau khi nghe nói ba sẽ tới cứu mẹ. Nhược Nhược đã ngừng khóc, liền co rút ôm lấy cổ người chú này, ghé vào trên vai chú.
“Vậy hai anh trai thì sao?”
“Anh trai, chúng ta chờ chú Hoắc tới, chú ấy nhất định sẽ đi đón anh trai về, được không?”
Lâm Tử Dương vẫn dùng Hoắc Tư Tước để an ủi Nhược Nhược.
Bởi vì hiện tại, anh ta căn bản cũng không nghĩ ra biện pháp gì. Để cho cô bé nhìn thấy hai anh trai đó là chuyện không dễ. Đó chính là Hoắc gia đại tiểu thư, người mà cô ta mang đi cô bé có thể dễ dàng nhìn thấy sao?
Lâm Tử Dương ôm cô bé lên phòng nghỉ của tầng cao nhất. Anh Cố tính chờ vị tổng tài của anh trở về để giao cho hắn.
——
Lúc Hoắc Tư Tước trở lại thành phố A, đã là mười hai giờ tối.
Đêm khuya se lạnh, thành phố sớm một mảnh vắng vẻ, trên đường cái rộng lớn không nhìn thấy một bóng người, chỉ có gió thổi vù vù lạnh thấu xương.
Hoắc Tư Tước xuống xe.
Hắn mặc rất mỏng, áo khoác dài màu đen, bên trong chỉ là áo sơ mi màu xanh đen đơn bạc.
Sau khi bước vào người trong cục cảnh sát nhìn thấy hắn.
“Chào anh, xin hỏi anh là?”
“Ôn Hủ Hủ đâu?”
Hoắc Tư Tước nhìn chằm chằm phía trước, hai mắt nham hiểm quét qua người đàn ông đang nói chuyện.
Ôn Hủ Hủ?
Đây rốt cuộc là ai?
Người trong cục cảnh sát bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn, lập tức có người đi mời cục trưởng của bọn họ tới.
Mà lúc này đập vào mắt Hoắc Tư Tước là ba chữ “Phòng thẩm vấn”
Hai phút sau, “Két” một tiếng, cửa của phòng thẩm vấn bị hắn từ bên ngoài vặn mở ra!
“Ôn…..”
Hoắc Tư Tước vốn định gọi tên người phụ nữ này, nhưng khi hắn nhìn thấy cô, lời chưa nói đã bị nghẹn ở cuống họng.
Hắn chưa từng thấy cô như vậy.
Cô như người mất hồn, đôi mắt đờ đẫn, sắc mặt tái nhợt, phờ phạc ngồi đó, dưới mái tóc rối bù, hai má sưng húp, khóe miệng hơi nứt ra, cả người nhìn mà kinh hãi!
Sau khi hay tin về vụ tai nạn, người nhà bệnh nhân đã làm ầm ĩ cả bệnh viện.
Vậy những vết thương này của cô……
Hoắc Tư Tước nén lửa giận trong lồng ngực xuống, cẩn thận tiến lên: “Ôn Hủ Hủ?”
“Tôi không có giết người, không có giết người, không có…”
Trong lúc bất chợt, cô liền thét lên, mở to hai mắt nhìn chằm chằm Hoắc Tư Tước.
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 358Anh ta vụng về cầm một tờ khăn giấy lau nước mắt trên mặt cho cô bé.Cũng may, sau khi nghe nói ba sẽ tới cứu mẹ. Nhược Nhược đã ngừng khóc, liền co rút ôm lấy cổ người chú này, ghé vào trên vai chú.“Vậy hai anh trai thì sao?”“Anh trai, chúng ta chờ chú Hoắc tới, chú ấy nhất định sẽ đi đón anh trai về, được không?”Lâm Tử Dương vẫn dùng Hoắc Tư Tước để an ủi Nhược Nhược.Bởi vì hiện tại, anh ta căn bản cũng không nghĩ ra biện pháp gì. Để cho cô bé nhìn thấy hai anh trai đó là chuyện không dễ. Đó chính là Hoắc gia đại tiểu thư, người mà cô ta mang đi cô bé có thể dễ dàng nhìn thấy sao?Lâm Tử Dương ôm cô bé lên phòng nghỉ của tầng cao nhất. Anh Cố tính chờ vị tổng tài của anh trở về để giao cho hắn.——Lúc Hoắc Tư Tước trở lại thành phố A, đã là mười hai giờ tối.Đêm khuya se lạnh, thành phố sớm một mảnh vắng vẻ, trên đường cái rộng lớn không nhìn thấy một bóng người, chỉ có gió thổi vù vù lạnh thấu xương.Hoắc Tư Tước xuống xe.Hắn mặc rất mỏng, áo khoác dài màu đen, bên trong chỉ là áo sơ mi màu xanh đen đơn bạc.Sau khi bước vào người trong cục cảnh sát nhìn thấy hắn.“Chào anh, xin hỏi anh là?”“Ôn Hủ Hủ đâu?”Hoắc Tư Tước nhìn chằm chằm phía trước, hai mắt nham hiểm quét qua người đàn ông đang nói chuyện.Ôn Hủ Hủ?Đây rốt cuộc là ai?Người trong cục cảnh sát bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn, lập tức có người đi mời cục trưởng của bọn họ tới.Mà lúc này đập vào mắt Hoắc Tư Tước là ba chữ “Phòng thẩm vấn”Hai phút sau, “Két” một tiếng, cửa của phòng thẩm vấn bị hắn từ bên ngoài vặn mở ra!“Ôn…..”Hoắc Tư Tước vốn định gọi tên người phụ nữ này, nhưng khi hắn nhìn thấy cô, lời chưa nói đã bị nghẹn ở cuống họng.Hắn chưa từng thấy cô như vậy.Cô như người mất hồn, đôi mắt đờ đẫn, sắc mặt tái nhợt, phờ phạc ngồi đó, dưới mái tóc rối bù, hai má sưng húp, khóe miệng hơi nứt ra, cả người nhìn mà kinh hãi!Sau khi hay tin về vụ tai nạn, người nhà bệnh nhân đã làm ầm ĩ cả bệnh viện.Vậy những vết thương này của cô……Hoắc Tư Tước nén lửa giận trong lồng ngực xuống, cẩn thận tiến lên: “Ôn Hủ Hủ?”“Tôi không có giết người, không có giết người, không có…”Trong lúc bất chợt, cô liền thét lên, mở to hai mắt nhìn chằm chằm Hoắc Tư Tước.