Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…
Chương 359
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 359Giây tiếp theo, cô nhảy ra khỏi ghế dùng hai tay bị còng ôm lấy đầu, chạy đến một góc và co người lại.Hoắc Tư Tước trợn mắt há hốc mồm!Trong lòng hắn như mất đi lí trí, hung hăng đập mạnh vào vách tường gần đó, ánh mắt đỏ như máu quát lên: “Mã Quốc Hoa! Ra đây cho tôi!!”“Đến đây đến đây, Hoắc tổng.”Tiếng rống giận giữ như sấm, cục trưởng cục cảnh sát Mã Quốc Hoa vừa vặn đến nơi sau khi nghe tên mình bị hắn thét lên, ông ta đầu đầy mồ hôi đi tới.“Hoắc tổng, đúng…… tôi có lỗi, tôi thật sự không biết cô gái này là người của ngài, đám người kia có mắt không tròng, có mắt không tròng.”Cục trưởng sau khi tiến vào, thấy được cả người hắn khí giận ngút trời. Ông ta thiếu chút nữa quỳ xuống tạ tội với vị tổ tông này.Ông ta thật sự không biết người phụ nữ này là người của Hoắc Tư Tước.Hoắc Tư Tước phẫn nộ.“Vậy ông còn đứng đây làm gì? Còn không mau thả người?!”“Vâng vâng vâng, tôi lập tức thả ngay!”Cục trưởng nơm nớp lo sợ, lập tức lấy chìa khóa ra giúp Ôn Hủ Hủ mở còng tay ra.Hoắc Tư Tước thấy thế muốn tới đưa cô đi.Nhưng vào lúc này, một lớn một bé đột nhiên từ bên ngoài đi vào. Hai người vừa bước vào thấy cạnh tượng bên trong đều vô cùng kinh ngạc.“Ba?”Cậu bé lên tiếng khi nhìn thấy vẻ mặt cực kỳ phức tạp của Hoắc Tư Tước.Hoắc Tư Tước cũng rất kinh ngạc, đang muốn mở miệng hỏi, đã trễ thế này sao thằng ranh con còn chạy tới đây.Nhưng lúc này, cậu bé nhỏ mang theo người đàn ông đi tới trước mặt Ôn Hủ Hủ đang núp ở góc tường.“Nancy, em không sao chứ? Có anh đây rồi, em có thể được bảo lãnh ra ngoài. Bây giờ anh sẽ ập tức bảo lãnh em ra ngoài.”Anh ta ngồi xổm trước mặt cô, vươn hai tay về phía cô.Làm cho Hoắc Tư Tước tức nổ đom đóm, rõ ràng vừa rồi khi hắn tới gần cô, cô còn có ý trốn tránh. Vậy mà sau khi nhìn thấy người đàn ông này, cô liền ôm đầu ở trong góc ngơ ngác nhìn anh ta.Cô không có bất kỳ kháng cự nào.“Thời Khiêm? Em không có giết người, anh phải tin em.”“Không không, anh tin em. Em là bác sĩ, em chỉ biết cứu người. Em xem anh đến đây không phải để tìm cách bảo lãnh cứu em ra ngoài sao?”“Thật sao?”Ôn Hủ Hủ khóc, từng giọt từng giọt nước mắt sợ hãi từ trong khóe mắt cô rơi xuống. Sau đó, cô dựa vào trong hai tay anh ta đưa tới.Hoắc Tư Tước: “……”Một trận ghen tuông mãnh liệt giống như núi lửa phun trào, hắn xông tới túm lấy cổ áo Kiều Thời Khiêm hung hăng nhấc anh ta lên!
Chương 359
Giây tiếp theo, cô nhảy ra khỏi ghế dùng hai tay bị còng ôm lấy đầu, chạy đến một góc và co người lại.
Hoắc Tư Tước trợn mắt há hốc mồm!
Trong lòng hắn như mất đi lí trí, hung hăng đập mạnh vào vách tường gần đó, ánh mắt đỏ như máu quát lên: “Mã Quốc Hoa! Ra đây cho tôi!!”
“Đến đây đến đây, Hoắc tổng.”
Tiếng rống giận giữ như sấm, cục trưởng cục cảnh sát Mã Quốc Hoa vừa vặn đến nơi sau khi nghe tên mình bị hắn thét lên, ông ta đầu đầy mồ hôi đi tới.
“Hoắc tổng, đúng…… tôi có lỗi, tôi thật sự không biết cô gái này là người của ngài, đám người kia có mắt không tròng, có mắt không tròng.”
Cục trưởng sau khi tiến vào, thấy được cả người hắn khí giận ngút trời. Ông ta thiếu chút nữa quỳ xuống tạ tội với vị tổ tông này.
Ông ta thật sự không biết người phụ nữ này là người của Hoắc Tư Tước.
Hoắc Tư Tước phẫn nộ.
“Vậy ông còn đứng đây làm gì? Còn không mau thả người?!”
“Vâng vâng vâng, tôi lập tức thả ngay!”
Cục trưởng nơm nớp lo sợ, lập tức lấy chìa khóa ra giúp Ôn Hủ Hủ mở còng tay ra.
Hoắc Tư Tước thấy thế muốn tới đưa cô đi.
Nhưng vào lúc này, một lớn một bé đột nhiên từ bên ngoài đi vào. Hai người vừa bước vào thấy cạnh tượng bên trong đều vô cùng kinh ngạc.
“Ba?”
Cậu bé lên tiếng khi nhìn thấy vẻ mặt cực kỳ phức tạp của Hoắc Tư Tước.
Hoắc Tư Tước cũng rất kinh ngạc, đang muốn mở miệng hỏi, đã trễ thế này sao thằng ranh con còn chạy tới đây.
Nhưng lúc này, cậu bé nhỏ mang theo người đàn ông đi tới trước mặt Ôn Hủ Hủ đang núp ở góc tường.
“Nancy, em không sao chứ? Có anh đây rồi, em có thể được bảo lãnh ra ngoài. Bây giờ anh sẽ ập tức bảo lãnh em ra ngoài.”
Anh ta ngồi xổm trước mặt cô, vươn hai tay về phía cô.
Làm cho Hoắc Tư Tước tức nổ đom đóm, rõ ràng vừa rồi khi hắn tới gần cô, cô còn có ý trốn tránh. Vậy mà sau khi nhìn thấy người đàn ông này, cô liền ôm đầu ở trong góc ngơ ngác nhìn anh ta.
Cô không có bất kỳ kháng cự nào.
“Thời Khiêm? Em không có giết người, anh phải tin em.”
“Không không, anh tin em. Em là bác sĩ, em chỉ biết cứu người. Em xem anh đến đây không phải để tìm cách bảo lãnh cứu em ra ngoài sao?”
“Thật sao?”
Ôn Hủ Hủ khóc, từng giọt từng giọt nước mắt sợ hãi từ trong khóe mắt cô rơi xuống. Sau đó, cô dựa vào trong hai tay anh ta đưa tới.
Hoắc Tư Tước: “……”
Một trận ghen tuông mãnh liệt giống như núi lửa phun trào, hắn xông tới túm lấy cổ áo Kiều Thời Khiêm hung hăng nhấc anh ta lên!
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 359Giây tiếp theo, cô nhảy ra khỏi ghế dùng hai tay bị còng ôm lấy đầu, chạy đến một góc và co người lại.Hoắc Tư Tước trợn mắt há hốc mồm!Trong lòng hắn như mất đi lí trí, hung hăng đập mạnh vào vách tường gần đó, ánh mắt đỏ như máu quát lên: “Mã Quốc Hoa! Ra đây cho tôi!!”“Đến đây đến đây, Hoắc tổng.”Tiếng rống giận giữ như sấm, cục trưởng cục cảnh sát Mã Quốc Hoa vừa vặn đến nơi sau khi nghe tên mình bị hắn thét lên, ông ta đầu đầy mồ hôi đi tới.“Hoắc tổng, đúng…… tôi có lỗi, tôi thật sự không biết cô gái này là người của ngài, đám người kia có mắt không tròng, có mắt không tròng.”Cục trưởng sau khi tiến vào, thấy được cả người hắn khí giận ngút trời. Ông ta thiếu chút nữa quỳ xuống tạ tội với vị tổ tông này.Ông ta thật sự không biết người phụ nữ này là người của Hoắc Tư Tước.Hoắc Tư Tước phẫn nộ.“Vậy ông còn đứng đây làm gì? Còn không mau thả người?!”“Vâng vâng vâng, tôi lập tức thả ngay!”Cục trưởng nơm nớp lo sợ, lập tức lấy chìa khóa ra giúp Ôn Hủ Hủ mở còng tay ra.Hoắc Tư Tước thấy thế muốn tới đưa cô đi.Nhưng vào lúc này, một lớn một bé đột nhiên từ bên ngoài đi vào. Hai người vừa bước vào thấy cạnh tượng bên trong đều vô cùng kinh ngạc.“Ba?”Cậu bé lên tiếng khi nhìn thấy vẻ mặt cực kỳ phức tạp của Hoắc Tư Tước.Hoắc Tư Tước cũng rất kinh ngạc, đang muốn mở miệng hỏi, đã trễ thế này sao thằng ranh con còn chạy tới đây.Nhưng lúc này, cậu bé nhỏ mang theo người đàn ông đi tới trước mặt Ôn Hủ Hủ đang núp ở góc tường.“Nancy, em không sao chứ? Có anh đây rồi, em có thể được bảo lãnh ra ngoài. Bây giờ anh sẽ ập tức bảo lãnh em ra ngoài.”Anh ta ngồi xổm trước mặt cô, vươn hai tay về phía cô.Làm cho Hoắc Tư Tước tức nổ đom đóm, rõ ràng vừa rồi khi hắn tới gần cô, cô còn có ý trốn tránh. Vậy mà sau khi nhìn thấy người đàn ông này, cô liền ôm đầu ở trong góc ngơ ngác nhìn anh ta.Cô không có bất kỳ kháng cự nào.“Thời Khiêm? Em không có giết người, anh phải tin em.”“Không không, anh tin em. Em là bác sĩ, em chỉ biết cứu người. Em xem anh đến đây không phải để tìm cách bảo lãnh cứu em ra ngoài sao?”“Thật sao?”Ôn Hủ Hủ khóc, từng giọt từng giọt nước mắt sợ hãi từ trong khóe mắt cô rơi xuống. Sau đó, cô dựa vào trong hai tay anh ta đưa tới.Hoắc Tư Tước: “……”Một trận ghen tuông mãnh liệt giống như núi lửa phun trào, hắn xông tới túm lấy cổ áo Kiều Thời Khiêm hung hăng nhấc anh ta lên!