Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1156: C1156: Chương 1156
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đầu tiên hắn sẽ hỏi đôi câu để trì hoãn thời gian, chờ da hồn chạm tới gót chân, hắn sẽ tấn công bất ngờ.Trước tiên hãy hạ gục người đàn ông cao lớn này!Trần Thương Vũ không hề biết rằng hành động ẩn giấu của hắn đã lọt vào đôi mắt tinh tường của Mộc Quy Phàm.Mộc Quy Phàm: Gì thế? Gã này tưởng lá bùa màu vàng mà anh vừa ném ra chẳng có tác dụng gì hả?Da hồn đột nhiên bộc phát, Mộc Quy Phàm lập tức lấy ‘bùa’ đè người!!! – Anh tùy ý quăng luôn cả xếp bùa vàng ra ngoài!Trần Thương Vũ: Có nhiều bùa vàng ghê gớm lắm hả?Chỉ mình anh có bùa chắc?Mộc Quy Phàm: Tôi là nhà giàu mới phất nắm trong tay bao nhiêu lá bùa, tôi cứ thích kiêu ngạo đấy!Da hồn trong tay Trần Thương Vũ vừa vùng lên đã bị một xấp bùa vàng ấn xuống đất, ngọn lửa xanh bùng lên kèm theo một tiếng gầm, da hồn phát ra một tiếng kêu chói tai, sau đó hoàn toàn im lìm.Mộc Quy Phàm nhìn chằm chằm vào đống tro tàn trên mặt đất, da hồn bị đốt cháy quá dễ dàng khiến anh có ảo tưởng rằng mình rất lợi hại.Trần Thương Vũ bị trói gô cổ rồi mang đi, Mộc Quy Phàm vào phòng nhìn đồ vật trên giường hắn.Một cái túi vải màu vàng được trải rộng, bên trong lộ ra mấy tấm bùa, còn có mai rùa, dây thừng đỏ, quẻ bói.Vài lá bùa có màu đỏ sẫm, hơi giống da người.Mộc Quy Phàm đeo chiếc găng tay đã được nhét sẵn hai lá bùa vàng của Túc Bảo rồi mới thu dọn tất cả đồ đạc của Trần Thương Vũ.Anh không yên tâm nên bỏ thêm vài lá bùa vàng của Túc Bảo vào chiếc túi vải màu vàng rồi đóng gói, cuối cùng xách túi đi.Hệt như xách một túi rác.“Trực tiếp giải hắn về nước!” Mộc Quy Phàm nhìn đồng hồ, lòng không vui lắm.Anh không kịp về tham dự lễ khai giảng của bảo bối nhà anh rồi!Trần Thương Vũ nằm mơ cũng chẳng ngờ mình sẽ bị bắt.Hắn thực sự đã bị bắt!Không phải hôm qua hắn bắt được quẻ bói có quý nhân đến đón sao?Lẽ nào người đàn ông cao lớn này chính là quý nhân? . Tra𝓃g gì ⅿà ha𝔂 ha𝔂 thế ﹎ TR u𝗠TR𝑈Ye𝘕﹒𝑣𝓃 ﹎Thân phận thế nào mà có thể khiến quẻ bói đánh lạc hướng hắn!“Anh là ai!”Trần Thương Vũ nhìn chằm chằm vào Mộc Quy Phàm với ánh mắt tà ác.Mộc Quy Phàm chẳng buồn ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn vào bức ảnh chụp ở trường mầm non – bây giờ đang là mười giờ tối, nhưng ở Long quốc là khoảng chín mười giờ sáng. Trường mẫu giáo đang tổ chức lễ khai giảng, Túc Bảo mặc bộ vest đồng phục học sinh, ngồi trên chiếc ghế nhỏ, khuôn mặt mềm mại toát lên vẻ nghiêm túc càng khiến bé dễ thương hơn ngày thường.Ôi, mới ra ngoài được một ngày…Anh nhớ con gái anh quá!Nghe Trần Thương Vũ hỏi, Mộc Quy Phàm thản nhiên nói: “Quý nhân! Người sẽ đảm bảo cho anh có đủ cơm ăn áo mặc suốt phần đời còn lại.”
Đầu tiên hắn sẽ hỏi đôi câu để trì hoãn thời gian, chờ da hồn chạm tới gót chân, hắn sẽ tấn công bất ngờ.
Trước tiên hãy hạ gục người đàn ông cao lớn này!
Trần Thương Vũ không hề biết rằng hành động ẩn giấu của hắn đã lọt vào đôi mắt tinh tường của Mộc Quy Phàm.
Mộc Quy Phàm: Gì thế? Gã này tưởng lá bùa màu vàng mà anh vừa ném ra chẳng có tác dụng gì hả?
Da hồn đột nhiên bộc phát, Mộc Quy Phàm lập tức lấy ‘bùa’ đè người!!! – Anh tùy ý quăng luôn cả xếp bùa vàng ra ngoài!
Trần Thương Vũ: Có nhiều bùa vàng ghê gớm lắm hả?
Chỉ mình anh có bùa chắc?
Mộc Quy Phàm: Tôi là nhà giàu mới phất nắm trong tay bao nhiêu lá bùa, tôi cứ thích kiêu ngạo đấy!
Da hồn trong tay Trần Thương Vũ vừa vùng lên đã bị một xấp bùa vàng ấn xuống đất, ngọn lửa xanh bùng lên kèm theo một tiếng gầm, da hồn phát ra một tiếng kêu chói tai, sau đó hoàn toàn im lìm.
Mộc Quy Phàm nhìn chằm chằm vào đống tro tàn trên mặt đất, da hồn bị đốt cháy quá dễ dàng khiến anh có ảo tưởng rằng mình rất lợi hại.
Trần Thương Vũ bị trói gô cổ rồi mang đi, Mộc Quy Phàm vào phòng nhìn đồ vật trên giường hắn.
Một cái túi vải màu vàng được trải rộng, bên trong lộ ra mấy tấm bùa, còn có mai rùa, dây thừng đỏ, quẻ bói.
Vài lá bùa có màu đỏ sẫm, hơi giống da người.
Mộc Quy Phàm đeo chiếc găng tay đã được nhét sẵn hai lá bùa vàng của Túc Bảo rồi mới thu dọn tất cả đồ đạc của Trần Thương Vũ.
Anh không yên tâm nên bỏ thêm vài lá bùa vàng của Túc Bảo vào chiếc túi vải màu vàng rồi đóng gói, cuối cùng xách túi đi.
Hệt như xách một túi rác.
“Trực tiếp giải hắn về nước!” Mộc Quy Phàm nhìn đồng hồ, lòng không vui lắm.
Anh không kịp về tham dự lễ khai giảng của bảo bối nhà anh rồi!
Trần Thương Vũ nằm mơ cũng chẳng ngờ mình sẽ bị bắt.
Hắn thực sự đã bị bắt!
Không phải hôm qua hắn bắt được quẻ bói có quý nhân đến đón sao?
Lẽ nào người đàn ông cao lớn này chính là quý nhân? . Tra𝓃g gì ⅿà ha𝔂 ha𝔂 thế ﹎ TR u𝗠TR𝑈Ye𝘕﹒𝑣𝓃 ﹎
Thân phận thế nào mà có thể khiến quẻ bói đánh lạc hướng hắn!
“Anh là ai!”
Trần Thương Vũ nhìn chằm chằm vào Mộc Quy Phàm với ánh mắt tà ác.
Mộc Quy Phàm chẳng buồn ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn vào bức ảnh chụp ở trường mầm non – bây giờ đang là mười giờ tối, nhưng ở Long quốc là khoảng chín mười giờ sáng. Trường mẫu giáo đang tổ chức lễ khai giảng, Túc Bảo mặc bộ vest đồng phục học sinh, ngồi trên chiếc ghế nhỏ, khuôn mặt mềm mại toát lên vẻ nghiêm túc càng khiến bé dễ thương hơn ngày thường.
Ôi, mới ra ngoài được một ngày…
Anh nhớ con gái anh quá!
Nghe Trần Thương Vũ hỏi, Mộc Quy Phàm thản nhiên nói: “Quý nhân! Người sẽ đảm bảo cho anh có đủ cơm ăn áo mặc suốt phần đời còn lại.”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đầu tiên hắn sẽ hỏi đôi câu để trì hoãn thời gian, chờ da hồn chạm tới gót chân, hắn sẽ tấn công bất ngờ.Trước tiên hãy hạ gục người đàn ông cao lớn này!Trần Thương Vũ không hề biết rằng hành động ẩn giấu của hắn đã lọt vào đôi mắt tinh tường của Mộc Quy Phàm.Mộc Quy Phàm: Gì thế? Gã này tưởng lá bùa màu vàng mà anh vừa ném ra chẳng có tác dụng gì hả?Da hồn đột nhiên bộc phát, Mộc Quy Phàm lập tức lấy ‘bùa’ đè người!!! – Anh tùy ý quăng luôn cả xếp bùa vàng ra ngoài!Trần Thương Vũ: Có nhiều bùa vàng ghê gớm lắm hả?Chỉ mình anh có bùa chắc?Mộc Quy Phàm: Tôi là nhà giàu mới phất nắm trong tay bao nhiêu lá bùa, tôi cứ thích kiêu ngạo đấy!Da hồn trong tay Trần Thương Vũ vừa vùng lên đã bị một xấp bùa vàng ấn xuống đất, ngọn lửa xanh bùng lên kèm theo một tiếng gầm, da hồn phát ra một tiếng kêu chói tai, sau đó hoàn toàn im lìm.Mộc Quy Phàm nhìn chằm chằm vào đống tro tàn trên mặt đất, da hồn bị đốt cháy quá dễ dàng khiến anh có ảo tưởng rằng mình rất lợi hại.Trần Thương Vũ bị trói gô cổ rồi mang đi, Mộc Quy Phàm vào phòng nhìn đồ vật trên giường hắn.Một cái túi vải màu vàng được trải rộng, bên trong lộ ra mấy tấm bùa, còn có mai rùa, dây thừng đỏ, quẻ bói.Vài lá bùa có màu đỏ sẫm, hơi giống da người.Mộc Quy Phàm đeo chiếc găng tay đã được nhét sẵn hai lá bùa vàng của Túc Bảo rồi mới thu dọn tất cả đồ đạc của Trần Thương Vũ.Anh không yên tâm nên bỏ thêm vài lá bùa vàng của Túc Bảo vào chiếc túi vải màu vàng rồi đóng gói, cuối cùng xách túi đi.Hệt như xách một túi rác.“Trực tiếp giải hắn về nước!” Mộc Quy Phàm nhìn đồng hồ, lòng không vui lắm.Anh không kịp về tham dự lễ khai giảng của bảo bối nhà anh rồi!Trần Thương Vũ nằm mơ cũng chẳng ngờ mình sẽ bị bắt.Hắn thực sự đã bị bắt!Không phải hôm qua hắn bắt được quẻ bói có quý nhân đến đón sao?Lẽ nào người đàn ông cao lớn này chính là quý nhân? . Tra𝓃g gì ⅿà ha𝔂 ha𝔂 thế ﹎ TR u𝗠TR𝑈Ye𝘕﹒𝑣𝓃 ﹎Thân phận thế nào mà có thể khiến quẻ bói đánh lạc hướng hắn!“Anh là ai!”Trần Thương Vũ nhìn chằm chằm vào Mộc Quy Phàm với ánh mắt tà ác.Mộc Quy Phàm chẳng buồn ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn vào bức ảnh chụp ở trường mầm non – bây giờ đang là mười giờ tối, nhưng ở Long quốc là khoảng chín mười giờ sáng. Trường mẫu giáo đang tổ chức lễ khai giảng, Túc Bảo mặc bộ vest đồng phục học sinh, ngồi trên chiếc ghế nhỏ, khuôn mặt mềm mại toát lên vẻ nghiêm túc càng khiến bé dễ thương hơn ngày thường.Ôi, mới ra ngoài được một ngày…Anh nhớ con gái anh quá!Nghe Trần Thương Vũ hỏi, Mộc Quy Phàm thản nhiên nói: “Quý nhân! Người sẽ đảm bảo cho anh có đủ cơm ăn áo mặc suốt phần đời còn lại.”