Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1157: C1157: Chương 1157

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Trần Thương Vũ: “…”Trần Thương Vũ vẫn chưa bỏ cuộc.Hắn là một lão đại đã ẩn trốn suốt 35 chương.Hắn bị bắt như thế này có hợp lý không?Trần Thương Vũ lặng lẽ chà xát hai ngón chân thật mạnh trong đôi giày của hắn, lần này một mảnh da nhỏ hơn lại rớt ra.Đây là phương pháp che giấu tài tình nhất của hắn, chỉ để đối phó với những trường hợp khẩn cấp.Hắn sắp bị áp giải vào ô tô, và đây là cơ hội duy nhất để hắn trốn thoát.Trần Thương Vũ nhướn mày, da hồn dưới chân hắn lập tức bay ra!Dù thế nào đi nữa, hắn cũng cá rằng Mộc Quy Phàm không có nhiều bùa như vậy, da hồn của hắn chỉ có thể bị áp chế bởi ít nhất mười tấm bùa!Giây tiếp theo, bùa vàng bay lên khắp bầu trời.Ai không rõ còn nghĩ đó là tiền giấy.‘Tiền giấy’ này bay tới vây quanh da hồn, quấn nó thật chặt rồi bốc cháy.Trần Thương Vũ bị phản phệ, lập tức phun ra một ngụm máu, vẻ mặt đột nhiên héo úa! . 𝑻ruyệ𝔫 cop từ tra𝔫g ( t r ù m t r u y ệ 𝔫﹒V𝔫 )“Không thể nào… Sao anh có nhiều bùa như vậy!” Trần Thương Vũ kinh hãi hỏi.Ngay cả hắn cũng không thể vẽ được nhiều lá bùa như vậy trong nửa năm!Vẽ bùa không phải vẽ bừa, cũng chẳng phải cứ có tay là vẽ được.Vậy Mộc Quy Phàm có thể đi đâu để lấy được nhiều lá bùa vàng như vậy?“Anh là ai!…” Hắn kinh hãi hỏi lại.Mộc Quy Phàm đạp một cước khiến Trần Thương Vũ văng ra ngoài.Trần Thương Vũ bay thẳng vào xe và đập mạnh vào cửa.Độc ác và tàn nhẫn!Lúc này, Mộc Quy Phàm lại đưa điện thoại lên gần miệng, vô cùng nhẹ nhàng nói: “Bảo bối đi khai giảng rồi à! Tuyệt vời quá!”Hai sự tương phản làm chấn động tất cả cấp dưới!“Nhìn gì?” Mộc Quy Phàm lạnh lùng nhìn đám thuộc hạ.“Gia chủ, anh… anh có sao không?.”Bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy Mộc Quy Phàm hiền lành dịu dàng như vậy nên lòng họ hơi bất an, luôn cảm thấy Mộc Quy Phàm có tuổi rồi nên thần kinh có chút vấn đề!Mộc Quy Phàm lười giải thích, chỉ nói: “Có con gái sẽ hiểu!”Mọi người…Họ thực sự không muốn hiểu…

Trần Thương Vũ: “…”

Trần Thương Vũ vẫn chưa bỏ cuộc.

Hắn là một lão đại đã ẩn trốn suốt 35 chương.

Hắn bị bắt như thế này có hợp lý không?

Trần Thương Vũ lặng lẽ chà xát hai ngón chân thật mạnh trong đôi giày của hắn, lần này một mảnh da nhỏ hơn lại rớt ra.

Đây là phương pháp che giấu tài tình nhất của hắn, chỉ để đối phó với những trường hợp khẩn cấp.

Hắn sắp bị áp giải vào ô tô, và đây là cơ hội duy nhất để hắn trốn thoát.

Trần Thương Vũ nhướn mày, da hồn dưới chân hắn lập tức bay ra!

Dù thế nào đi nữa, hắn cũng cá rằng Mộc Quy Phàm không có nhiều bùa như vậy, da hồn của hắn chỉ có thể bị áp chế bởi ít nhất mười tấm bùa!

Giây tiếp theo, bùa vàng bay lên khắp bầu trời.

Ai không rõ còn nghĩ đó là tiền giấy.

‘Tiền giấy’ này bay tới vây quanh da hồn, quấn nó thật chặt rồi bốc cháy.

Trần Thương Vũ bị phản phệ, lập tức phun ra một ngụm máu, vẻ mặt đột nhiên héo úa! . 𝑻ruyệ𝔫 cop từ tra𝔫g ( t r ù m t r u y ệ 𝔫﹒V𝔫 )

“Không thể nào… Sao anh có nhiều bùa như vậy!” Trần Thương Vũ kinh hãi hỏi.

Ngay cả hắn cũng không thể vẽ được nhiều lá bùa như vậy trong nửa năm!

Vẽ bùa không phải vẽ bừa, cũng chẳng phải cứ có tay là vẽ được.

Vậy Mộc Quy Phàm có thể đi đâu để lấy được nhiều lá bùa vàng như vậy?

“Anh là ai!…” Hắn kinh hãi hỏi lại.

Mộc Quy Phàm đạp một cước khiến Trần Thương Vũ văng ra ngoài.

Trần Thương Vũ bay thẳng vào xe và đập mạnh vào cửa.

Độc ác và tàn nhẫn!

Lúc này, Mộc Quy Phàm lại đưa điện thoại lên gần miệng, vô cùng nhẹ nhàng nói: “Bảo bối đi khai giảng rồi à! Tuyệt vời quá!”

Hai sự tương phản làm chấn động tất cả cấp dưới!

“Nhìn gì?” Mộc Quy Phàm lạnh lùng nhìn đám thuộc hạ.

“Gia chủ, anh… anh có sao không?.”

Bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy Mộc Quy Phàm hiền lành dịu dàng như vậy nên lòng họ hơi bất an, luôn cảm thấy Mộc Quy Phàm có tuổi rồi nên thần kinh có chút vấn đề!

Mộc Quy Phàm lười giải thích, chỉ nói: “Có con gái sẽ hiểu!”

Mọi người…

Họ thực sự không muốn hiểu…

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Trần Thương Vũ: “…”Trần Thương Vũ vẫn chưa bỏ cuộc.Hắn là một lão đại đã ẩn trốn suốt 35 chương.Hắn bị bắt như thế này có hợp lý không?Trần Thương Vũ lặng lẽ chà xát hai ngón chân thật mạnh trong đôi giày của hắn, lần này một mảnh da nhỏ hơn lại rớt ra.Đây là phương pháp che giấu tài tình nhất của hắn, chỉ để đối phó với những trường hợp khẩn cấp.Hắn sắp bị áp giải vào ô tô, và đây là cơ hội duy nhất để hắn trốn thoát.Trần Thương Vũ nhướn mày, da hồn dưới chân hắn lập tức bay ra!Dù thế nào đi nữa, hắn cũng cá rằng Mộc Quy Phàm không có nhiều bùa như vậy, da hồn của hắn chỉ có thể bị áp chế bởi ít nhất mười tấm bùa!Giây tiếp theo, bùa vàng bay lên khắp bầu trời.Ai không rõ còn nghĩ đó là tiền giấy.‘Tiền giấy’ này bay tới vây quanh da hồn, quấn nó thật chặt rồi bốc cháy.Trần Thương Vũ bị phản phệ, lập tức phun ra một ngụm máu, vẻ mặt đột nhiên héo úa! . 𝑻ruyệ𝔫 cop từ tra𝔫g ( t r ù m t r u y ệ 𝔫﹒V𝔫 )“Không thể nào… Sao anh có nhiều bùa như vậy!” Trần Thương Vũ kinh hãi hỏi.Ngay cả hắn cũng không thể vẽ được nhiều lá bùa như vậy trong nửa năm!Vẽ bùa không phải vẽ bừa, cũng chẳng phải cứ có tay là vẽ được.Vậy Mộc Quy Phàm có thể đi đâu để lấy được nhiều lá bùa vàng như vậy?“Anh là ai!…” Hắn kinh hãi hỏi lại.Mộc Quy Phàm đạp một cước khiến Trần Thương Vũ văng ra ngoài.Trần Thương Vũ bay thẳng vào xe và đập mạnh vào cửa.Độc ác và tàn nhẫn!Lúc này, Mộc Quy Phàm lại đưa điện thoại lên gần miệng, vô cùng nhẹ nhàng nói: “Bảo bối đi khai giảng rồi à! Tuyệt vời quá!”Hai sự tương phản làm chấn động tất cả cấp dưới!“Nhìn gì?” Mộc Quy Phàm lạnh lùng nhìn đám thuộc hạ.“Gia chủ, anh… anh có sao không?.”Bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy Mộc Quy Phàm hiền lành dịu dàng như vậy nên lòng họ hơi bất an, luôn cảm thấy Mộc Quy Phàm có tuổi rồi nên thần kinh có chút vấn đề!Mộc Quy Phàm lười giải thích, chỉ nói: “Có con gái sẽ hiểu!”Mọi người…Họ thực sự không muốn hiểu…

Chương 1157: C1157: Chương 1157