Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1158: C1158: Chương 1158

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mộc Quy Phàm hộ tống Trần Thương Vũ về nước trong đêm.Trần Thương Vũ chán nản muốn chết, vốn dĩ hắn bỏ chạy chỉ để tránh cao nhân thần bí.Trên đường đi, hắn cũng đã nghĩ đến trường hợp phải làm gì nếu bị bắt, dù sao hắn cũng không có tội gì, hơn nữa dựa vào mối quan hệ của hắn, bọn người này tuyệt đối không thể bỏ tù hắn.Nhưng bây giờ Hạt gạo Mã Lâm đã buộc tội hắn lừa tiền và bỏ trốn, hắn đã trở thành một kẻ lừa đảo … Muốn nhờ vả quan hệ trốn tội cũng chẳng được!Trần Thương Vũ tức hộc máu, hắn đã cẩn thận mấy chục năm, không bao giờ bằng lòng bị bắt như thế này.Phải mất mười hai giờ để bay từ Điểu Thành đến Long quốc.Vừa tới sân bay, cả nhóm người tình cờ gặp phi hành đoàn đang chuẩn bị lên máy bay.Tô Dĩnh Nhạc mặc một bộ đồng phục gọn gàng, đôi chân dài thẳng, chiếc quần không có một nếp nhăn, du khách không khỏi quay đầu lại.Có người đứng lên, có người vội vàng lấy điện thoại di động ra, có người liên tục quay lại nhìn anh và đụng phải người đi trước.Mộc Quy Phàm và thuộc hạ của anh hộ tống Trần Thương Vũ ra khỏi sân bay qua một lối đi khác, vừa hay gặp một Tô Dĩnh Nhạc bắt mắt như vậy trong đại sảnh.Mộc Quy Phàm thì sao, anh vốn rất cao, ngoại hình bắt mắt, khí chất lạnh lùng phóng khoáng, cả người toát lên năm chữ ‘người lạ chớ lại gần’, so với Tô Dĩnh Nhạc, anh còn nổi bật hơn nữa.“Hmm? Thật trùng hợp, cơ trưởng Tô!” Mộc Quy Phàm lười biếng chào hỏi.Tô Dĩnh Nhạc hơi khựng lại, mỉm cười gật đầu.Nhiều người chụp ảnh hơn và một số người còn la hét.Trùng hợp hơn nữa là hôm nay Tô Lạc sẽ từ sân bay này về, sáng sớm bên ngoài đã có fan đợi sẵn.Nghe thấy tiếng hét, fan cứ tưởng Tô Lạc đã bí mật thay đổi lịch trình và đến sớm hơn.Người hâm mộ đổ xô đến xem!Sảnh lớn của sân bay nhất thời hỗn loạn, thuộc hạ của Mộc Quy Phàm lạnh lùng nhìn bốn phía, trên mặt lộ ra vẻ cảnh giác.Mộc Quy Phàm nhìn Trần Thương Vũ.Trần Thương Vũ đang tìm cơ hội trốn thoát.Bây giờ chính là thời cơ, đúng là trời giúp hắn mà!Không buồn suy nghĩ, Trần Thương Vũ nhào về phía Tô Dĩnh Nhạc- người đang cách hắn chỉ hai bước!Trần Thương Vũ thầm nghĩ: Tên cơ trưởng này quen biết Mộc Quy Phàm, có thể dùng anh ta uy h**p, như vậy thì cơ hội thành công sẽ cao hơn!Tuy hai tay Trần Thương Vũ bị trói sau lưng nhưng hắn vẫn luôn tìm kiếm cơ hội, tay hắn sao có thể không chuẩn bị vũ khí?Một lá bùa màu vàng bay ra!Cùng lúc đó, hắn đã ở ngay trước mặt Tô Dĩnh Nhạc, hắn há miệng cắn Tô Dĩnh Nhạc – Vì muốn thoát thân, hắn không thèm để ý đến dáng vẻ thần thánh đã tạo dựng bấy lâu của mình.Trần Thương Vũ nhìn chằm chằm vào Tô Dĩnh Nhạc và nở một nụ cười quỷ dị.“Nếu không muốn chết thì…”Trước khi hắn dứt lời, ánh sáng vàng bỗng bay ra, Trần Thương Vũ bị đẩy văng ra ngoài!

Mộc Quy Phàm hộ tống Trần Thương Vũ về nước trong đêm.

Trần Thương Vũ chán nản muốn chết, vốn dĩ hắn bỏ chạy chỉ để tránh cao nhân thần bí.

Trên đường đi, hắn cũng đã nghĩ đến trường hợp phải làm gì nếu bị bắt, dù sao hắn cũng không có tội gì, hơn nữa dựa vào mối quan hệ của hắn, bọn người này tuyệt đối không thể bỏ tù hắn.

Nhưng bây giờ Hạt gạo Mã Lâm đã buộc tội hắn lừa tiền và bỏ trốn, hắn đã trở thành một kẻ lừa đảo … Muốn nhờ vả quan hệ trốn tội cũng chẳng được!

Trần Thương Vũ tức hộc máu, hắn đã cẩn thận mấy chục năm, không bao giờ bằng lòng bị bắt như thế này.

Phải mất mười hai giờ để bay từ Điểu Thành đến Long quốc.

Vừa tới sân bay, cả nhóm người tình cờ gặp phi hành đoàn đang chuẩn bị lên máy bay.

Tô Dĩnh Nhạc mặc một bộ đồng phục gọn gàng, đôi chân dài thẳng, chiếc quần không có một nếp nhăn, du khách không khỏi quay đầu lại.

Có người đứng lên, có người vội vàng lấy điện thoại di động ra, có người liên tục quay lại nhìn anh và đụng phải người đi trước.

Mộc Quy Phàm và thuộc hạ của anh hộ tống Trần Thương Vũ ra khỏi sân bay qua một lối đi khác, vừa hay gặp một Tô Dĩnh Nhạc bắt mắt như vậy trong đại sảnh.

Mộc Quy Phàm thì sao, anh vốn rất cao, ngoại hình bắt mắt, khí chất lạnh lùng phóng khoáng, cả người toát lên năm chữ ‘người lạ chớ lại gần’, so với Tô Dĩnh Nhạc, anh còn nổi bật hơn nữa.

“Hmm? Thật trùng hợp, cơ trưởng Tô!” Mộc Quy Phàm lười biếng chào hỏi.

Tô Dĩnh Nhạc hơi khựng lại, mỉm cười gật đầu.

Nhiều người chụp ảnh hơn và một số người còn la hét.

Trùng hợp hơn nữa là hôm nay Tô Lạc sẽ từ sân bay này về, sáng sớm bên ngoài đã có fan đợi sẵn.

Nghe thấy tiếng hét, fan cứ tưởng Tô Lạc đã bí mật thay đổi lịch trình và đến sớm hơn.

Người hâm mộ đổ xô đến xem!

Sảnh lớn của sân bay nhất thời hỗn loạn, thuộc hạ của Mộc Quy Phàm lạnh lùng nhìn bốn phía, trên mặt lộ ra vẻ cảnh giác.

Mộc Quy Phàm nhìn Trần Thương Vũ.

Trần Thương Vũ đang tìm cơ hội trốn thoát.

Bây giờ chính là thời cơ, đúng là trời giúp hắn mà!

Không buồn suy nghĩ, Trần Thương Vũ nhào về phía Tô Dĩnh Nhạc- người đang cách hắn chỉ hai bước!

Trần Thương Vũ thầm nghĩ: Tên cơ trưởng này quen biết Mộc Quy Phàm, có thể dùng anh ta uy h**p, như vậy thì cơ hội thành công sẽ cao hơn!

Tuy hai tay Trần Thương Vũ bị trói sau lưng nhưng hắn vẫn luôn tìm kiếm cơ hội, tay hắn sao có thể không chuẩn bị vũ khí?

Một lá bùa màu vàng bay ra!

Cùng lúc đó, hắn đã ở ngay trước mặt Tô Dĩnh Nhạc, hắn há miệng cắn Tô Dĩnh Nhạc – Vì muốn thoát thân, hắn không thèm để ý đến dáng vẻ thần thánh đã tạo dựng bấy lâu của mình.

Trần Thương Vũ nhìn chằm chằm vào Tô Dĩnh Nhạc và nở một nụ cười quỷ dị.

“Nếu không muốn chết thì…”

Trước khi hắn dứt lời, ánh sáng vàng bỗng bay ra, Trần Thương Vũ bị đẩy văng ra ngoài!

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mộc Quy Phàm hộ tống Trần Thương Vũ về nước trong đêm.Trần Thương Vũ chán nản muốn chết, vốn dĩ hắn bỏ chạy chỉ để tránh cao nhân thần bí.Trên đường đi, hắn cũng đã nghĩ đến trường hợp phải làm gì nếu bị bắt, dù sao hắn cũng không có tội gì, hơn nữa dựa vào mối quan hệ của hắn, bọn người này tuyệt đối không thể bỏ tù hắn.Nhưng bây giờ Hạt gạo Mã Lâm đã buộc tội hắn lừa tiền và bỏ trốn, hắn đã trở thành một kẻ lừa đảo … Muốn nhờ vả quan hệ trốn tội cũng chẳng được!Trần Thương Vũ tức hộc máu, hắn đã cẩn thận mấy chục năm, không bao giờ bằng lòng bị bắt như thế này.Phải mất mười hai giờ để bay từ Điểu Thành đến Long quốc.Vừa tới sân bay, cả nhóm người tình cờ gặp phi hành đoàn đang chuẩn bị lên máy bay.Tô Dĩnh Nhạc mặc một bộ đồng phục gọn gàng, đôi chân dài thẳng, chiếc quần không có một nếp nhăn, du khách không khỏi quay đầu lại.Có người đứng lên, có người vội vàng lấy điện thoại di động ra, có người liên tục quay lại nhìn anh và đụng phải người đi trước.Mộc Quy Phàm và thuộc hạ của anh hộ tống Trần Thương Vũ ra khỏi sân bay qua một lối đi khác, vừa hay gặp một Tô Dĩnh Nhạc bắt mắt như vậy trong đại sảnh.Mộc Quy Phàm thì sao, anh vốn rất cao, ngoại hình bắt mắt, khí chất lạnh lùng phóng khoáng, cả người toát lên năm chữ ‘người lạ chớ lại gần’, so với Tô Dĩnh Nhạc, anh còn nổi bật hơn nữa.“Hmm? Thật trùng hợp, cơ trưởng Tô!” Mộc Quy Phàm lười biếng chào hỏi.Tô Dĩnh Nhạc hơi khựng lại, mỉm cười gật đầu.Nhiều người chụp ảnh hơn và một số người còn la hét.Trùng hợp hơn nữa là hôm nay Tô Lạc sẽ từ sân bay này về, sáng sớm bên ngoài đã có fan đợi sẵn.Nghe thấy tiếng hét, fan cứ tưởng Tô Lạc đã bí mật thay đổi lịch trình và đến sớm hơn.Người hâm mộ đổ xô đến xem!Sảnh lớn của sân bay nhất thời hỗn loạn, thuộc hạ của Mộc Quy Phàm lạnh lùng nhìn bốn phía, trên mặt lộ ra vẻ cảnh giác.Mộc Quy Phàm nhìn Trần Thương Vũ.Trần Thương Vũ đang tìm cơ hội trốn thoát.Bây giờ chính là thời cơ, đúng là trời giúp hắn mà!Không buồn suy nghĩ, Trần Thương Vũ nhào về phía Tô Dĩnh Nhạc- người đang cách hắn chỉ hai bước!Trần Thương Vũ thầm nghĩ: Tên cơ trưởng này quen biết Mộc Quy Phàm, có thể dùng anh ta uy h**p, như vậy thì cơ hội thành công sẽ cao hơn!Tuy hai tay Trần Thương Vũ bị trói sau lưng nhưng hắn vẫn luôn tìm kiếm cơ hội, tay hắn sao có thể không chuẩn bị vũ khí?Một lá bùa màu vàng bay ra!Cùng lúc đó, hắn đã ở ngay trước mặt Tô Dĩnh Nhạc, hắn há miệng cắn Tô Dĩnh Nhạc – Vì muốn thoát thân, hắn không thèm để ý đến dáng vẻ thần thánh đã tạo dựng bấy lâu của mình.Trần Thương Vũ nhìn chằm chằm vào Tô Dĩnh Nhạc và nở một nụ cười quỷ dị.“Nếu không muốn chết thì…”Trước khi hắn dứt lời, ánh sáng vàng bỗng bay ra, Trần Thương Vũ bị đẩy văng ra ngoài!

Chương 1158: C1158: Chương 1158