Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1171: C1171: Chương 1171
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Ba tôi dẫn tôi đi tìm bà, không biết đã tiến hành bao nhiêu nghi lễ, mới mời được người giấy đi. Sau đó tôi dần dần dấn thân vào con đường này.”“Những hình nhân giấy được hiến tế cho người chết, xuống âm phủ bị bắt làm nô dịch, oán khí của bản thân chúng đã rất lớn rồi. Cho đến khi tôi học được cách sử dụng linh hồn của người chết để hiến tế cho những hình nhân giấy.”Kể từ đó, gã tiến bộ nhanh chóng trên con đường này!Gã đã vẽ rất nhiều hình nhân giấy, và cuối cùng để tiện mang theo còn học vẽ chúng trên những tờ giấy mỏng rồi gấp thành người giấy.Gã vào nam ra bắc, làm rất nhiều việc và kiếm được rất nhiều tiền cho đến khi gặp được sư phụ của mình trong một ngôi chùa đổ nát, Trần Thương Vũ.“Ông ta là người có thù tất báo, lòng dạ hẹp hòi, nếu nhìn thấy người đó có tài năng nhất định ông ta sẽ bắt phục vụ cho mình, nếu không chịu thì sẽ bị ông ta g**t ch*t.”Ôn Bảo Sơn bị Trần Thương Vũ ép buộc, cho nên mới đồng ý nhận ông ta làm sư phụ, nhưng thực chất lại một nửa là nô lệ.“Ông ta tặng tôi một con ma mặc váy cưới. Để làm quà tôi trở thành đệ tử, tôi cũng phải dâng cho ông ta kỹ năng độc nhất là hồn da… Sau đó, ông ta liên tục thí nghiệm cách đổi hồn bằng hồn da, còn tôi thì chạy khắp nơi để giúp ông ta tìm kiếm những ứng viên thích hợp.”Hồn trên người không cần phải hợp bát tự, chỉ cần có thể đổi được thì sau đó có thể sống bằng cơ thể của đối phương.Nó giống như du hành xuyên thời gian và được tái sinh, nhưng khác với việc du hành thời gian là sau khi dán hồn da lên thì bản thân cũng chỉ sống được vài ngày.Vì điều này, trong quá trình thí nghiệm bọn họ cũng đã g**t ch*t nhiều đệ tử.Vì mục đích này, gã đã đến các ngôi nhà ma khác nhau trên khắp đất nước để thử nghiệm và liên tục đổi địa điểm. Dù sao thì hàng năm cũng có nhiều người vào nhà ma chơi rồi bị sợ chết khiếp, chỉ cần không bị phanh phui thì sẽ không gây chú ý với giới quan chức.“Đây đúng là giết người dưới mí mắt Diêm Vương…” Ôn Bảo Sơn nói: “Tôi luôn rất cẩn thận cho đến khi gặp phải mọi người…”Mộc Quy Phàm gật đầu, hóa ra là có trước có sau như thế.Chỉ có thể nói rằng thế giới rộng lớn này không thiếu những điều kỳ lạ.“Còn một điều nữa, chuyện gì đang xảy ra với bà Phạm của nhà họ Phạm vậy?”Trần Thương Vũ và Ôn Bảo Sơn đều bị bắt, nhưng bà Phạm vẫn tiếp tục đóng vai nạn nhân, tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.Ôn Bảo Sơn thành thật nói: “Bà Phạm thì thực ra chồng bà ta đã chết rồi, bà ta được thừa kế một khối tài sản kếch xù hơn mười triệu tệ, nhưng sức khỏe không tốt, bị bệnh nan y chỉ sống được một thời gian ngắn nữa.”Bà ta nương nhờ một bà lão dân gian để sống tạm bợ, nhưng sau đó động tâm, thăm dò được từ đâu đó về thuật đổi hồn. Bà ta ra giá rất cao để mời sư phụ giúp bà ta đổi một cơ thể khỏe mạnh.Bà ta vẫn còn nhiều tiền như vậy, bà ta không muốn chết, bà ta muốn trở thành một người khác và tiếp tục sống. ”Túc Bảo gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.Ừm~Nếu có nhiều tiền như vậy, bé cũng sẽ không cam lòng chết hu hu…Nhưng dù không muốn chết thì đến lúc phải chết vẫn phải chết, dù sao sư phụ đã nói nếu không có sự sống cái chết thì sẽ làm mọi thứ đảo lộn, gây tai họa cho nhân gian.
“Ba tôi dẫn tôi đi tìm bà, không biết đã tiến hành bao nhiêu nghi lễ, mới mời được người giấy đi. Sau đó tôi dần dần dấn thân vào con đường này.”
“Những hình nhân giấy được hiến tế cho người chết, xuống âm phủ bị bắt làm nô dịch, oán khí của bản thân chúng đã rất lớn rồi. Cho đến khi tôi học được cách sử dụng linh hồn của người chết để hiến tế cho những hình nhân giấy.”
Kể từ đó, gã tiến bộ nhanh chóng trên con đường này!
Gã đã vẽ rất nhiều hình nhân giấy, và cuối cùng để tiện mang theo còn học vẽ chúng trên những tờ giấy mỏng rồi gấp thành người giấy.
Gã vào nam ra bắc, làm rất nhiều việc và kiếm được rất nhiều tiền cho đến khi gặp được sư phụ của mình trong một ngôi chùa đổ nát, Trần Thương Vũ.
“Ông ta là người có thù tất báo, lòng dạ hẹp hòi, nếu nhìn thấy người đó có tài năng nhất định ông ta sẽ bắt phục vụ cho mình, nếu không chịu thì sẽ bị ông ta g**t ch*t.”
Ôn Bảo Sơn bị Trần Thương Vũ ép buộc, cho nên mới đồng ý nhận ông ta làm sư phụ, nhưng thực chất lại một nửa là nô lệ.
“Ông ta tặng tôi một con ma mặc váy cưới. Để làm quà tôi trở thành đệ tử, tôi cũng phải dâng cho ông ta kỹ năng độc nhất là hồn da… Sau đó, ông ta liên tục thí nghiệm cách đổi hồn bằng hồn da, còn tôi thì chạy khắp nơi để giúp ông ta tìm kiếm những ứng viên thích hợp.”
Hồn trên người không cần phải hợp bát tự, chỉ cần có thể đổi được thì sau đó có thể sống bằng cơ thể của đối phương.
Nó giống như du hành xuyên thời gian và được tái sinh, nhưng khác với việc du hành thời gian là sau khi dán hồn da lên thì bản thân cũng chỉ sống được vài ngày.
Vì điều này, trong quá trình thí nghiệm bọn họ cũng đã g**t ch*t nhiều đệ tử.
Vì mục đích này, gã đã đến các ngôi nhà ma khác nhau trên khắp đất nước để thử nghiệm và liên tục đổi địa điểm. Dù sao thì hàng năm cũng có nhiều người vào nhà ma chơi rồi bị sợ chết khiếp, chỉ cần không bị phanh phui thì sẽ không gây chú ý với giới quan chức.
“Đây đúng là giết người dưới mí mắt Diêm Vương…” Ôn Bảo Sơn nói: “Tôi luôn rất cẩn thận cho đến khi gặp phải mọi người…”
Mộc Quy Phàm gật đầu, hóa ra là có trước có sau như thế.
Chỉ có thể nói rằng thế giới rộng lớn này không thiếu những điều kỳ lạ.
“Còn một điều nữa, chuyện gì đang xảy ra với bà Phạm của nhà họ Phạm vậy?”
Trần Thương Vũ và Ôn Bảo Sơn đều bị bắt, nhưng bà Phạm vẫn tiếp tục đóng vai nạn nhân, tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Ôn Bảo Sơn thành thật nói: “Bà Phạm thì thực ra chồng bà ta đã chết rồi, bà ta được thừa kế một khối tài sản kếch xù hơn mười triệu tệ, nhưng sức khỏe không tốt, bị bệnh nan y chỉ sống được một thời gian ngắn nữa.”
Bà ta nương nhờ một bà lão dân gian để sống tạm bợ, nhưng sau đó động tâm, thăm dò được từ đâu đó về thuật đổi hồn. Bà ta ra giá rất cao để mời sư phụ giúp bà ta đổi một cơ thể khỏe mạnh.
Bà ta vẫn còn nhiều tiền như vậy, bà ta không muốn chết, bà ta muốn trở thành một người khác và tiếp tục sống. ”
Túc Bảo gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Ừm~
Nếu có nhiều tiền như vậy, bé cũng sẽ không cam lòng chết hu hu…
Nhưng dù không muốn chết thì đến lúc phải chết vẫn phải chết, dù sao sư phụ đã nói nếu không có sự sống cái chết thì sẽ làm mọi thứ đảo lộn, gây tai họa cho nhân gian.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Ba tôi dẫn tôi đi tìm bà, không biết đã tiến hành bao nhiêu nghi lễ, mới mời được người giấy đi. Sau đó tôi dần dần dấn thân vào con đường này.”“Những hình nhân giấy được hiến tế cho người chết, xuống âm phủ bị bắt làm nô dịch, oán khí của bản thân chúng đã rất lớn rồi. Cho đến khi tôi học được cách sử dụng linh hồn của người chết để hiến tế cho những hình nhân giấy.”Kể từ đó, gã tiến bộ nhanh chóng trên con đường này!Gã đã vẽ rất nhiều hình nhân giấy, và cuối cùng để tiện mang theo còn học vẽ chúng trên những tờ giấy mỏng rồi gấp thành người giấy.Gã vào nam ra bắc, làm rất nhiều việc và kiếm được rất nhiều tiền cho đến khi gặp được sư phụ của mình trong một ngôi chùa đổ nát, Trần Thương Vũ.“Ông ta là người có thù tất báo, lòng dạ hẹp hòi, nếu nhìn thấy người đó có tài năng nhất định ông ta sẽ bắt phục vụ cho mình, nếu không chịu thì sẽ bị ông ta g**t ch*t.”Ôn Bảo Sơn bị Trần Thương Vũ ép buộc, cho nên mới đồng ý nhận ông ta làm sư phụ, nhưng thực chất lại một nửa là nô lệ.“Ông ta tặng tôi một con ma mặc váy cưới. Để làm quà tôi trở thành đệ tử, tôi cũng phải dâng cho ông ta kỹ năng độc nhất là hồn da… Sau đó, ông ta liên tục thí nghiệm cách đổi hồn bằng hồn da, còn tôi thì chạy khắp nơi để giúp ông ta tìm kiếm những ứng viên thích hợp.”Hồn trên người không cần phải hợp bát tự, chỉ cần có thể đổi được thì sau đó có thể sống bằng cơ thể của đối phương.Nó giống như du hành xuyên thời gian và được tái sinh, nhưng khác với việc du hành thời gian là sau khi dán hồn da lên thì bản thân cũng chỉ sống được vài ngày.Vì điều này, trong quá trình thí nghiệm bọn họ cũng đã g**t ch*t nhiều đệ tử.Vì mục đích này, gã đã đến các ngôi nhà ma khác nhau trên khắp đất nước để thử nghiệm và liên tục đổi địa điểm. Dù sao thì hàng năm cũng có nhiều người vào nhà ma chơi rồi bị sợ chết khiếp, chỉ cần không bị phanh phui thì sẽ không gây chú ý với giới quan chức.“Đây đúng là giết người dưới mí mắt Diêm Vương…” Ôn Bảo Sơn nói: “Tôi luôn rất cẩn thận cho đến khi gặp phải mọi người…”Mộc Quy Phàm gật đầu, hóa ra là có trước có sau như thế.Chỉ có thể nói rằng thế giới rộng lớn này không thiếu những điều kỳ lạ.“Còn một điều nữa, chuyện gì đang xảy ra với bà Phạm của nhà họ Phạm vậy?”Trần Thương Vũ và Ôn Bảo Sơn đều bị bắt, nhưng bà Phạm vẫn tiếp tục đóng vai nạn nhân, tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.Ôn Bảo Sơn thành thật nói: “Bà Phạm thì thực ra chồng bà ta đã chết rồi, bà ta được thừa kế một khối tài sản kếch xù hơn mười triệu tệ, nhưng sức khỏe không tốt, bị bệnh nan y chỉ sống được một thời gian ngắn nữa.”Bà ta nương nhờ một bà lão dân gian để sống tạm bợ, nhưng sau đó động tâm, thăm dò được từ đâu đó về thuật đổi hồn. Bà ta ra giá rất cao để mời sư phụ giúp bà ta đổi một cơ thể khỏe mạnh.Bà ta vẫn còn nhiều tiền như vậy, bà ta không muốn chết, bà ta muốn trở thành một người khác và tiếp tục sống. ”Túc Bảo gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.Ừm~Nếu có nhiều tiền như vậy, bé cũng sẽ không cam lòng chết hu hu…Nhưng dù không muốn chết thì đến lúc phải chết vẫn phải chết, dù sao sư phụ đã nói nếu không có sự sống cái chết thì sẽ làm mọi thứ đảo lộn, gây tai họa cho nhân gian.