Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1172: C1172: Chương 1172
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bé phải đi tìm bà Phạm đó và hỏi xem bà ta có cần người tiêu tiền giúp hay không… Không phải, để xem bà ta có làm điều gì xấu không!Khu vực giàu có của Thành phố J được chia thành bốn phần, thứ nhất là những hào môn thế gia yêu thích sự yên tĩnh, trầm lặng và sống tách biệt với thế giới, họ tập trung ở phía đông nam. Phong cảnh và môi trường ở đây rất tốt, trang viên nhà họ Tô cũng ở bên này.Phía chính đông là một loại hào môn khác – gia đình Tư Diệc Nhiên hay khu quân sự của Mộc Quy Phàm, v.v. đều ở đây. Tất nhiên, biệt thự nhà họ Mộc- nơi Mộc Quy Phàm sinh sống trước đây nằm ở một hướng khác.Những hào môn giàu có nhưng không có xuất thân quý tộc sẽ sống ở vịnh Ngọc Long, ngoài ra, đám nhà giàu mới nổi thích vung tiền qua cửa sổ đều sống ở hoa viên Thanh Sơn.Hoa viên Thanh Sơn nghe có vẻ rất bình thường nhưng lại nổi tiếng là khu tập trung đám thiếu gia ăn chơi nhà giàu. Khu này nằm ở đầu kia của Công viên Thanh Sơn, diện tích rộng hơn Công viên Thanh Sơn.Hầu hết các xe chạy về hướng hoa viên Thanh Sơn đều là xe sang như Maserati, Bugatti, Ferrari. Những chiếc xe sang này đều chạy quá tốc độ cho phép, dù sao bị phạt xe này thì còn có xe khác để lượn lờ, đám thiếu gia ăn chơi cũng chẳng lo gì mấy việc trừ điểm trên hệ thống.Xe của Mộc Quy Phàm lao vào hoa viên Thanh Sơn, một chiếc Maserati lao vút qua xe anh, không chỉ vậy, tên thiếu gia ngồi trong xe mui trần còn huýt sáo và giơ ngón giữa hướng về phía chiếc xe địa hình của Mộc Quy Phàm.Túc Bảo nhoài người trên cửa sổ xe tò mò hỏi: “Ba, chú ấy giơ ngón tay giữa lên là có ý gì?”Cô bé bắt trước đưa ngón giữa lên.Mộc Quy Phàm: “…”Anh lạnh lùng nhìn chiếc Maserati trước mặt, nói: “Là ý xấu. Con gái đừng làm cử chỉ này, rất thô lỗ.”Túc Bảo nhanh chóng rút ngón tay lại, ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ…”Mộc Quy Phàm đặt tay lên cần số, trầm giọng nói: “Ngồi yên nhé con yêu!”Túc Bảo lập tức ép mình vào lưng ghế, Cố Tiểu Bát ‘miễn cưỡng đi theo’ còn chưa hiểu chuyện gì sắp xảy ra nên vẫn áp mặt vào cửa kính.Tiểu Ngũ ở trong túi thú cưng hát: “Cảm giác như đang bay!!!~”Cố Tiểu Bát: “…”Cố Tiểu Bát khá cao nên dễ dàng dán mặt vào cửa sổ.Túc Bảo cười nói: “Chị Tiểu Bát, từ giờ ba em sẽ tăng tốc, nhớ dán lưng vào ghế nha chị!”“Nhìn em này, em đã dán chặt lưng vào mặt sau của ghế an toàn, phóng mạnh mấy cũng không văng ra được!”Cố Tiểu Bát: “…”Cô bé khịt mũi, nhìn ra ngoài cửa sổ, lạnh lùng nói: “Chị không sợ.”Vừa nói, tay cô bé vừa lặng lẽ nắm chặt vào ghế an toàn.Túc Bảo nhìn thấu nhưng không nói gì.Tiểu Ngũ xấu xa nói: “Sợ sao? Sợ thì cứ việc nói ra, không nói ai mà biết được. Sợ có mất mặt gì đâu, nào, dũng cảm nói với em, em rất lợi hại đó chị.”Cố Tiểu Bát: “…”Đột nhiên cô bé muốn nếm thử mùi vị của thịt vẹt.Chiếc xe địa hình của Mộc Quy Phàm đang lái về phía hoa viên Thanh Sơn, trong xe có hai đứa trẻ nên Mộc Quy Phàm không quan tâm đến sự thách thức của chiếc Maserati.
Bé phải đi tìm bà Phạm đó và hỏi xem bà ta có cần người tiêu tiền giúp hay không… Không phải, để xem bà ta có làm điều gì xấu không!
Khu vực giàu có của Thành phố J được chia thành bốn phần, thứ nhất là những hào môn thế gia yêu thích sự yên tĩnh, trầm lặng và sống tách biệt với thế giới, họ tập trung ở phía đông nam. Phong cảnh và môi trường ở đây rất tốt, trang viên nhà họ Tô cũng ở bên này.
Phía chính đông là một loại hào môn khác – gia đình Tư Diệc Nhiên hay khu quân sự của Mộc Quy Phàm, v.v. đều ở đây. Tất nhiên, biệt thự nhà họ Mộc- nơi Mộc Quy Phàm sinh sống trước đây nằm ở một hướng khác.
Những hào môn giàu có nhưng không có xuất thân quý tộc sẽ sống ở vịnh Ngọc Long, ngoài ra, đám nhà giàu mới nổi thích vung tiền qua cửa sổ đều sống ở hoa viên Thanh Sơn.
Hoa viên Thanh Sơn nghe có vẻ rất bình thường nhưng lại nổi tiếng là khu tập trung đám thiếu gia ăn chơi nhà giàu. Khu này nằm ở đầu kia của Công viên Thanh Sơn, diện tích rộng hơn Công viên Thanh Sơn.
Hầu hết các xe chạy về hướng hoa viên Thanh Sơn đều là xe sang như Maserati, Bugatti, Ferrari. Những chiếc xe sang này đều chạy quá tốc độ cho phép, dù sao bị phạt xe này thì còn có xe khác để lượn lờ, đám thiếu gia ăn chơi cũng chẳng lo gì mấy việc trừ điểm trên hệ thống.
Xe của Mộc Quy Phàm lao vào hoa viên Thanh Sơn, một chiếc Maserati lao vút qua xe anh, không chỉ vậy, tên thiếu gia ngồi trong xe mui trần còn huýt sáo và giơ ngón giữa hướng về phía chiếc xe địa hình của Mộc Quy Phàm.
Túc Bảo nhoài người trên cửa sổ xe tò mò hỏi: “Ba, chú ấy giơ ngón tay giữa lên là có ý gì?”
Cô bé bắt trước đưa ngón giữa lên.
Mộc Quy Phàm: “…”
Anh lạnh lùng nhìn chiếc Maserati trước mặt, nói: “Là ý xấu. Con gái đừng làm cử chỉ này, rất thô lỗ.”
Túc Bảo nhanh chóng rút ngón tay lại, ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ…”
Mộc Quy Phàm đặt tay lên cần số, trầm giọng nói: “Ngồi yên nhé con yêu!”
Túc Bảo lập tức ép mình vào lưng ghế, Cố Tiểu Bát ‘miễn cưỡng đi theo’ còn chưa hiểu chuyện gì sắp xảy ra nên vẫn áp mặt vào cửa kính.
Tiểu Ngũ ở trong túi thú cưng hát: “Cảm giác như đang bay!!!~”
Cố Tiểu Bát: “…”
Cố Tiểu Bát khá cao nên dễ dàng dán mặt vào cửa sổ.
Túc Bảo cười nói: “Chị Tiểu Bát, từ giờ ba em sẽ tăng tốc, nhớ dán lưng vào ghế nha chị!”
“Nhìn em này, em đã dán chặt lưng vào mặt sau của ghế an toàn, phóng mạnh mấy cũng không văng ra được!”
Cố Tiểu Bát: “…”
Cô bé khịt mũi, nhìn ra ngoài cửa sổ, lạnh lùng nói: “Chị không sợ.”
Vừa nói, tay cô bé vừa lặng lẽ nắm chặt vào ghế an toàn.
Túc Bảo nhìn thấu nhưng không nói gì.
Tiểu Ngũ xấu xa nói: “Sợ sao? Sợ thì cứ việc nói ra, không nói ai mà biết được. Sợ có mất mặt gì đâu, nào, dũng cảm nói với em, em rất lợi hại đó chị.”
Cố Tiểu Bát: “…”
Đột nhiên cô bé muốn nếm thử mùi vị của thịt vẹt.
Chiếc xe địa hình của Mộc Quy Phàm đang lái về phía hoa viên Thanh Sơn, trong xe có hai đứa trẻ nên Mộc Quy Phàm không quan tâm đến sự thách thức của chiếc Maserati.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bé phải đi tìm bà Phạm đó và hỏi xem bà ta có cần người tiêu tiền giúp hay không… Không phải, để xem bà ta có làm điều gì xấu không!Khu vực giàu có của Thành phố J được chia thành bốn phần, thứ nhất là những hào môn thế gia yêu thích sự yên tĩnh, trầm lặng và sống tách biệt với thế giới, họ tập trung ở phía đông nam. Phong cảnh và môi trường ở đây rất tốt, trang viên nhà họ Tô cũng ở bên này.Phía chính đông là một loại hào môn khác – gia đình Tư Diệc Nhiên hay khu quân sự của Mộc Quy Phàm, v.v. đều ở đây. Tất nhiên, biệt thự nhà họ Mộc- nơi Mộc Quy Phàm sinh sống trước đây nằm ở một hướng khác.Những hào môn giàu có nhưng không có xuất thân quý tộc sẽ sống ở vịnh Ngọc Long, ngoài ra, đám nhà giàu mới nổi thích vung tiền qua cửa sổ đều sống ở hoa viên Thanh Sơn.Hoa viên Thanh Sơn nghe có vẻ rất bình thường nhưng lại nổi tiếng là khu tập trung đám thiếu gia ăn chơi nhà giàu. Khu này nằm ở đầu kia của Công viên Thanh Sơn, diện tích rộng hơn Công viên Thanh Sơn.Hầu hết các xe chạy về hướng hoa viên Thanh Sơn đều là xe sang như Maserati, Bugatti, Ferrari. Những chiếc xe sang này đều chạy quá tốc độ cho phép, dù sao bị phạt xe này thì còn có xe khác để lượn lờ, đám thiếu gia ăn chơi cũng chẳng lo gì mấy việc trừ điểm trên hệ thống.Xe của Mộc Quy Phàm lao vào hoa viên Thanh Sơn, một chiếc Maserati lao vút qua xe anh, không chỉ vậy, tên thiếu gia ngồi trong xe mui trần còn huýt sáo và giơ ngón giữa hướng về phía chiếc xe địa hình của Mộc Quy Phàm.Túc Bảo nhoài người trên cửa sổ xe tò mò hỏi: “Ba, chú ấy giơ ngón tay giữa lên là có ý gì?”Cô bé bắt trước đưa ngón giữa lên.Mộc Quy Phàm: “…”Anh lạnh lùng nhìn chiếc Maserati trước mặt, nói: “Là ý xấu. Con gái đừng làm cử chỉ này, rất thô lỗ.”Túc Bảo nhanh chóng rút ngón tay lại, ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ…”Mộc Quy Phàm đặt tay lên cần số, trầm giọng nói: “Ngồi yên nhé con yêu!”Túc Bảo lập tức ép mình vào lưng ghế, Cố Tiểu Bát ‘miễn cưỡng đi theo’ còn chưa hiểu chuyện gì sắp xảy ra nên vẫn áp mặt vào cửa kính.Tiểu Ngũ ở trong túi thú cưng hát: “Cảm giác như đang bay!!!~”Cố Tiểu Bát: “…”Cố Tiểu Bát khá cao nên dễ dàng dán mặt vào cửa sổ.Túc Bảo cười nói: “Chị Tiểu Bát, từ giờ ba em sẽ tăng tốc, nhớ dán lưng vào ghế nha chị!”“Nhìn em này, em đã dán chặt lưng vào mặt sau của ghế an toàn, phóng mạnh mấy cũng không văng ra được!”Cố Tiểu Bát: “…”Cô bé khịt mũi, nhìn ra ngoài cửa sổ, lạnh lùng nói: “Chị không sợ.”Vừa nói, tay cô bé vừa lặng lẽ nắm chặt vào ghế an toàn.Túc Bảo nhìn thấu nhưng không nói gì.Tiểu Ngũ xấu xa nói: “Sợ sao? Sợ thì cứ việc nói ra, không nói ai mà biết được. Sợ có mất mặt gì đâu, nào, dũng cảm nói với em, em rất lợi hại đó chị.”Cố Tiểu Bát: “…”Đột nhiên cô bé muốn nếm thử mùi vị của thịt vẹt.Chiếc xe địa hình của Mộc Quy Phàm đang lái về phía hoa viên Thanh Sơn, trong xe có hai đứa trẻ nên Mộc Quy Phàm không quan tâm đến sự thách thức của chiếc Maserati.