Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1287: C1287: Chương 1287
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cảnh sát quát lạnh một tiếng: “Thành thật chút!”Chỉ có chút tư sắc này, còn muốn thử thách cán bộ nhân dân?Cảnh sát lập tức vặn ngược tay Diêu Thi Duyệt, đ è xuống đất!Diêu Thi Duyệt tức khắc tỉnh táo lại, choáng váng!Cô ta… Cô ta vừa mới bị làm sao vậy!?Xung quanh truyền đến tiếng nghị luận kinh ngạc, trong ánh mắt mọi người nhìn cô ta đều mang theo vẻ khinh thường.“A, thì ra là con gà rừng muốn quyến rũ tổng giám đốc Tô, khoa ngoại thần kinh của bệnh viện tư nhân XXX? Ba chồng của tôi đang nằm viện ở đó, giờ tôi sẽ bảo ông ấy chuyển viện.”“Cô ta còn định quyến rũ cảnh sát trước mặt mọi người nữa chứ, muốn người ta tha cho mình, tôi cũng choáng luôn, nghĩ gì không biết.”“Tôi rất quen thuộc khoa ngoại thần kinh của bệnh viện tư nhân XXX, chị em tốt của tôi đang làm y tá ở đó, tôi sẽ gọi video hỏi một chút.”Diêu Thi Duyệt như rơi xuống hầm băng, danh tiếng của cô ta đã bị hủy hoại hoàn toàn!Cô ta giương mắt oán hận nhìn một vòng, tầm mắt đảo qua Túc Bảo, Tô Tử Du, Tô Tử Chiến và chú Nhiếp, cuối cùng dừng lại trên người Vạn Bát Thực.Người đàn ông này này, từ lúc ban đầu không nói câu gì, vừa rồi cũng là anh ta thả chó cắn cô ta.“Là anh!” Diêu Thi Duyệt đỏ mắt nói.Vạn Bát Thực: “?”“Chờ đó cho tôi!”Vạn Bát Thực: “?”Diêu Thi Duyệt bị ấn đầu dẫn đi, quần áo trên người bị chó cắn đến rách tung tóe, tóc như ổ gà, đời này cô ta chưa từng mất mặt như vậy bao giờ.Tô Tử Chiến kéo Tô Tử Du một phen: “Đi thôi. Sau này đừng ngu ngốc như thế nữa.”Tô Tử Du lấy lại tinh thần, căm giận nói: “Nói ai ngu đó? Em đã báo cho dượng rồi.”Vừa dứt lời, một chiếc xe việt dã ngầu lòi màu đen cua ngang một phát, ngừng ở trước mặt mọi người.Mộc Quy Phàm xuống xe nhìn về phía Tô Tử Du: “Sao rồi? Bị quỷ bắt cóc à?”Tô Tử Du: “…”Cậu nói thầm: “Chẳng phải là vẫn chưa bắt cóc thành công à…”Ầy, không nói nữa, mất mặt.Tô Tử Du không biết rằng chuyện này sẽ trở thành trò cười trong vài chục năm tới của cậu, mỗi khi cậu cãi nhau với anh trai, anh trai cậu sẽ luôn lạnh lùng ném xuống một câu “tên ngốc suýt chút nữa bị người phụ nữ ngu xuẩn bắt cóc”…Mộc Quy Phàm nhìn xung quanh nói: “Lên xe trước đã, về nhà nói tiếp.”Túc Bảo lập tức kéo ván trượt của mình lộc cộc chạy lên xe ba.Vạn Bát Thực ngồi trên xe chú Nhiếp đi phía sau xe việt dã của Mộc Quy Phàm.Tư Diệc Nhiên đứng tại chỗ nhìn theo Túc Bảo lên xe ở phía xa, cô bé vui vẻ nhưng không quay đầu lại lần nào.Cậu có chút không vui, khuôn mặt nhỏ lộ ra sự lạnh lùng nghiêm túc.“Đi thôi cậu chủ nhỏ!” Quản gia nhà họ Tư giục.Tư Diệc Nhiên mím môi, đang định rời đi thì thấy cửa sổ xe việt dã hạ xuống, Túc Bảo ghé vào cửa sổ vẫy tay với cậu, mắt cười cong cong: “Cảm ơn anh Diệc Nhiên đã cho em kẹo nha, tạm biệt ~”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cảnh sát quát lạnh một tiếng: “Thành thật chút!”
Chỉ có chút tư sắc này, còn muốn thử thách cán bộ nhân dân?
Cảnh sát lập tức vặn ngược tay Diêu Thi Duyệt, đ è xuống đất!
Diêu Thi Duyệt tức khắc tỉnh táo lại, choáng váng!
Cô ta… Cô ta vừa mới bị làm sao vậy!?
Xung quanh truyền đến tiếng nghị luận kinh ngạc, trong ánh mắt mọi người nhìn cô ta đều mang theo vẻ khinh thường.
“A, thì ra là con gà rừng muốn quyến rũ tổng giám đốc Tô, khoa ngoại thần kinh của bệnh viện tư nhân XXX? Ba chồng của tôi đang nằm viện ở đó, giờ tôi sẽ bảo ông ấy chuyển viện.”
“Cô ta còn định quyến rũ cảnh sát trước mặt mọi người nữa chứ, muốn người ta tha cho mình, tôi cũng choáng luôn, nghĩ gì không biết.”
“Tôi rất quen thuộc khoa ngoại thần kinh của bệnh viện tư nhân XXX, chị em tốt của tôi đang làm y tá ở đó, tôi sẽ gọi video hỏi một chút.”
Diêu Thi Duyệt như rơi xuống hầm băng, danh tiếng của cô ta đã bị hủy hoại hoàn toàn!
Cô ta giương mắt oán hận nhìn một vòng, tầm mắt đảo qua Túc Bảo, Tô Tử Du, Tô Tử Chiến và chú Nhiếp, cuối cùng dừng lại trên người Vạn Bát Thực.
Người đàn ông này này, từ lúc ban đầu không nói câu gì, vừa rồi cũng là anh ta thả chó cắn cô ta.
“Là anh!” Diêu Thi Duyệt đỏ mắt nói.
Vạn Bát Thực: “?”
“Chờ đó cho tôi!”
Vạn Bát Thực: “?”
Diêu Thi Duyệt bị ấn đầu dẫn đi, quần áo trên người bị chó cắn đến rách tung tóe, tóc như ổ gà, đời này cô ta chưa từng mất mặt như vậy bao giờ.
Tô Tử Chiến kéo Tô Tử Du một phen: “Đi thôi. Sau này đừng ngu ngốc như thế nữa.”
Tô Tử Du lấy lại tinh thần, căm giận nói: “Nói ai ngu đó? Em đã báo cho dượng rồi.”
Vừa dứt lời, một chiếc xe việt dã ngầu lòi màu đen cua ngang một phát, ngừng ở trước mặt mọi người.
Mộc Quy Phàm xuống xe nhìn về phía Tô Tử Du: “Sao rồi? Bị quỷ bắt cóc à?”
Tô Tử Du: “…”
Cậu nói thầm: “Chẳng phải là vẫn chưa bắt cóc thành công à…”
Ầy, không nói nữa, mất mặt.
Tô Tử Du không biết rằng chuyện này sẽ trở thành trò cười trong vài chục năm tới của cậu, mỗi khi cậu cãi nhau với anh trai, anh trai cậu sẽ luôn lạnh lùng ném xuống một câu “tên ngốc suýt chút nữa bị người phụ nữ ngu xuẩn bắt cóc”…
Mộc Quy Phàm nhìn xung quanh nói: “Lên xe trước đã, về nhà nói tiếp.”
Túc Bảo lập tức kéo ván trượt của mình lộc cộc chạy lên xe ba.
Vạn Bát Thực ngồi trên xe chú Nhiếp đi phía sau xe việt dã của Mộc Quy Phàm.
Tư Diệc Nhiên đứng tại chỗ nhìn theo Túc Bảo lên xe ở phía xa, cô bé vui vẻ nhưng không quay đầu lại lần nào.
Cậu có chút không vui, khuôn mặt nhỏ lộ ra sự lạnh lùng nghiêm túc.
“Đi thôi cậu chủ nhỏ!” Quản gia nhà họ Tư giục.
Tư Diệc Nhiên mím môi, đang định rời đi thì thấy cửa sổ xe việt dã hạ xuống, Túc Bảo ghé vào cửa sổ vẫy tay với cậu, mắt cười cong cong: “Cảm ơn anh Diệc Nhiên đã cho em kẹo nha, tạm biệt ~”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cảnh sát quát lạnh một tiếng: “Thành thật chút!”Chỉ có chút tư sắc này, còn muốn thử thách cán bộ nhân dân?Cảnh sát lập tức vặn ngược tay Diêu Thi Duyệt, đ è xuống đất!Diêu Thi Duyệt tức khắc tỉnh táo lại, choáng váng!Cô ta… Cô ta vừa mới bị làm sao vậy!?Xung quanh truyền đến tiếng nghị luận kinh ngạc, trong ánh mắt mọi người nhìn cô ta đều mang theo vẻ khinh thường.“A, thì ra là con gà rừng muốn quyến rũ tổng giám đốc Tô, khoa ngoại thần kinh của bệnh viện tư nhân XXX? Ba chồng của tôi đang nằm viện ở đó, giờ tôi sẽ bảo ông ấy chuyển viện.”“Cô ta còn định quyến rũ cảnh sát trước mặt mọi người nữa chứ, muốn người ta tha cho mình, tôi cũng choáng luôn, nghĩ gì không biết.”“Tôi rất quen thuộc khoa ngoại thần kinh của bệnh viện tư nhân XXX, chị em tốt của tôi đang làm y tá ở đó, tôi sẽ gọi video hỏi một chút.”Diêu Thi Duyệt như rơi xuống hầm băng, danh tiếng của cô ta đã bị hủy hoại hoàn toàn!Cô ta giương mắt oán hận nhìn một vòng, tầm mắt đảo qua Túc Bảo, Tô Tử Du, Tô Tử Chiến và chú Nhiếp, cuối cùng dừng lại trên người Vạn Bát Thực.Người đàn ông này này, từ lúc ban đầu không nói câu gì, vừa rồi cũng là anh ta thả chó cắn cô ta.“Là anh!” Diêu Thi Duyệt đỏ mắt nói.Vạn Bát Thực: “?”“Chờ đó cho tôi!”Vạn Bát Thực: “?”Diêu Thi Duyệt bị ấn đầu dẫn đi, quần áo trên người bị chó cắn đến rách tung tóe, tóc như ổ gà, đời này cô ta chưa từng mất mặt như vậy bao giờ.Tô Tử Chiến kéo Tô Tử Du một phen: “Đi thôi. Sau này đừng ngu ngốc như thế nữa.”Tô Tử Du lấy lại tinh thần, căm giận nói: “Nói ai ngu đó? Em đã báo cho dượng rồi.”Vừa dứt lời, một chiếc xe việt dã ngầu lòi màu đen cua ngang một phát, ngừng ở trước mặt mọi người.Mộc Quy Phàm xuống xe nhìn về phía Tô Tử Du: “Sao rồi? Bị quỷ bắt cóc à?”Tô Tử Du: “…”Cậu nói thầm: “Chẳng phải là vẫn chưa bắt cóc thành công à…”Ầy, không nói nữa, mất mặt.Tô Tử Du không biết rằng chuyện này sẽ trở thành trò cười trong vài chục năm tới của cậu, mỗi khi cậu cãi nhau với anh trai, anh trai cậu sẽ luôn lạnh lùng ném xuống một câu “tên ngốc suýt chút nữa bị người phụ nữ ngu xuẩn bắt cóc”…Mộc Quy Phàm nhìn xung quanh nói: “Lên xe trước đã, về nhà nói tiếp.”Túc Bảo lập tức kéo ván trượt của mình lộc cộc chạy lên xe ba.Vạn Bát Thực ngồi trên xe chú Nhiếp đi phía sau xe việt dã của Mộc Quy Phàm.Tư Diệc Nhiên đứng tại chỗ nhìn theo Túc Bảo lên xe ở phía xa, cô bé vui vẻ nhưng không quay đầu lại lần nào.Cậu có chút không vui, khuôn mặt nhỏ lộ ra sự lạnh lùng nghiêm túc.“Đi thôi cậu chủ nhỏ!” Quản gia nhà họ Tư giục.Tư Diệc Nhiên mím môi, đang định rời đi thì thấy cửa sổ xe việt dã hạ xuống, Túc Bảo ghé vào cửa sổ vẫy tay với cậu, mắt cười cong cong: “Cảm ơn anh Diệc Nhiên đã cho em kẹo nha, tạm biệt ~”