Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1288: C1288: Chương 1288
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sự lạnh lùng trên mặt Tư Diệc Nhiên tan ra, vô thức vẫy tay với cô, xe việt dã biến mất cuối con đường, rẽ sang một bên khác.Trên xe mấy đứa nhỏ nhìn chằm chằm ống rút máu trong tay Tô Tử Chiến.“Đây chính là máu của dì sao?” Túc Bảo tò mò hỏi.Tô Tử Chiến nhìn qua, lạnh nhạt nói: “Chưa chắc, có lẽ là lừa người, chỉ có đồ ngốc mới tin.”Tô Tử Du lườm cậu một cái: “Anh không tin thì thôi, đừng có ỷ là anh em thì làm nhục em thế nào cũng được.”Tô Tử Chiến cười nhạo, mặc dù không nói thêm gì nhưng vẻ mặt biểu lộ rất rõ ràng, chẳng lẽ không phải sao?Mộc Quy Phàm đánh tay lái, xe quay đầu đi về một đường khác.Anh nói: “Đi thôi, xét nghiệm chút là biết.”Tô Tử Du nói: “Hai hôm trước xét nghiệm ADN tóc vẫn chưa có kết quả… Kết quả giám định người thân phải nhanh nhất ba ngày mới có.”Mộc Quy Phàm: “Đó là cháu.”Tô Tử Du ngậm miệng không nói tiếp.Máu được đưa đến trung tâm xét nghiệm, Mộc Quy Phàm tìm một người bạn hỗ trợ khẩn cấp, nhanh nhất là ngày mai sẽ có kết quả.Một đoàn người chỉ có thể đi về trước, đi ngang qua công ty Tô Nhất Trần nên thuận đón anh luôn.Cậu cả vừa mới ngồi xuống ghế lái phụ đã quay đầu nhìn ba đứa nhỏ ở phía sau.Câu đầu tiên anh hỏi là: “Cần bồi thường tiền sao? Cậu đưa.”Khóe môi Mộc Quy Phàm hơi nâng lên, quả nhiên là cậu cả đẹp trai nhiều tiền.Vừa mở miệng đã thể hiện khí chất tổng tài bá đạo.Túc Bảo lắc đầu nói: “Không cần nữa cậu cả, dì xấu xa kia đã bị chú cảnh sát bắt đi rồi, một xu cũng không cần bồi thường!”Tại sao phải bồi thường tiền chữ, một xu cũng không bồi thường.Cho dù tiền ở trong túi có bị mục thì cũng không bồi thường cho cái dì xấu xa kia.Tô Tử Du hưng phấn nói: “Ha ha, ba, ba không thấy người phụ nữ kia nhếch nhác đến mức nào đâu! Bị chó lùa suốt hai con đường.”Tô Nhất Trần cười cười, quay người lại ngồi thẳng.Đột nhiên Túc Bảo nói: “Không sai nha ~ Hôm nay Bá Tổng đuổi theo rất giỏi! Bá Tổng hôm nay vất vả rồi! Về cho em thêm đùi gà nha!”Tô Nhất Trần vô thức quay đầu lại nhìn thì thấy Túc Bảo đang xoa đầu chú chó săn kia.Khóe miệng anh hơi giật giật.Anh cứ có một… cảm giác kì lạ.Mộc Quy Phàm không nhịn được mà cười nhẹ một tiếng, nhấn mạnh: “Đúng là Bá Tổng rất giỏi.”Tô Nhất Trần: “…”Anh ho một tiếng, cân nhắc từ ngữ: “Túc Bảo, con có muốn đổi tên khác cho chó săn không?”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sự lạnh lùng trên mặt Tư Diệc Nhiên tan ra, vô thức vẫy tay với cô, xe việt dã biến mất cuối con đường, rẽ sang một bên khác.
Trên xe mấy đứa nhỏ nhìn chằm chằm ống rút máu trong tay Tô Tử Chiến.
“Đây chính là máu của dì sao?” Túc Bảo tò mò hỏi.
Tô Tử Chiến nhìn qua, lạnh nhạt nói: “Chưa chắc, có lẽ là lừa người, chỉ có đồ ngốc mới tin.”
Tô Tử Du lườm cậu một cái: “Anh không tin thì thôi, đừng có ỷ là anh em thì làm nhục em thế nào cũng được.”
Tô Tử Chiến cười nhạo, mặc dù không nói thêm gì nhưng vẻ mặt biểu lộ rất rõ ràng, chẳng lẽ không phải sao?
Mộc Quy Phàm đánh tay lái, xe quay đầu đi về một đường khác.
Anh nói: “Đi thôi, xét nghiệm chút là biết.”
Tô Tử Du nói: “Hai hôm trước xét nghiệm ADN tóc vẫn chưa có kết quả… Kết quả giám định người thân phải nhanh nhất ba ngày mới có.”
Mộc Quy Phàm: “Đó là cháu.”
Tô Tử Du ngậm miệng không nói tiếp.
Máu được đưa đến trung tâm xét nghiệm, Mộc Quy Phàm tìm một người bạn hỗ trợ khẩn cấp, nhanh nhất là ngày mai sẽ có kết quả.
Một đoàn người chỉ có thể đi về trước, đi ngang qua công ty Tô Nhất Trần nên thuận đón anh luôn.
Cậu cả vừa mới ngồi xuống ghế lái phụ đã quay đầu nhìn ba đứa nhỏ ở phía sau.
Câu đầu tiên anh hỏi là: “Cần bồi thường tiền sao? Cậu đưa.”
Khóe môi Mộc Quy Phàm hơi nâng lên, quả nhiên là cậu cả đẹp trai nhiều tiền.
Vừa mở miệng đã thể hiện khí chất tổng tài bá đạo.
Túc Bảo lắc đầu nói: “Không cần nữa cậu cả, dì xấu xa kia đã bị chú cảnh sát bắt đi rồi, một xu cũng không cần bồi thường!”
Tại sao phải bồi thường tiền chữ, một xu cũng không bồi thường.
Cho dù tiền ở trong túi có bị mục thì cũng không bồi thường cho cái dì xấu xa kia.
Tô Tử Du hưng phấn nói: “Ha ha, ba, ba không thấy người phụ nữ kia nhếch nhác đến mức nào đâu! Bị chó lùa suốt hai con đường.”
Tô Nhất Trần cười cười, quay người lại ngồi thẳng.
Đột nhiên Túc Bảo nói: “Không sai nha ~ Hôm nay Bá Tổng đuổi theo rất giỏi! Bá Tổng hôm nay vất vả rồi! Về cho em thêm đùi gà nha!”
Tô Nhất Trần vô thức quay đầu lại nhìn thì thấy Túc Bảo đang xoa đầu chú chó săn kia.
Khóe miệng anh hơi giật giật.
Anh cứ có một… cảm giác kì lạ.
Mộc Quy Phàm không nhịn được mà cười nhẹ một tiếng, nhấn mạnh: “Đúng là Bá Tổng rất giỏi.”
Tô Nhất Trần: “…”
Anh ho một tiếng, cân nhắc từ ngữ: “Túc Bảo, con có muốn đổi tên khác cho chó săn không?”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sự lạnh lùng trên mặt Tư Diệc Nhiên tan ra, vô thức vẫy tay với cô, xe việt dã biến mất cuối con đường, rẽ sang một bên khác.Trên xe mấy đứa nhỏ nhìn chằm chằm ống rút máu trong tay Tô Tử Chiến.“Đây chính là máu của dì sao?” Túc Bảo tò mò hỏi.Tô Tử Chiến nhìn qua, lạnh nhạt nói: “Chưa chắc, có lẽ là lừa người, chỉ có đồ ngốc mới tin.”Tô Tử Du lườm cậu một cái: “Anh không tin thì thôi, đừng có ỷ là anh em thì làm nhục em thế nào cũng được.”Tô Tử Chiến cười nhạo, mặc dù không nói thêm gì nhưng vẻ mặt biểu lộ rất rõ ràng, chẳng lẽ không phải sao?Mộc Quy Phàm đánh tay lái, xe quay đầu đi về một đường khác.Anh nói: “Đi thôi, xét nghiệm chút là biết.”Tô Tử Du nói: “Hai hôm trước xét nghiệm ADN tóc vẫn chưa có kết quả… Kết quả giám định người thân phải nhanh nhất ba ngày mới có.”Mộc Quy Phàm: “Đó là cháu.”Tô Tử Du ngậm miệng không nói tiếp.Máu được đưa đến trung tâm xét nghiệm, Mộc Quy Phàm tìm một người bạn hỗ trợ khẩn cấp, nhanh nhất là ngày mai sẽ có kết quả.Một đoàn người chỉ có thể đi về trước, đi ngang qua công ty Tô Nhất Trần nên thuận đón anh luôn.Cậu cả vừa mới ngồi xuống ghế lái phụ đã quay đầu nhìn ba đứa nhỏ ở phía sau.Câu đầu tiên anh hỏi là: “Cần bồi thường tiền sao? Cậu đưa.”Khóe môi Mộc Quy Phàm hơi nâng lên, quả nhiên là cậu cả đẹp trai nhiều tiền.Vừa mở miệng đã thể hiện khí chất tổng tài bá đạo.Túc Bảo lắc đầu nói: “Không cần nữa cậu cả, dì xấu xa kia đã bị chú cảnh sát bắt đi rồi, một xu cũng không cần bồi thường!”Tại sao phải bồi thường tiền chữ, một xu cũng không bồi thường.Cho dù tiền ở trong túi có bị mục thì cũng không bồi thường cho cái dì xấu xa kia.Tô Tử Du hưng phấn nói: “Ha ha, ba, ba không thấy người phụ nữ kia nhếch nhác đến mức nào đâu! Bị chó lùa suốt hai con đường.”Tô Nhất Trần cười cười, quay người lại ngồi thẳng.Đột nhiên Túc Bảo nói: “Không sai nha ~ Hôm nay Bá Tổng đuổi theo rất giỏi! Bá Tổng hôm nay vất vả rồi! Về cho em thêm đùi gà nha!”Tô Nhất Trần vô thức quay đầu lại nhìn thì thấy Túc Bảo đang xoa đầu chú chó săn kia.Khóe miệng anh hơi giật giật.Anh cứ có một… cảm giác kì lạ.Mộc Quy Phàm không nhịn được mà cười nhẹ một tiếng, nhấn mạnh: “Đúng là Bá Tổng rất giỏi.”Tô Nhất Trần: “…”Anh ho một tiếng, cân nhắc từ ngữ: “Túc Bảo, con có muốn đổi tên khác cho chó săn không?”