Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1289: C1289: Chương 1289

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Túc Bảo ngẩng đầu, trong đôi mắt trong vắt mang theo sự hoang mang: “Vì sao? Bá Tổng không hay sao?”Tô Nhất Trần không chớp mắt nói dối: “Không xứng với khí chất mạnh mẽ của chó săn.”Túc Bảo suy nghĩ, vậy sao? Hóa ra chưa đủ ngầu.Cũng đúng, anh trai nói bá tổng trong truyện xưa không có bệnh này thì cũng là có bệnh kia, hình như không đủ ngầu thật.“Gọi là gì được?” Túc Bảo nhíu mày suy nghĩ.Tô Tử Du bị dáng vẻ đáng yêu của cô ảnh hưởng, cũng suy nghĩ: “Muốn ngầu thì phía sau phải có từ giống nhau… Vừa thể hiện được sự đáng yêu của chó mà lại không mất khí phách.”Hai mắt Túc Bảo tỏa sáng: “Em biết rồi, gọi là Bá Bá!”Mộc Quy Phàm đang lái xe bị sặc nước bọt.Tô Nhất Trần liếc mắt nhìn anh, trong mắt mang theo sự giễu cợt: “Tên này không tệ.”Mộc Quy Phàm: “…”Áo bông nhỏ lại sơ hở rồi!“Đổi tên khác.” Mộc Quy Phàm nói: “Con chỉ có một ba thôi.”Tô Nhất Trần: “…”Tô Tử Chiến: “…”Tô Tử Du: “…”Túc Bảo: “…Dạ?”Lúc mọi người đang thảo luận tên đặt cho chó thì đi qua trường tiểu học Quốc Tế Ngũ Tượng.Tô Tử Du ồ một tiếng: “Mọi người nhìn xem người kia có giống Hân Hân không.”Túc Bảo nhìn thoáng qua: “Ồ, rất giống chị Hân Hân nha.”Tô Tử Du: “Ha ha, con bé cũng tóc ngắn, cũng hay làm động tác đó.”Túc Bảo: “Đúng nha, mau lấy điện thoại chụp ảnh đi anh, lát mang về cho chị Hân Hân xem.”Tô Tử Chiến: “…”Đó chính là Hân Hân nha, sau khi khai giảng cô bé đã lên tiểu học, hai người này đều không nhớ.Xe đi qua cổng trường học.Tô Tử Chiến trầm mặc nói: “Hôm nay lớp 1 có hoạt động ngoại khóa, trường học tổ chức một thí nghiệm khoa học nhỏ, tan muộn hơn tụi con nửa tiếng.”Tô Tử Du: “Ồ… Đột nhiên anh nói cái này làm gì?”Mộc Quy Phàm đang nghĩ tên cho chó săn đột nhiên đạp phanh.Quên mất, vừa rồi bà cụ gọi điện thoại dặn anh nhớ đón Hân Hân.Nói là chú Nhiếp đi đón Tô Tử Chiến Tô Tử Du, Tô Tử Lâm đang ở công trường đẩy nhanh tiến độ, hơn nữa cô bé còn đang không thoải mái.Vậy mà anh lại quên mất chuyện này!Cổng trường tiểu học.Hân đầu to đáng thương đáng thương ghé đầu vào cổng sắt.Các bạn học đều được đón về hết, chỉ còn lại mình cô bé.Chuyện này không khoa học chút nào, cô bé là bạn nhỏ nhà họ Tô, nhà họ Tô nhiều người như vậy mà còn quên đón đứa nhỏ sao?

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Túc Bảo ngẩng đầu, trong đôi mắt trong vắt mang theo sự hoang mang: “Vì sao? Bá Tổng không hay sao?”

Tô Nhất Trần không chớp mắt nói dối: “Không xứng với khí chất mạnh mẽ của chó săn.”

Túc Bảo suy nghĩ, vậy sao? Hóa ra chưa đủ ngầu.

Cũng đúng, anh trai nói bá tổng trong truyện xưa không có bệnh này thì cũng là có bệnh kia, hình như không đủ ngầu thật.

“Gọi là gì được?” Túc Bảo nhíu mày suy nghĩ.

Tô Tử Du bị dáng vẻ đáng yêu của cô ảnh hưởng, cũng suy nghĩ: “Muốn ngầu thì phía sau phải có từ giống nhau… Vừa thể hiện được sự đáng yêu của chó mà lại không mất khí phách.”

Hai mắt Túc Bảo tỏa sáng: “Em biết rồi, gọi là Bá Bá!”

Mộc Quy Phàm đang lái xe bị sặc nước bọt.

Tô Nhất Trần liếc mắt nhìn anh, trong mắt mang theo sự giễu cợt: “Tên này không tệ.”

Mộc Quy Phàm: “…”

Áo bông nhỏ lại sơ hở rồi!

“Đổi tên khác.” Mộc Quy Phàm nói: “Con chỉ có một ba thôi.”

Tô Nhất Trần: “…”

Tô Tử Chiến: “…”

Tô Tử Du: “…”

Túc Bảo: “…Dạ?”

Lúc mọi người đang thảo luận tên đặt cho chó thì đi qua trường tiểu học Quốc Tế Ngũ Tượng.

Tô Tử Du ồ một tiếng: “Mọi người nhìn xem người kia có giống Hân Hân không.”

Túc Bảo nhìn thoáng qua: “Ồ, rất giống chị Hân Hân nha.”

Tô Tử Du: “Ha ha, con bé cũng tóc ngắn, cũng hay làm động tác đó.”

Túc Bảo: “Đúng nha, mau lấy điện thoại chụp ảnh đi anh, lát mang về cho chị Hân Hân xem.”

Tô Tử Chiến: “…”

Đó chính là Hân Hân nha, sau khi khai giảng cô bé đã lên tiểu học, hai người này đều không nhớ.

Xe đi qua cổng trường học.

Tô Tử Chiến trầm mặc nói: “Hôm nay lớp 1 có hoạt động ngoại khóa, trường học tổ chức một thí nghiệm khoa học nhỏ, tan muộn hơn tụi con nửa tiếng.”

Tô Tử Du: “Ồ… Đột nhiên anh nói cái này làm gì?”

Mộc Quy Phàm đang nghĩ tên cho chó săn đột nhiên đạp phanh.

Quên mất, vừa rồi bà cụ gọi điện thoại dặn anh nhớ đón Hân Hân.

Nói là chú Nhiếp đi đón Tô Tử Chiến Tô Tử Du, Tô Tử Lâm đang ở công trường đẩy nhanh tiến độ, hơn nữa cô bé còn đang không thoải mái.

Vậy mà anh lại quên mất chuyện này!

Cổng trường tiểu học.

Hân đầu to đáng thương đáng thương ghé đầu vào cổng sắt.

Các bạn học đều được đón về hết, chỉ còn lại mình cô bé.

Chuyện này không khoa học chút nào, cô bé là bạn nhỏ nhà họ Tô, nhà họ Tô nhiều người như vậy mà còn quên đón đứa nhỏ sao?

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Túc Bảo ngẩng đầu, trong đôi mắt trong vắt mang theo sự hoang mang: “Vì sao? Bá Tổng không hay sao?”Tô Nhất Trần không chớp mắt nói dối: “Không xứng với khí chất mạnh mẽ của chó săn.”Túc Bảo suy nghĩ, vậy sao? Hóa ra chưa đủ ngầu.Cũng đúng, anh trai nói bá tổng trong truyện xưa không có bệnh này thì cũng là có bệnh kia, hình như không đủ ngầu thật.“Gọi là gì được?” Túc Bảo nhíu mày suy nghĩ.Tô Tử Du bị dáng vẻ đáng yêu của cô ảnh hưởng, cũng suy nghĩ: “Muốn ngầu thì phía sau phải có từ giống nhau… Vừa thể hiện được sự đáng yêu của chó mà lại không mất khí phách.”Hai mắt Túc Bảo tỏa sáng: “Em biết rồi, gọi là Bá Bá!”Mộc Quy Phàm đang lái xe bị sặc nước bọt.Tô Nhất Trần liếc mắt nhìn anh, trong mắt mang theo sự giễu cợt: “Tên này không tệ.”Mộc Quy Phàm: “…”Áo bông nhỏ lại sơ hở rồi!“Đổi tên khác.” Mộc Quy Phàm nói: “Con chỉ có một ba thôi.”Tô Nhất Trần: “…”Tô Tử Chiến: “…”Tô Tử Du: “…”Túc Bảo: “…Dạ?”Lúc mọi người đang thảo luận tên đặt cho chó thì đi qua trường tiểu học Quốc Tế Ngũ Tượng.Tô Tử Du ồ một tiếng: “Mọi người nhìn xem người kia có giống Hân Hân không.”Túc Bảo nhìn thoáng qua: “Ồ, rất giống chị Hân Hân nha.”Tô Tử Du: “Ha ha, con bé cũng tóc ngắn, cũng hay làm động tác đó.”Túc Bảo: “Đúng nha, mau lấy điện thoại chụp ảnh đi anh, lát mang về cho chị Hân Hân xem.”Tô Tử Chiến: “…”Đó chính là Hân Hân nha, sau khi khai giảng cô bé đã lên tiểu học, hai người này đều không nhớ.Xe đi qua cổng trường học.Tô Tử Chiến trầm mặc nói: “Hôm nay lớp 1 có hoạt động ngoại khóa, trường học tổ chức một thí nghiệm khoa học nhỏ, tan muộn hơn tụi con nửa tiếng.”Tô Tử Du: “Ồ… Đột nhiên anh nói cái này làm gì?”Mộc Quy Phàm đang nghĩ tên cho chó săn đột nhiên đạp phanh.Quên mất, vừa rồi bà cụ gọi điện thoại dặn anh nhớ đón Hân Hân.Nói là chú Nhiếp đi đón Tô Tử Chiến Tô Tử Du, Tô Tử Lâm đang ở công trường đẩy nhanh tiến độ, hơn nữa cô bé còn đang không thoải mái.Vậy mà anh lại quên mất chuyện này!Cổng trường tiểu học.Hân đầu to đáng thương đáng thương ghé đầu vào cổng sắt.Các bạn học đều được đón về hết, chỉ còn lại mình cô bé.Chuyện này không khoa học chút nào, cô bé là bạn nhỏ nhà họ Tô, nhà họ Tô nhiều người như vậy mà còn quên đón đứa nhỏ sao?

Chương 1289: C1289: Chương 1289