Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1316: C1316: Chương 1316

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Quỷ cũng thấy rồi, cương thi cũng thấy rồi, hơn nữa cương thi còn là mẹ của cậu đó nha.Xương trắng thì có là cái thá gì? Rõ là không đáng nhắc tới.Tô Tử Du bắt đầu bò lên trên, mắt không nhìn ngang ngó dọc.“Như vậy nè, trước tiên đặt tay xuống đất, sau đó bước chân ra…”Hình như Diêu Linh Nguyệt đã hiểu mọi người đều muốn cô ra ngoài.Thế là…Diêu Linh Nguyệt lại nhảy tưng tưng tại chỗ.Dù không giơ tay nhưng cô vẫn nhảy theo cách của cương thi.Tô Tử Du cảm thấy đau đầu, cậu liếc nhìn hang động, cục đất đã ngừng rơi xuống, nhưng muốn đảm bảo an toàn thì vẫn nên thoát ra ngoài càng sớm càng tốt.“Em gái con nói bây giờ mẹ có thể di chuyển rồi, mẹ có nghe thấy tụi con nói gì không?” Tô Tử Du lùi lại và nói.Nghe được giọng nói của Tô Tử Du, Diêu Linh Nguyệt lại vặn cổ, chăm chú nhìn cạu.Tô Tử Du làm động tác tắc kè trèo tường: “Trèo… bò, biết không ạ?”Diêu Linh Nguyệt nhảy lên… nhảy lên… tiếp tục nhảy.Túc Bảo sờ trán: “Ôi ~ Mợ cả thật ngốc. Đầu của con to hơn đầu chị Hân Hân rồi đây nè.”Hao tâm tốn sức quá mà! .========== Truyện vừa hoàn thành ==========1. Tâm Niệm Em Đã Lâu2. Vì Sao Loại A Này Mà Cũng Có O3. Đừng Làm Nũng Với Anh4. Nhân Vật Chính Truyện Ngược Không Cho Ta Khóc=====================================Hình như mợ cả không thuộc diện có thể tiếp thu trong thời gian ngắn!Vậy trước tiên phải dừng việc hướng dẫn!Túc Bảo trực tiếp nắm lấy vai Diêu Linh Nguyệt, hét to rồi nhấc cô lên.Diêu Linh Nguyệt đã bị đóng đinh trong quan tài quá lâu và rất gầy, chỉ còn lại da bọc xương.Túc Bảo dễ dàng nắm lấy vai cô và nâng cô lên, nhưng vấn đề là… Dù gầy đến đâu, Diêu Linh Nguyệt vẫn cao hơn Túc Bảo quá nhiều.Vì vậy, Túc Bảo lỡ tay ném mợ cả ra ngoài.Rầm…!Mợ cả bị ném xuống đất.Mọi người: “…”Túc Bảo vội vàng xua tay: “Con không cố ý! COn thực sự không cố ý!”Hai anh em Tô Tử Du nhanh chóng đi tới kéo Diêu Linh Nguyệt.Nhưng, Diêu Linh Nguyệt nằm ngay đơ như cán cuốc trên mặt đất và không thể đứng dậy.Tô Tử Du: “Đứng lên đi mẹ ơi!”Diêu Linh Nguyệt nhảy, nhảy, nhảy tại chỗ.Sau đó mọi người nhìn thấy cô nhảy ra ngoài như một con cá cứng đờ…“…”Ba đứa trẻ chạy ra khỏi hang, cuối cùng cũng bắt được Diêu Linh Nguyệt sau rất nhiều nỗ lực.Sau đó phải tốn rất nhiều công sức mới có thể duỗi thẳng cô và để cô nằm xuống.Túc Bảo cảm thấy thật thần kỳ: “Mợ cả không thể bật dậy như ban nãy nữa à?”

Quỷ cũng thấy rồi, cương thi cũng thấy rồi, hơn nữa cương thi còn là mẹ của cậu đó nha.

Xương trắng thì có là cái thá gì? Rõ là không đáng nhắc tới.

Tô Tử Du bắt đầu bò lên trên, mắt không nhìn ngang ngó dọc.

“Như vậy nè, trước tiên đặt tay xuống đất, sau đó bước chân ra…”

Hình như Diêu Linh Nguyệt đã hiểu mọi người đều muốn cô ra ngoài.

Thế là…

Diêu Linh Nguyệt lại nhảy tưng tưng tại chỗ.

Dù không giơ tay nhưng cô vẫn nhảy theo cách của cương thi.

Tô Tử Du cảm thấy đau đầu, cậu liếc nhìn hang động, cục đất đã ngừng rơi xuống, nhưng muốn đảm bảo an toàn thì vẫn nên thoát ra ngoài càng sớm càng tốt.

“Em gái con nói bây giờ mẹ có thể di chuyển rồi, mẹ có nghe thấy tụi con nói gì không?” Tô Tử Du lùi lại và nói.

Nghe được giọng nói của Tô Tử Du, Diêu Linh Nguyệt lại vặn cổ, chăm chú nhìn cạu.

Tô Tử Du làm động tác tắc kè trèo tường: “Trèo… bò, biết không ạ?”

Diêu Linh Nguyệt nhảy lên… nhảy lên… tiếp tục nhảy.

Túc Bảo sờ trán: “Ôi ~ Mợ cả thật ngốc. Đầu của con to hơn đầu chị Hân Hân rồi đây nè.”

Hao tâm tốn sức quá mà! .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. Tâm Niệm Em Đã Lâu

2. Vì Sao Loại A Này Mà Cũng Có O

3. Đừng Làm Nũng Với Anh

4. Nhân Vật Chính Truyện Ngược Không Cho Ta Khóc

=====================================

Hình như mợ cả không thuộc diện có thể tiếp thu trong thời gian ngắn!

Vậy trước tiên phải dừng việc hướng dẫn!

Túc Bảo trực tiếp nắm lấy vai Diêu Linh Nguyệt, hét to rồi nhấc cô lên.

Diêu Linh Nguyệt đã bị đóng đinh trong quan tài quá lâu và rất gầy, chỉ còn lại da bọc xương.

Túc Bảo dễ dàng nắm lấy vai cô và nâng cô lên, nhưng vấn đề là… Dù gầy đến đâu, Diêu Linh Nguyệt vẫn cao hơn Túc Bảo quá nhiều.

Vì vậy, Túc Bảo lỡ tay ném mợ cả ra ngoài.

Rầm…!

Mợ cả bị ném xuống đất.

Mọi người: “…”

Túc Bảo vội vàng xua tay: “Con không cố ý! COn thực sự không cố ý!”

Hai anh em Tô Tử Du nhanh chóng đi tới kéo Diêu Linh Nguyệt.

Nhưng, Diêu Linh Nguyệt nằm ngay đơ như cán cuốc trên mặt đất và không thể đứng dậy.

Tô Tử Du: “Đứng lên đi mẹ ơi!”

Diêu Linh Nguyệt nhảy, nhảy, nhảy tại chỗ.

Sau đó mọi người nhìn thấy cô nhảy ra ngoài như một con cá cứng đờ…

“…”

Ba đứa trẻ chạy ra khỏi hang, cuối cùng cũng bắt được Diêu Linh Nguyệt sau rất nhiều nỗ lực.

Sau đó phải tốn rất nhiều công sức mới có thể duỗi thẳng cô và để cô nằm xuống.

Túc Bảo cảm thấy thật thần kỳ: “Mợ cả không thể bật dậy như ban nãy nữa à?”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Quỷ cũng thấy rồi, cương thi cũng thấy rồi, hơn nữa cương thi còn là mẹ của cậu đó nha.Xương trắng thì có là cái thá gì? Rõ là không đáng nhắc tới.Tô Tử Du bắt đầu bò lên trên, mắt không nhìn ngang ngó dọc.“Như vậy nè, trước tiên đặt tay xuống đất, sau đó bước chân ra…”Hình như Diêu Linh Nguyệt đã hiểu mọi người đều muốn cô ra ngoài.Thế là…Diêu Linh Nguyệt lại nhảy tưng tưng tại chỗ.Dù không giơ tay nhưng cô vẫn nhảy theo cách của cương thi.Tô Tử Du cảm thấy đau đầu, cậu liếc nhìn hang động, cục đất đã ngừng rơi xuống, nhưng muốn đảm bảo an toàn thì vẫn nên thoát ra ngoài càng sớm càng tốt.“Em gái con nói bây giờ mẹ có thể di chuyển rồi, mẹ có nghe thấy tụi con nói gì không?” Tô Tử Du lùi lại và nói.Nghe được giọng nói của Tô Tử Du, Diêu Linh Nguyệt lại vặn cổ, chăm chú nhìn cạu.Tô Tử Du làm động tác tắc kè trèo tường: “Trèo… bò, biết không ạ?”Diêu Linh Nguyệt nhảy lên… nhảy lên… tiếp tục nhảy.Túc Bảo sờ trán: “Ôi ~ Mợ cả thật ngốc. Đầu của con to hơn đầu chị Hân Hân rồi đây nè.”Hao tâm tốn sức quá mà! .========== Truyện vừa hoàn thành ==========1. Tâm Niệm Em Đã Lâu2. Vì Sao Loại A Này Mà Cũng Có O3. Đừng Làm Nũng Với Anh4. Nhân Vật Chính Truyện Ngược Không Cho Ta Khóc=====================================Hình như mợ cả không thuộc diện có thể tiếp thu trong thời gian ngắn!Vậy trước tiên phải dừng việc hướng dẫn!Túc Bảo trực tiếp nắm lấy vai Diêu Linh Nguyệt, hét to rồi nhấc cô lên.Diêu Linh Nguyệt đã bị đóng đinh trong quan tài quá lâu và rất gầy, chỉ còn lại da bọc xương.Túc Bảo dễ dàng nắm lấy vai cô và nâng cô lên, nhưng vấn đề là… Dù gầy đến đâu, Diêu Linh Nguyệt vẫn cao hơn Túc Bảo quá nhiều.Vì vậy, Túc Bảo lỡ tay ném mợ cả ra ngoài.Rầm…!Mợ cả bị ném xuống đất.Mọi người: “…”Túc Bảo vội vàng xua tay: “Con không cố ý! COn thực sự không cố ý!”Hai anh em Tô Tử Du nhanh chóng đi tới kéo Diêu Linh Nguyệt.Nhưng, Diêu Linh Nguyệt nằm ngay đơ như cán cuốc trên mặt đất và không thể đứng dậy.Tô Tử Du: “Đứng lên đi mẹ ơi!”Diêu Linh Nguyệt nhảy, nhảy, nhảy tại chỗ.Sau đó mọi người nhìn thấy cô nhảy ra ngoài như một con cá cứng đờ…“…”Ba đứa trẻ chạy ra khỏi hang, cuối cùng cũng bắt được Diêu Linh Nguyệt sau rất nhiều nỗ lực.Sau đó phải tốn rất nhiều công sức mới có thể duỗi thẳng cô và để cô nằm xuống.Túc Bảo cảm thấy thật thần kỳ: “Mợ cả không thể bật dậy như ban nãy nữa à?”

Chương 1316: C1316: Chương 1316