Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1317: C1317: Chương 1317

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đây là loại bùa chú kỳ lạ gì vậy?Sau khi bùa chú bị phá hủy, mợ cả không thể bật dậy được nữa.Túc Bảo hơi tiếc, dù sao cũng chẳng mấy ai biết làm động tác bật dậy như mợ cả của bé.Đây là một kỹ năng rất lợi hại!Túc Bảo đang ngẫm nghĩ thì Diêu Linh Nguyệt bỗng ngồi bật dậy.Túc Bảo sửng sốt giây lát, sau đó lắc đầu.Ôi~ Đúng như dự đoán, kỹ năng đã biến mất!Vừa rồi mợ cả bật thẳng người đứng dậy, bây giờ chỉ có thể ngồi bật dậy.Động tác đó bé cũng làm được.“Đi thôi, đi thôi!” Túc Bảo vẫy tay: “Chúng ta đi ra ngoài trước đi!”Diêu Linh Nguyệt nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ đang vẫy của Túc Bảo, dường như hiểu được lời bé.Đi ra ngoài…… . Đọc‎ 𝘵hêm‎ các‎ chương‎ mới‎ 𝘵ại‎ {‎ 𝐓RÙ𝑀𝐓‎ R𝐔YỆN.𝖵N‎ }Muốn đi ra ngoài.Hay lắm, lần này mông Diêu Linh Nguyệt cọ trên đất và cả người bắt đầu đi lùi.Túc Bảo: “…”Tô Tử Du Tô Tử Chiến: “…”Nhìn quần áo trên người Diêu Linh Nguyệt bị rách vì cách di chuyển kỳ quặc của cô, Túc Bảo không nhìn nỗi nữa.Cọ mông thế này thì kiểu gì mông chẳng tr*n tr** ra ngoài?Diêu Linh Nguyệt không hổ là một xác sống, cô như không cảm thấy đau đớn và ngơ ngác dịch mông về phía lối ra.Chân cô bị một hòn đá cào xước và chảy chút máu nhưng máu nhanh chóng ngừng chảy.Sau đó, vảy hình thành với tốc độ đáng kinh ngạc…Tô Tử Chiến nhìn chằm chằm vào vết máu trên mặt đất, ban nãy cậu để ý thấy, khi Túc Bảo rút côn trùng ra khỏi người mẹ cậu thì da của mẹ cậu đã bị rách.Nhưng chẳng mấy chốc, máu đã ngừng chảy.Lúc ấy cậu cho rằng mẹ cậu quá gầy nên không có nhiều máu để chảy, hoặc có thể thân thể cương thi vốn không có máu…Nhưng bây giờ cậu phát hiện ra mẹ cậu có khả năng tự phục hồi đáng kinh ngạc!Túc Bảo ngồi xổm ở cửa động nói: “Được rồi, mợ cả có thể đứng dậy rời đi được không?”Bé thật muốn khiêng mợ cả về nhà!Nhưng mợ cả cao hơn bé rất nhiều, nếu trực tiếp bế mợ cả thì mặt và chân mợ ấy sẽ bị kéo lê trên đất.Vậy thì, chân mợ cả sẽ mòn đến tận xương khi về đến nhà.Hai anh em Tô Tử Du đều từ chối phương án này, hai cậu lo sợ Diêu Thi Duyệt và Diêu Kinh Vân đứng chờ bên ngoài sẽ trông thấy cảnh tượng một đứa bé bốn tuổi vác người lớn trên vai.Túc Bảo chỉ có thể vâng lời, sau đó cùng hai anh trai dốc hết sức dựng mợ cả đứng thẳng dậy.Tuy mợ cả không còn là cương thi nữa nhưng không rõ vì lý do gì, linh trí không quay lại thân thể mợ ấy nữa.

Đây là loại bùa chú kỳ lạ gì vậy?

Sau khi bùa chú bị phá hủy, mợ cả không thể bật dậy được nữa.

Túc Bảo hơi tiếc, dù sao cũng chẳng mấy ai biết làm động tác bật dậy như mợ cả của bé.

Đây là một kỹ năng rất lợi hại!

Túc Bảo đang ngẫm nghĩ thì Diêu Linh Nguyệt bỗng ngồi bật dậy.

Túc Bảo sửng sốt giây lát, sau đó lắc đầu.

Ôi~ Đúng như dự đoán, kỹ năng đã biến mất!

Vừa rồi mợ cả bật thẳng người đứng dậy, bây giờ chỉ có thể ngồi bật dậy.

Động tác đó bé cũng làm được.

“Đi thôi, đi thôi!” Túc Bảo vẫy tay: “Chúng ta đi ra ngoài trước đi!”

Diêu Linh Nguyệt nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ đang vẫy của Túc Bảo, dường như hiểu được lời bé.

Đi ra ngoài…… . Đọc‎ 𝘵hêm‎ các‎ chương‎ mới‎ 𝘵ại‎ {‎ 𝐓RÙ𝑀𝐓‎ R𝐔YỆN.𝖵N‎ }

Muốn đi ra ngoài.

Hay lắm, lần này mông Diêu Linh Nguyệt cọ trên đất và cả người bắt đầu đi lùi.

Túc Bảo: “…”

Tô Tử Du Tô Tử Chiến: “…”

Nhìn quần áo trên người Diêu Linh Nguyệt bị rách vì cách di chuyển kỳ quặc của cô, Túc Bảo không nhìn nỗi nữa.

Cọ mông thế này thì kiểu gì mông chẳng tr*n tr** ra ngoài?

Diêu Linh Nguyệt không hổ là một xác sống, cô như không cảm thấy đau đớn và ngơ ngác dịch mông về phía lối ra.

Chân cô bị một hòn đá cào xước và chảy chút máu nhưng máu nhanh chóng ngừng chảy.

Sau đó, vảy hình thành với tốc độ đáng kinh ngạc…

Tô Tử Chiến nhìn chằm chằm vào vết máu trên mặt đất, ban nãy cậu để ý thấy, khi Túc Bảo rút côn trùng ra khỏi người mẹ cậu thì da của mẹ cậu đã bị rách.

Nhưng chẳng mấy chốc, máu đã ngừng chảy.

Lúc ấy cậu cho rằng mẹ cậu quá gầy nên không có nhiều máu để chảy, hoặc có thể thân thể cương thi vốn không có máu…

Nhưng bây giờ cậu phát hiện ra mẹ cậu có khả năng tự phục hồi đáng kinh ngạc!

Túc Bảo ngồi xổm ở cửa động nói: “Được rồi, mợ cả có thể đứng dậy rời đi được không?”

Bé thật muốn khiêng mợ cả về nhà!

Nhưng mợ cả cao hơn bé rất nhiều, nếu trực tiếp bế mợ cả thì mặt và chân mợ ấy sẽ bị kéo lê trên đất.

Vậy thì, chân mợ cả sẽ mòn đến tận xương khi về đến nhà.

Hai anh em Tô Tử Du đều từ chối phương án này, hai cậu lo sợ Diêu Thi Duyệt và Diêu Kinh Vân đứng chờ bên ngoài sẽ trông thấy cảnh tượng một đứa bé bốn tuổi vác người lớn trên vai.

Túc Bảo chỉ có thể vâng lời, sau đó cùng hai anh trai dốc hết sức dựng mợ cả đứng thẳng dậy.

Tuy mợ cả không còn là cương thi nữa nhưng không rõ vì lý do gì, linh trí không quay lại thân thể mợ ấy nữa.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đây là loại bùa chú kỳ lạ gì vậy?Sau khi bùa chú bị phá hủy, mợ cả không thể bật dậy được nữa.Túc Bảo hơi tiếc, dù sao cũng chẳng mấy ai biết làm động tác bật dậy như mợ cả của bé.Đây là một kỹ năng rất lợi hại!Túc Bảo đang ngẫm nghĩ thì Diêu Linh Nguyệt bỗng ngồi bật dậy.Túc Bảo sửng sốt giây lát, sau đó lắc đầu.Ôi~ Đúng như dự đoán, kỹ năng đã biến mất!Vừa rồi mợ cả bật thẳng người đứng dậy, bây giờ chỉ có thể ngồi bật dậy.Động tác đó bé cũng làm được.“Đi thôi, đi thôi!” Túc Bảo vẫy tay: “Chúng ta đi ra ngoài trước đi!”Diêu Linh Nguyệt nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ đang vẫy của Túc Bảo, dường như hiểu được lời bé.Đi ra ngoài…… . Đọc‎ 𝘵hêm‎ các‎ chương‎ mới‎ 𝘵ại‎ {‎ 𝐓RÙ𝑀𝐓‎ R𝐔YỆN.𝖵N‎ }Muốn đi ra ngoài.Hay lắm, lần này mông Diêu Linh Nguyệt cọ trên đất và cả người bắt đầu đi lùi.Túc Bảo: “…”Tô Tử Du Tô Tử Chiến: “…”Nhìn quần áo trên người Diêu Linh Nguyệt bị rách vì cách di chuyển kỳ quặc của cô, Túc Bảo không nhìn nỗi nữa.Cọ mông thế này thì kiểu gì mông chẳng tr*n tr** ra ngoài?Diêu Linh Nguyệt không hổ là một xác sống, cô như không cảm thấy đau đớn và ngơ ngác dịch mông về phía lối ra.Chân cô bị một hòn đá cào xước và chảy chút máu nhưng máu nhanh chóng ngừng chảy.Sau đó, vảy hình thành với tốc độ đáng kinh ngạc…Tô Tử Chiến nhìn chằm chằm vào vết máu trên mặt đất, ban nãy cậu để ý thấy, khi Túc Bảo rút côn trùng ra khỏi người mẹ cậu thì da của mẹ cậu đã bị rách.Nhưng chẳng mấy chốc, máu đã ngừng chảy.Lúc ấy cậu cho rằng mẹ cậu quá gầy nên không có nhiều máu để chảy, hoặc có thể thân thể cương thi vốn không có máu…Nhưng bây giờ cậu phát hiện ra mẹ cậu có khả năng tự phục hồi đáng kinh ngạc!Túc Bảo ngồi xổm ở cửa động nói: “Được rồi, mợ cả có thể đứng dậy rời đi được không?”Bé thật muốn khiêng mợ cả về nhà!Nhưng mợ cả cao hơn bé rất nhiều, nếu trực tiếp bế mợ cả thì mặt và chân mợ ấy sẽ bị kéo lê trên đất.Vậy thì, chân mợ cả sẽ mòn đến tận xương khi về đến nhà.Hai anh em Tô Tử Du đều từ chối phương án này, hai cậu lo sợ Diêu Thi Duyệt và Diêu Kinh Vân đứng chờ bên ngoài sẽ trông thấy cảnh tượng một đứa bé bốn tuổi vác người lớn trên vai.Túc Bảo chỉ có thể vâng lời, sau đó cùng hai anh trai dốc hết sức dựng mợ cả đứng thẳng dậy.Tuy mợ cả không còn là cương thi nữa nhưng không rõ vì lý do gì, linh trí không quay lại thân thể mợ ấy nữa.

Chương 1317: C1317: Chương 1317