Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1330: C1330: Chương 1330
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ví dụ, khi nói chuyện với các bạn ngồi phía sau trong lớp học, bạn không cần phải quay cả người mà chỉ cần quay mặt về phía sau và thì thầm. (Bạn cùng bàn nói: cảm ơn…)Một ví dụ khác là việc xếp hàng chờ bán bánh xèo và có người trộm thứ gì đó sau lưng bạn… Bạn cũng có thể chỉ cần quay mặt về phía sau là bắt được tên trộm ngay tại chỗ.Hai mắt Túc Bảo sáng lấp lánh, bé muốn có kỹ năng này biết bao!!Lúc này, Diêu Linh Nguyệt vẫn đang nhìn chằm chằm Tô Nhất Trần, trong mắt cô thoáng hiện sự hồ nghi.Tô Nhất Trần lấy lại bình tĩnh, nói: “Đầu tiên… đi tắm rửa thay quần áo.”Anh cũng nhận thấy cổ của Diêu Linh Nguyệt không bị vặn 180 độ, mà do quần áo của cô hơi cứng.Người dịch chuyển mà quần áo không dịch chuyển mới tạo nên sai lệch thị giác.. cho nên tốt nhất là nhanh chóng thay quần áo bình thường kẻo bà cụ Tô sợ chết khiếp.Dì Ngô sợ đến tái mặt, nói: “Tô tiên sinh… Tôi, tôi không dám.”Nhất thời, chuyện tắm rửa đã khiến mọi người rơi vào tình cảnh khó khăn!!!Cuối cùng Túc Bảo chỉ đành đặt ‘bùa vâng lời’ lên người Diêu Linh Nguyệt và yêu cầu cô tự tắm theo chỉ dẫn.Trong phòng khách trên tầng ba, Túc Bảo ngồi ở mép giường kiên nhẫn chờ đợi.Kỷ Trường khoanh tay bay bên cạnh, nói: “Diêu Linh Nguyệt không thích hợp ở lại nhà họ Tô, tuy nói vậy rất tàn nhẫn, nhưng…”Vừa nói xong, cánh cửa bật mở và Diêu Linh Nguyệt ướt át bước ra.Quần áo trên người cô chỉ sót lại vài mảnh, hình như cô không biết c** q**n áo mà cứ xối trực tiếp nước.Thân thể cô sạch sẽ nhưng trên đầu vẫn còn bọt.“Mẹ kiếp!” Kỷ Trường vội vàng quay đầu lại nói: “Sư phụ không nhìn thấy gì hết, thật sự không nhìn thấy gì cả.”Túc Bảo: “Sư phụ, người không cần giải thích! Con cũng không nhìn thấy mà.”Kỷ Trường: “…”Túc Bảo nhảy xuống giường chạy tới gần rồi dẫn Diêu Linh Nguyệt vào phòng tắm.“Mợ ơi không tắm như vậy nha, tắm là phải c** q**n áo!”Sau khi vào phòng tắm, Kỷ Trường ở bên ngoài chỉ nghe thấy sự chỉ dẫn không mệt mỏi của Túc Bảo: “Trước tiên hãy c** q**n áo ra, quần áo…”Một lúc sau có tiếng… vải bị xé.Kỷ Trường: “…”Túc Bảo sửng sốt, sau đó nói: “Mợ, đây không phải là cách c** q**n áo…”Xoẹt…“Quên đi, mau nằm vào bồn tắm đi…”Ùm!Trong phòng tắm, Diêu Linh Nguyệt làm theo chỉ dẫn, nằm thẳng đơ trong bồn tắm.Nhà họ Tô rất rộng, phòng khách cũng được lắp bồn tắm, nước trong bồn tắm được chính Tô Tử Du xả đầy trước khi Diêu Linh Nguyệt lên.Bong bóng ngập tràn.Diêu Linh Nguyệt vừa nằm xuống, bọt đã nhanh chóng bao phủ lấy cô, khuôn mặt cô hoàn toàn biến mất.
Ví dụ, khi nói chuyện với các bạn ngồi phía sau trong lớp học, bạn không cần phải quay cả người mà chỉ cần quay mặt về phía sau và thì thầm. (Bạn cùng bàn nói: cảm ơn…)
Một ví dụ khác là việc xếp hàng chờ bán bánh xèo và có người trộm thứ gì đó sau lưng bạn… Bạn cũng có thể chỉ cần quay mặt về phía sau là bắt được tên trộm ngay tại chỗ.
Hai mắt Túc Bảo sáng lấp lánh, bé muốn có kỹ năng này biết bao!!
Lúc này, Diêu Linh Nguyệt vẫn đang nhìn chằm chằm Tô Nhất Trần, trong mắt cô thoáng hiện sự hồ nghi.
Tô Nhất Trần lấy lại bình tĩnh, nói: “Đầu tiên… đi tắm rửa thay quần áo.”
Anh cũng nhận thấy cổ của Diêu Linh Nguyệt không bị vặn 180 độ, mà do quần áo của cô hơi cứng.
Người dịch chuyển mà quần áo không dịch chuyển mới tạo nên sai lệch thị giác.. cho nên tốt nhất là nhanh chóng thay quần áo bình thường kẻo bà cụ Tô sợ chết khiếp.
Dì Ngô sợ đến tái mặt, nói: “Tô tiên sinh… Tôi, tôi không dám.”
Nhất thời, chuyện tắm rửa đã khiến mọi người rơi vào tình cảnh khó khăn!!!
Cuối cùng Túc Bảo chỉ đành đặt ‘bùa vâng lời’ lên người Diêu Linh Nguyệt và yêu cầu cô tự tắm theo chỉ dẫn.
Trong phòng khách trên tầng ba, Túc Bảo ngồi ở mép giường kiên nhẫn chờ đợi.
Kỷ Trường khoanh tay bay bên cạnh, nói: “Diêu Linh Nguyệt không thích hợp ở lại nhà họ Tô, tuy nói vậy rất tàn nhẫn, nhưng…”
Vừa nói xong, cánh cửa bật mở và Diêu Linh Nguyệt ướt át bước ra.
Quần áo trên người cô chỉ sót lại vài mảnh, hình như cô không biết c** q**n áo mà cứ xối trực tiếp nước.
Thân thể cô sạch sẽ nhưng trên đầu vẫn còn bọt.
“Mẹ kiếp!” Kỷ Trường vội vàng quay đầu lại nói: “Sư phụ không nhìn thấy gì hết, thật sự không nhìn thấy gì cả.”
Túc Bảo: “Sư phụ, người không cần giải thích! Con cũng không nhìn thấy mà.”
Kỷ Trường: “…”
Túc Bảo nhảy xuống giường chạy tới gần rồi dẫn Diêu Linh Nguyệt vào phòng tắm.
“Mợ ơi không tắm như vậy nha, tắm là phải c** q**n áo!”
Sau khi vào phòng tắm, Kỷ Trường ở bên ngoài chỉ nghe thấy sự chỉ dẫn không mệt mỏi của Túc Bảo: “Trước tiên hãy c** q**n áo ra, quần áo…”
Một lúc sau có tiếng… vải bị xé.
Kỷ Trường: “…”
Túc Bảo sửng sốt, sau đó nói: “Mợ, đây không phải là cách c** q**n áo…”
Xoẹt…
“Quên đi, mau nằm vào bồn tắm đi…”
Ùm!
Trong phòng tắm, Diêu Linh Nguyệt làm theo chỉ dẫn, nằm thẳng đơ trong bồn tắm.
Nhà họ Tô rất rộng, phòng khách cũng được lắp bồn tắm, nước trong bồn tắm được chính Tô Tử Du xả đầy trước khi Diêu Linh Nguyệt lên.
Bong bóng ngập tràn.
Diêu Linh Nguyệt vừa nằm xuống, bọt đã nhanh chóng bao phủ lấy cô, khuôn mặt cô hoàn toàn biến mất.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ví dụ, khi nói chuyện với các bạn ngồi phía sau trong lớp học, bạn không cần phải quay cả người mà chỉ cần quay mặt về phía sau và thì thầm. (Bạn cùng bàn nói: cảm ơn…)Một ví dụ khác là việc xếp hàng chờ bán bánh xèo và có người trộm thứ gì đó sau lưng bạn… Bạn cũng có thể chỉ cần quay mặt về phía sau là bắt được tên trộm ngay tại chỗ.Hai mắt Túc Bảo sáng lấp lánh, bé muốn có kỹ năng này biết bao!!Lúc này, Diêu Linh Nguyệt vẫn đang nhìn chằm chằm Tô Nhất Trần, trong mắt cô thoáng hiện sự hồ nghi.Tô Nhất Trần lấy lại bình tĩnh, nói: “Đầu tiên… đi tắm rửa thay quần áo.”Anh cũng nhận thấy cổ của Diêu Linh Nguyệt không bị vặn 180 độ, mà do quần áo của cô hơi cứng.Người dịch chuyển mà quần áo không dịch chuyển mới tạo nên sai lệch thị giác.. cho nên tốt nhất là nhanh chóng thay quần áo bình thường kẻo bà cụ Tô sợ chết khiếp.Dì Ngô sợ đến tái mặt, nói: “Tô tiên sinh… Tôi, tôi không dám.”Nhất thời, chuyện tắm rửa đã khiến mọi người rơi vào tình cảnh khó khăn!!!Cuối cùng Túc Bảo chỉ đành đặt ‘bùa vâng lời’ lên người Diêu Linh Nguyệt và yêu cầu cô tự tắm theo chỉ dẫn.Trong phòng khách trên tầng ba, Túc Bảo ngồi ở mép giường kiên nhẫn chờ đợi.Kỷ Trường khoanh tay bay bên cạnh, nói: “Diêu Linh Nguyệt không thích hợp ở lại nhà họ Tô, tuy nói vậy rất tàn nhẫn, nhưng…”Vừa nói xong, cánh cửa bật mở và Diêu Linh Nguyệt ướt át bước ra.Quần áo trên người cô chỉ sót lại vài mảnh, hình như cô không biết c** q**n áo mà cứ xối trực tiếp nước.Thân thể cô sạch sẽ nhưng trên đầu vẫn còn bọt.“Mẹ kiếp!” Kỷ Trường vội vàng quay đầu lại nói: “Sư phụ không nhìn thấy gì hết, thật sự không nhìn thấy gì cả.”Túc Bảo: “Sư phụ, người không cần giải thích! Con cũng không nhìn thấy mà.”Kỷ Trường: “…”Túc Bảo nhảy xuống giường chạy tới gần rồi dẫn Diêu Linh Nguyệt vào phòng tắm.“Mợ ơi không tắm như vậy nha, tắm là phải c** q**n áo!”Sau khi vào phòng tắm, Kỷ Trường ở bên ngoài chỉ nghe thấy sự chỉ dẫn không mệt mỏi của Túc Bảo: “Trước tiên hãy c** q**n áo ra, quần áo…”Một lúc sau có tiếng… vải bị xé.Kỷ Trường: “…”Túc Bảo sửng sốt, sau đó nói: “Mợ, đây không phải là cách c** q**n áo…”Xoẹt…“Quên đi, mau nằm vào bồn tắm đi…”Ùm!Trong phòng tắm, Diêu Linh Nguyệt làm theo chỉ dẫn, nằm thẳng đơ trong bồn tắm.Nhà họ Tô rất rộng, phòng khách cũng được lắp bồn tắm, nước trong bồn tắm được chính Tô Tử Du xả đầy trước khi Diêu Linh Nguyệt lên.Bong bóng ngập tràn.Diêu Linh Nguyệt vừa nằm xuống, bọt đã nhanh chóng bao phủ lấy cô, khuôn mặt cô hoàn toàn biến mất.