Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1331: C1331: Chương 1331
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo nhanh chóng nắm tóc nhấc cô lên.“Mợ cả, phải khom eo xuống một chút, như vậy nè.”Diêu Linh Nguyệt ngồi trong bồn tắm, nước ngập tới ngực cô.Túc Bảo thở dài, lau mồ hôi trên trán.Người- lớn- này thật khó chỉ dạy mà!Cô bé con bận rộn chạy sang bên cạnh, cầm vòi hoa sen chạy tới gần Diêu Linh Nguyệt, sau đó lấy bình tạo bọt, bóp thẳng một đống dầu gội lên đầu Diêu Linh Nguyệt rồi xoa xoa.Phòng tắm chẳng mấy chốc đã tràn ngập bong bóng, trên mặt Diêu Linh Nguyệt cũng đầy bong bóng, nhưng đôi mắt vẫn không hề chớp.Cô không thể cảm nhận được những thứ mà người bình thường có thể cảm nhận được, kể cả nỗi đau…Tắm rửa một lúc, Túc Bảo bật vòi hoa sen lên mức tối đa, không biết bao lâu, trong phòng tắm dày đặc sương mù, thậm chí không nhìn rõ mặt đối phương.Túc Bảo đặt vòi hoa sen xuống, chạy ra ngoài lấy áo choàng tắm, trèo lên ghế, dùng áo choàng tắm đắp cho Diêu Linh Nguyệt, quấn chặt cô.Kỷ Trường đợi khoảng một giờ đồng hồ.Sau đó hắn mới nhìn thấy Túc Bảo dẫn ‘bánh chưng’ Diêu Linh Nguyệt ra ngoài.Túc Bảo đặt bộ quần áo bà cụ Tô đã chuẩn bị sẵn lên giường và đeo một tấm bùa mới lên người mợ cả.“Cái này gọi là bùa dẫn dắt, lát nữa con mặc thế nào thì mợ cả mặc theo thế ấy nha!.” Túc Bảo nói xong quay lưng lại xua tay với Kỷ Trường: “Sư phụ, nhanh đi ra ngoài!”Kỷ Trường: “À… ồ, được rồi.”Cô bé con nghiêm túc quá đỗi, hệt như một người lớn đang chăm sóc em bé, thật đáng yêu.Trong phòng, Túc Bảo quay lưng lại với Diêu Linh Nguyệt, nói: “Trước tiên cầm quần áo lên ~”Bé giơ quần áo lên.Diêu Linh Nguyệt đứng ở phía sau giống như một con rối, giơ quần áo lên.Túc Bảo: “Chòng vào người!”Diêu Linh Nguyệt chòng quần áo vào người.Túc Bảo: “Lấy quần, làm thế này rồi thế này! Quần mặc vào đi ạ!”Diêu Linh Nguyệt nhặt chiếc quần lên, mặc vào.Túc Bảo nóng lòng quay đầu nhìn xem, nhưng Diêu Linh Nguyệt cũng quay đầu lại.Cô bé con không khỏi che miệng cười khúc khích, ngón tay út vung lên, tháo bùa kéo ra, hài lòng nhìn kết quả của mình, hoàn toàn không nhận thấy vấn đề gì!Bé dẫn mợ cả ra ngoài…Bà cụ Tô đang đợi ở cửa, lòng bà rối như tơ vò.Bà cụ chưa bao giờ nghĩ ‘con dâu’ của mình lại như thế này.Bỏ đi bỏ đi, cứ coi như có thêm một con mèo đi…?Không, mèo không cứng đến thế, nhưng nếu xem như nuôi thêm một con chó thì không phải là cách miêu tả hay…
Túc Bảo nhanh chóng nắm tóc nhấc cô lên.
“Mợ cả, phải khom eo xuống một chút, như vậy nè.”
Diêu Linh Nguyệt ngồi trong bồn tắm, nước ngập tới ngực cô.
Túc Bảo thở dài, lau mồ hôi trên trán.
Người- lớn- này thật khó chỉ dạy mà!
Cô bé con bận rộn chạy sang bên cạnh, cầm vòi hoa sen chạy tới gần Diêu Linh Nguyệt, sau đó lấy bình tạo bọt, bóp thẳng một đống dầu gội lên đầu Diêu Linh Nguyệt rồi xoa xoa.
Phòng tắm chẳng mấy chốc đã tràn ngập bong bóng, trên mặt Diêu Linh Nguyệt cũng đầy bong bóng, nhưng đôi mắt vẫn không hề chớp.
Cô không thể cảm nhận được những thứ mà người bình thường có thể cảm nhận được, kể cả nỗi đau…
Tắm rửa một lúc, Túc Bảo bật vòi hoa sen lên mức tối đa, không biết bao lâu, trong phòng tắm dày đặc sương mù, thậm chí không nhìn rõ mặt đối phương.
Túc Bảo đặt vòi hoa sen xuống, chạy ra ngoài lấy áo choàng tắm, trèo lên ghế, dùng áo choàng tắm đắp cho Diêu Linh Nguyệt, quấn chặt cô.
Kỷ Trường đợi khoảng một giờ đồng hồ.
Sau đó hắn mới nhìn thấy Túc Bảo dẫn ‘bánh chưng’ Diêu Linh Nguyệt ra ngoài.
Túc Bảo đặt bộ quần áo bà cụ Tô đã chuẩn bị sẵn lên giường và đeo một tấm bùa mới lên người mợ cả.
“Cái này gọi là bùa dẫn dắt, lát nữa con mặc thế nào thì mợ cả mặc theo thế ấy nha!.” Túc Bảo nói xong quay lưng lại xua tay với Kỷ Trường: “Sư phụ, nhanh đi ra ngoài!”
Kỷ Trường: “À… ồ, được rồi.”
Cô bé con nghiêm túc quá đỗi, hệt như một người lớn đang chăm sóc em bé, thật đáng yêu.
Trong phòng, Túc Bảo quay lưng lại với Diêu Linh Nguyệt, nói: “Trước tiên cầm quần áo lên ~”
Bé giơ quần áo lên.
Diêu Linh Nguyệt đứng ở phía sau giống như một con rối, giơ quần áo lên.
Túc Bảo: “Chòng vào người!”
Diêu Linh Nguyệt chòng quần áo vào người.
Túc Bảo: “Lấy quần, làm thế này rồi thế này! Quần mặc vào đi ạ!”
Diêu Linh Nguyệt nhặt chiếc quần lên, mặc vào.
Túc Bảo nóng lòng quay đầu nhìn xem, nhưng Diêu Linh Nguyệt cũng quay đầu lại.
Cô bé con không khỏi che miệng cười khúc khích, ngón tay út vung lên, tháo bùa kéo ra, hài lòng nhìn kết quả của mình, hoàn toàn không nhận thấy vấn đề gì!
Bé dẫn mợ cả ra ngoài…
Bà cụ Tô đang đợi ở cửa, lòng bà rối như tơ vò.
Bà cụ chưa bao giờ nghĩ ‘con dâu’ của mình lại như thế này.
Bỏ đi bỏ đi, cứ coi như có thêm một con mèo đi…?
Không, mèo không cứng đến thế, nhưng nếu xem như nuôi thêm một con chó thì không phải là cách miêu tả hay…
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo nhanh chóng nắm tóc nhấc cô lên.“Mợ cả, phải khom eo xuống một chút, như vậy nè.”Diêu Linh Nguyệt ngồi trong bồn tắm, nước ngập tới ngực cô.Túc Bảo thở dài, lau mồ hôi trên trán.Người- lớn- này thật khó chỉ dạy mà!Cô bé con bận rộn chạy sang bên cạnh, cầm vòi hoa sen chạy tới gần Diêu Linh Nguyệt, sau đó lấy bình tạo bọt, bóp thẳng một đống dầu gội lên đầu Diêu Linh Nguyệt rồi xoa xoa.Phòng tắm chẳng mấy chốc đã tràn ngập bong bóng, trên mặt Diêu Linh Nguyệt cũng đầy bong bóng, nhưng đôi mắt vẫn không hề chớp.Cô không thể cảm nhận được những thứ mà người bình thường có thể cảm nhận được, kể cả nỗi đau…Tắm rửa một lúc, Túc Bảo bật vòi hoa sen lên mức tối đa, không biết bao lâu, trong phòng tắm dày đặc sương mù, thậm chí không nhìn rõ mặt đối phương.Túc Bảo đặt vòi hoa sen xuống, chạy ra ngoài lấy áo choàng tắm, trèo lên ghế, dùng áo choàng tắm đắp cho Diêu Linh Nguyệt, quấn chặt cô.Kỷ Trường đợi khoảng một giờ đồng hồ.Sau đó hắn mới nhìn thấy Túc Bảo dẫn ‘bánh chưng’ Diêu Linh Nguyệt ra ngoài.Túc Bảo đặt bộ quần áo bà cụ Tô đã chuẩn bị sẵn lên giường và đeo một tấm bùa mới lên người mợ cả.“Cái này gọi là bùa dẫn dắt, lát nữa con mặc thế nào thì mợ cả mặc theo thế ấy nha!.” Túc Bảo nói xong quay lưng lại xua tay với Kỷ Trường: “Sư phụ, nhanh đi ra ngoài!”Kỷ Trường: “À… ồ, được rồi.”Cô bé con nghiêm túc quá đỗi, hệt như một người lớn đang chăm sóc em bé, thật đáng yêu.Trong phòng, Túc Bảo quay lưng lại với Diêu Linh Nguyệt, nói: “Trước tiên cầm quần áo lên ~”Bé giơ quần áo lên.Diêu Linh Nguyệt đứng ở phía sau giống như một con rối, giơ quần áo lên.Túc Bảo: “Chòng vào người!”Diêu Linh Nguyệt chòng quần áo vào người.Túc Bảo: “Lấy quần, làm thế này rồi thế này! Quần mặc vào đi ạ!”Diêu Linh Nguyệt nhặt chiếc quần lên, mặc vào.Túc Bảo nóng lòng quay đầu nhìn xem, nhưng Diêu Linh Nguyệt cũng quay đầu lại.Cô bé con không khỏi che miệng cười khúc khích, ngón tay út vung lên, tháo bùa kéo ra, hài lòng nhìn kết quả của mình, hoàn toàn không nhận thấy vấn đề gì!Bé dẫn mợ cả ra ngoài…Bà cụ Tô đang đợi ở cửa, lòng bà rối như tơ vò.Bà cụ chưa bao giờ nghĩ ‘con dâu’ của mình lại như thế này.Bỏ đi bỏ đi, cứ coi như có thêm một con mèo đi…?Không, mèo không cứng đến thế, nhưng nếu xem như nuôi thêm một con chó thì không phải là cách miêu tả hay…