Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1345: C1345: Chương 1345

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Diêu Thi Duyệt khóc: “Chị tôi thảm quá rồi… Vì sao lại như vậy chứ…Tôi vốn còn không tin… Nhưng bây giờ tôi tin rồi! Hóa ra là hai vị trưởng lão thật sự giết chị tôi…”Hai trưởng lão nhà họ Diêu: “???”Diêu Thi Duyệt thấy “thi thể” của chị mình thì không đợi được nữa, lập tức thể hiện lập trường của mình, sợ chậm một chút sẽ không còn cơ hội thể hiện.Cô ta phẫn nộ chỉ về phía Diêu Kính Vân: “Đêm qua đại trưởng lão nói tôi đi vào núi hoang với ông ta, nói chị tôi vô dụng, lãng phí tài nguyên nhà họ Diêu, muốn gi ết chết chị gái!”“Lúc đó tôi không tin, dù sao chị gái tôi cũng là người nhà họ Diêu mà! Không ngờ… Không ngờ đại trưởng lão không chỉ giết chị gái mà còn giá họa cho nhà họ Tô vì để giành lại hai đứa nhỏ…”Diêu Kính Vân: “…”Nhị trưởng lão nhà họ Diêu: “…”Hai người họ không khỏi nghi ngờ chính bản thân mình, cái logic này trăm ngàn chỗ hở nhưng bọn họ lại không biết nên phản bác như thế nào.“Khốn… Khốn nạn!” Diêu Kính Vân trực tiếp tát mạnh lên mặt Diêu Thi Duyệt.Diêu Thi Duyệt a một tiếng rồi nằm ra mặt đất, khóc lóc với Diêu Linh Nguyệt ở xa: “Chị! Chị chết thật thê thảm! Em vốn không tin các trưởng lão sẽ làm vậy, nhưng hôm nay thấy chị ở đây em mới biết em sai rồi… Hu hu hu!”Mọi người: “…”Diêu Thi Duyệt không nói gì thì thôi, một khi lên tiếng là làm mọi người kinh sợ, cô ta còn lấy ra một cái USB trên người: “Đây là chứng cứ đại trưởng lão và nhị trưởng lão giam cầm phi pháp và ngược đãi chị tôi! Trước khi chị tôi chết còn bị làm hôn mê, bọn họ giam giữ chị tôi thì thôi đi, lại còn hành hạ chị ấy, hành động vô cùng tàn độc!”Diêu Kính Vân: “…”Cảnh sát nghiêm mặt nhận chứng cứ.Dưới cây cổ thụ, Diêu Linh Nguyệt mặt không biểu cảm, thậm chí ngay cả mắt cũng không chớp, cứ như vậy đờ đẫn đứng đó.Hai cảnh sát như gặp đại dịch, trong đó một người đang gọi điện xin tiếp viện để bên pháp y nhanh chóng đến.Kết quả họ thấy Diêu Linh Nguyệt đột nhiên nâng một tay lên.Trong lòng mọi người nhảy một cái.Nhìn kĩ mới thấy Diêu Linh Nguyệt nắm chặt dây dắt chó.Sau đó cô ấy vô cùng máy móc duỗi tay lên, thả dây dắt chó ra.“Tôi… cmn!” Cô ấy nói.Tướng Quân và Canh Gác sủa loạn, lao lên.Mấy người Diêu Thi Duyệt: “???”Mấy người nhà họ Tô: “…”Mọi người còn chưa kịp phản ứng đã thấy Tướng Quân lao về phía Diêu Thi Duyệt cắn xé.Cảnh sát nhanh chóng nói nhà họ Tô nhốt chó lại, vì chức trách nên nhanh chóng kéo chó ra cứu người.Lúc Diêu Thi Duyệt được cứu ra, khuôn mặt đã bị cắn nát.Chỉ có mỗi cái mũi được xem là hoàn hảo.

Diêu Thi Duyệt khóc: “Chị tôi thảm quá rồi… Vì sao lại như vậy chứ…Tôi vốn còn không tin… Nhưng bây giờ tôi tin rồi! Hóa ra là hai vị trưởng lão thật sự giết chị tôi…”

Hai trưởng lão nhà họ Diêu: “???”

Diêu Thi Duyệt thấy “thi thể” của chị mình thì không đợi được nữa, lập tức thể hiện lập trường của mình, sợ chậm một chút sẽ không còn cơ hội thể hiện.

Cô ta phẫn nộ chỉ về phía Diêu Kính Vân: “Đêm qua đại trưởng lão nói tôi đi vào núi hoang với ông ta, nói chị tôi vô dụng, lãng phí tài nguyên nhà họ Diêu, muốn gi ết chết chị gái!”

“Lúc đó tôi không tin, dù sao chị gái tôi cũng là người nhà họ Diêu mà! Không ngờ… Không ngờ đại trưởng lão không chỉ giết chị gái mà còn giá họa cho nhà họ Tô vì để giành lại hai đứa nhỏ…”

Diêu Kính Vân: “…”

Nhị trưởng lão nhà họ Diêu: “…”

Hai người họ không khỏi nghi ngờ chính bản thân mình, cái logic này trăm ngàn chỗ hở nhưng bọn họ lại không biết nên phản bác như thế nào.

“Khốn… Khốn nạn!” Diêu Kính Vân trực tiếp tát mạnh lên mặt Diêu Thi Duyệt.

Diêu Thi Duyệt a một tiếng rồi nằm ra mặt đất, khóc lóc với Diêu Linh Nguyệt ở xa: “Chị! Chị chết thật thê thảm! Em vốn không tin các trưởng lão sẽ làm vậy, nhưng hôm nay thấy chị ở đây em mới biết em sai rồi… Hu hu hu!”

Mọi người: “…”

Diêu Thi Duyệt không nói gì thì thôi, một khi lên tiếng là làm mọi người kinh sợ, cô ta còn lấy ra một cái USB trên người: “Đây là chứng cứ đại trưởng lão và nhị trưởng lão giam cầm phi pháp và ngược đãi chị tôi! Trước khi chị tôi chết còn bị làm hôn mê, bọn họ giam giữ chị tôi thì thôi đi, lại còn hành hạ chị ấy, hành động vô cùng tàn độc!”

Diêu Kính Vân: “…”

Cảnh sát nghiêm mặt nhận chứng cứ.

Dưới cây cổ thụ, Diêu Linh Nguyệt mặt không biểu cảm, thậm chí ngay cả mắt cũng không chớp, cứ như vậy đờ đẫn đứng đó.

Hai cảnh sát như gặp đại dịch, trong đó một người đang gọi điện xin tiếp viện để bên pháp y nhanh chóng đến.

Kết quả họ thấy Diêu Linh Nguyệt đột nhiên nâng một tay lên.

Trong lòng mọi người nhảy một cái.

Nhìn kĩ mới thấy Diêu Linh Nguyệt nắm chặt dây dắt chó.

Sau đó cô ấy vô cùng máy móc duỗi tay lên, thả dây dắt chó ra.

“Tôi… cmn!” Cô ấy nói.

Tướng Quân và Canh Gác sủa loạn, lao lên.

Mấy người Diêu Thi Duyệt: “???”

Mấy người nhà họ Tô: “…”

Mọi người còn chưa kịp phản ứng đã thấy Tướng Quân lao về phía Diêu Thi Duyệt cắn xé.

Cảnh sát nhanh chóng nói nhà họ Tô nhốt chó lại, vì chức trách nên nhanh chóng kéo chó ra cứu người.

Lúc Diêu Thi Duyệt được cứu ra, khuôn mặt đã bị cắn nát.

Chỉ có mỗi cái mũi được xem là hoàn hảo.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Diêu Thi Duyệt khóc: “Chị tôi thảm quá rồi… Vì sao lại như vậy chứ…Tôi vốn còn không tin… Nhưng bây giờ tôi tin rồi! Hóa ra là hai vị trưởng lão thật sự giết chị tôi…”Hai trưởng lão nhà họ Diêu: “???”Diêu Thi Duyệt thấy “thi thể” của chị mình thì không đợi được nữa, lập tức thể hiện lập trường của mình, sợ chậm một chút sẽ không còn cơ hội thể hiện.Cô ta phẫn nộ chỉ về phía Diêu Kính Vân: “Đêm qua đại trưởng lão nói tôi đi vào núi hoang với ông ta, nói chị tôi vô dụng, lãng phí tài nguyên nhà họ Diêu, muốn gi ết chết chị gái!”“Lúc đó tôi không tin, dù sao chị gái tôi cũng là người nhà họ Diêu mà! Không ngờ… Không ngờ đại trưởng lão không chỉ giết chị gái mà còn giá họa cho nhà họ Tô vì để giành lại hai đứa nhỏ…”Diêu Kính Vân: “…”Nhị trưởng lão nhà họ Diêu: “…”Hai người họ không khỏi nghi ngờ chính bản thân mình, cái logic này trăm ngàn chỗ hở nhưng bọn họ lại không biết nên phản bác như thế nào.“Khốn… Khốn nạn!” Diêu Kính Vân trực tiếp tát mạnh lên mặt Diêu Thi Duyệt.Diêu Thi Duyệt a một tiếng rồi nằm ra mặt đất, khóc lóc với Diêu Linh Nguyệt ở xa: “Chị! Chị chết thật thê thảm! Em vốn không tin các trưởng lão sẽ làm vậy, nhưng hôm nay thấy chị ở đây em mới biết em sai rồi… Hu hu hu!”Mọi người: “…”Diêu Thi Duyệt không nói gì thì thôi, một khi lên tiếng là làm mọi người kinh sợ, cô ta còn lấy ra một cái USB trên người: “Đây là chứng cứ đại trưởng lão và nhị trưởng lão giam cầm phi pháp và ngược đãi chị tôi! Trước khi chị tôi chết còn bị làm hôn mê, bọn họ giam giữ chị tôi thì thôi đi, lại còn hành hạ chị ấy, hành động vô cùng tàn độc!”Diêu Kính Vân: “…”Cảnh sát nghiêm mặt nhận chứng cứ.Dưới cây cổ thụ, Diêu Linh Nguyệt mặt không biểu cảm, thậm chí ngay cả mắt cũng không chớp, cứ như vậy đờ đẫn đứng đó.Hai cảnh sát như gặp đại dịch, trong đó một người đang gọi điện xin tiếp viện để bên pháp y nhanh chóng đến.Kết quả họ thấy Diêu Linh Nguyệt đột nhiên nâng một tay lên.Trong lòng mọi người nhảy một cái.Nhìn kĩ mới thấy Diêu Linh Nguyệt nắm chặt dây dắt chó.Sau đó cô ấy vô cùng máy móc duỗi tay lên, thả dây dắt chó ra.“Tôi… cmn!” Cô ấy nói.Tướng Quân và Canh Gác sủa loạn, lao lên.Mấy người Diêu Thi Duyệt: “???”Mấy người nhà họ Tô: “…”Mọi người còn chưa kịp phản ứng đã thấy Tướng Quân lao về phía Diêu Thi Duyệt cắn xé.Cảnh sát nhanh chóng nói nhà họ Tô nhốt chó lại, vì chức trách nên nhanh chóng kéo chó ra cứu người.Lúc Diêu Thi Duyệt được cứu ra, khuôn mặt đã bị cắn nát.Chỉ có mỗi cái mũi được xem là hoàn hảo.

Chương 1345: C1345: Chương 1345