Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1346: C1346: Chương 1346

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “A… A!!! Mặt của tôi… Mặt của tôi đau quá!” Diêu Thi Duyệt run rẩy sờ s0ạng mặt mình sau đó lại rút tay về, cô ta gào lên: “Tao giết mày!”Cho dù bị cảnh sát ngăn lại nhưng cô ta vẫn muốn lao đến đánh chó, kết quả đưa đến trước mặt Tướng Quân, Tướng Quân há mồm cắn lên mũi cô ta không chút suy nghĩ.Lần này thì hay rồi, ngay cả mũi cũng bị cắn nát.Diêu Thi Duyệt hét lên như heo bị chọc tiết.Cảnh sát cạn lời, vừa nhìn Diêu Thi Duyệt vừa thúc giục nhà họ Tô lôi chó về, còn phải nhìn cả Diêu Thi Duyệt ở bên kia, đề phòng có người phá hư “thi thể.”Kết quả chó vừa bị kéo xuống họ đã thấy Diêu Linh Nguyệt động đậy.Đầu gối cô ấy không trùng xuống, cô ấy lao về phía trước, giống như một quả đạn pháo lao về phía Diêu Thi Duyệt.“Ầm…”Máu mũi Diêu Thi Duyệt lập tức chảy dài, người bắ n ra ngoài, khuôn mặt người khác không dám nhìn thẳng nay càng thê thảm hơn.Diêu Linh Nguyệt đứng vững tại chỗ, đôi mắt nhìn Diêu Thi Duyệt không chớp dù chỉ một cái, gằn từng chữ rõ ràng: “Tôi cmn!”Sau đó cô ấy lại đột nhiên lao đến trước mặt Diêu Kính Vân, nắm lấy bả vai ông ta, dùng đầu mình đập mạnh vào đầu ông ta.“Tôi cmn!” Cô ấy nghiến răng nói từng chữ một: “Cmn!”Mọi người: “…”Diêu Kính Vân ngây người một lúc thì bị một cái đầu vô cùng cứng đâm mạnh vào mặt, mũi cũng lún xuống, có thể thấy được vầng trán cô ấy dùng sức nhiều thế nào.“Đáng chết…!” Ông ta che mũi mắng to.Diêu Linh Nguyệt nhìn ông ta chằm chằm, trong miệng không ngừng nói: “Cmn… Cmn!”Khá lắm, có thể đọc liên tục hai lần cmn nữa.Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt nhìn.Nhất là cảnh sát.Nếu nói vừa rồi động đậy tay có thể do có người âm thầm điều khiển tượng.Nhưng bây giờ thì còn có thể giải thích gì nữa?Thi thể có thể đột nhiên lao đến dùng đầu của mình đập vào đầu người ta sao?Thi thể có thể nói cmn được sao?Túc Bảo đang ngây người cuối cùng cũng hoàn hồn, đập mạnh như vậy, sợ cô ấy đập méo cả đầu mình mất.Túc Bảo nhanh chóng đi lên giữ cô ấy lại: “Mợ, được rồi được rồi!”Ánh mắt Diêu Linh Nguyệt di chuyển, thấy nhị trưởng lão họ Diêu thì tiến lên như đang ở độ tuổi phản nghịch: “Tôi… cmn!”Nhị trưởng lão họ Diêu còn kinh ngạc hơn cả Diêu Thi Duyệt và Diêu Kính Vân.Chung trùng trên người Diêu Linh Nguyệt là ông ta tự tay bóp ch ết.Cô ấy nên sớm chết từ lâu rồi mới đúng, vì sao lại có thể nhảy nhót lung tung ở chỗ này dùng đầu mình đập vào đầu người khác như vậy.Cho nên trong lúc ông ta không ngừng nghi ngờ năng lực của bản thân thì Diêu Linh Nguyệt đã lao đến trước mặt, húc ông ta bay ra ngoài…

“A… A!!! Mặt của tôi… Mặt của tôi đau quá!” Diêu Thi Duyệt run rẩy sờ s0ạng mặt mình sau đó lại rút tay về, cô ta gào lên: “Tao giết mày!”

Cho dù bị cảnh sát ngăn lại nhưng cô ta vẫn muốn lao đến đánh chó, kết quả đưa đến trước mặt Tướng Quân, Tướng Quân há mồm cắn lên mũi cô ta không chút suy nghĩ.

Lần này thì hay rồi, ngay cả mũi cũng bị cắn nát.

Diêu Thi Duyệt hét lên như heo bị chọc tiết.

Cảnh sát cạn lời, vừa nhìn Diêu Thi Duyệt vừa thúc giục nhà họ Tô lôi chó về, còn phải nhìn cả Diêu Thi Duyệt ở bên kia, đề phòng có người phá hư “thi thể.”

Kết quả chó vừa bị kéo xuống họ đã thấy Diêu Linh Nguyệt động đậy.

Đầu gối cô ấy không trùng xuống, cô ấy lao về phía trước, giống như một quả đạn pháo lao về phía Diêu Thi Duyệt.

“Ầm…”

Máu mũi Diêu Thi Duyệt lập tức chảy dài, người bắ n ra ngoài, khuôn mặt người khác không dám nhìn thẳng nay càng thê thảm hơn.

Diêu Linh Nguyệt đứng vững tại chỗ, đôi mắt nhìn Diêu Thi Duyệt không chớp dù chỉ một cái, gằn từng chữ rõ ràng: “Tôi cmn!”

Sau đó cô ấy lại đột nhiên lao đến trước mặt Diêu Kính Vân, nắm lấy bả vai ông ta, dùng đầu mình đập mạnh vào đầu ông ta.

“Tôi cmn!” Cô ấy nghiến răng nói từng chữ một: “Cmn!”

Mọi người: “…”

Diêu Kính Vân ngây người một lúc thì bị một cái đầu vô cùng cứng đâm mạnh vào mặt, mũi cũng lún xuống, có thể thấy được vầng trán cô ấy dùng sức nhiều thế nào.

“Đáng chết…!” Ông ta che mũi mắng to.

Diêu Linh Nguyệt nhìn ông ta chằm chằm, trong miệng không ngừng nói: “Cmn… Cmn!”

Khá lắm, có thể đọc liên tục hai lần cmn nữa.

Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt nhìn.

Nhất là cảnh sát.

Nếu nói vừa rồi động đậy tay có thể do có người âm thầm điều khiển tượng.

Nhưng bây giờ thì còn có thể giải thích gì nữa?

Thi thể có thể đột nhiên lao đến dùng đầu của mình đập vào đầu người ta sao?

Thi thể có thể nói cmn được sao?

Túc Bảo đang ngây người cuối cùng cũng hoàn hồn, đập mạnh như vậy, sợ cô ấy đập méo cả đầu mình mất.

Túc Bảo nhanh chóng đi lên giữ cô ấy lại: “Mợ, được rồi được rồi!”

Ánh mắt Diêu Linh Nguyệt di chuyển, thấy nhị trưởng lão họ Diêu thì tiến lên như đang ở độ tuổi phản nghịch: “Tôi… cmn!”

Nhị trưởng lão họ Diêu còn kinh ngạc hơn cả Diêu Thi Duyệt và Diêu Kính Vân.

Chung trùng trên người Diêu Linh Nguyệt là ông ta tự tay bóp ch ết.

Cô ấy nên sớm chết từ lâu rồi mới đúng, vì sao lại có thể nhảy nhót lung tung ở chỗ này dùng đầu mình đập vào đầu người khác như vậy.

Cho nên trong lúc ông ta không ngừng nghi ngờ năng lực của bản thân thì Diêu Linh Nguyệt đã lao đến trước mặt, húc ông ta bay ra ngoài…

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “A… A!!! Mặt của tôi… Mặt của tôi đau quá!” Diêu Thi Duyệt run rẩy sờ s0ạng mặt mình sau đó lại rút tay về, cô ta gào lên: “Tao giết mày!”Cho dù bị cảnh sát ngăn lại nhưng cô ta vẫn muốn lao đến đánh chó, kết quả đưa đến trước mặt Tướng Quân, Tướng Quân há mồm cắn lên mũi cô ta không chút suy nghĩ.Lần này thì hay rồi, ngay cả mũi cũng bị cắn nát.Diêu Thi Duyệt hét lên như heo bị chọc tiết.Cảnh sát cạn lời, vừa nhìn Diêu Thi Duyệt vừa thúc giục nhà họ Tô lôi chó về, còn phải nhìn cả Diêu Thi Duyệt ở bên kia, đề phòng có người phá hư “thi thể.”Kết quả chó vừa bị kéo xuống họ đã thấy Diêu Linh Nguyệt động đậy.Đầu gối cô ấy không trùng xuống, cô ấy lao về phía trước, giống như một quả đạn pháo lao về phía Diêu Thi Duyệt.“Ầm…”Máu mũi Diêu Thi Duyệt lập tức chảy dài, người bắ n ra ngoài, khuôn mặt người khác không dám nhìn thẳng nay càng thê thảm hơn.Diêu Linh Nguyệt đứng vững tại chỗ, đôi mắt nhìn Diêu Thi Duyệt không chớp dù chỉ một cái, gằn từng chữ rõ ràng: “Tôi cmn!”Sau đó cô ấy lại đột nhiên lao đến trước mặt Diêu Kính Vân, nắm lấy bả vai ông ta, dùng đầu mình đập mạnh vào đầu ông ta.“Tôi cmn!” Cô ấy nghiến răng nói từng chữ một: “Cmn!”Mọi người: “…”Diêu Kính Vân ngây người một lúc thì bị một cái đầu vô cùng cứng đâm mạnh vào mặt, mũi cũng lún xuống, có thể thấy được vầng trán cô ấy dùng sức nhiều thế nào.“Đáng chết…!” Ông ta che mũi mắng to.Diêu Linh Nguyệt nhìn ông ta chằm chằm, trong miệng không ngừng nói: “Cmn… Cmn!”Khá lắm, có thể đọc liên tục hai lần cmn nữa.Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt nhìn.Nhất là cảnh sát.Nếu nói vừa rồi động đậy tay có thể do có người âm thầm điều khiển tượng.Nhưng bây giờ thì còn có thể giải thích gì nữa?Thi thể có thể đột nhiên lao đến dùng đầu của mình đập vào đầu người ta sao?Thi thể có thể nói cmn được sao?Túc Bảo đang ngây người cuối cùng cũng hoàn hồn, đập mạnh như vậy, sợ cô ấy đập méo cả đầu mình mất.Túc Bảo nhanh chóng đi lên giữ cô ấy lại: “Mợ, được rồi được rồi!”Ánh mắt Diêu Linh Nguyệt di chuyển, thấy nhị trưởng lão họ Diêu thì tiến lên như đang ở độ tuổi phản nghịch: “Tôi… cmn!”Nhị trưởng lão họ Diêu còn kinh ngạc hơn cả Diêu Thi Duyệt và Diêu Kính Vân.Chung trùng trên người Diêu Linh Nguyệt là ông ta tự tay bóp ch ết.Cô ấy nên sớm chết từ lâu rồi mới đúng, vì sao lại có thể nhảy nhót lung tung ở chỗ này dùng đầu mình đập vào đầu người khác như vậy.Cho nên trong lúc ông ta không ngừng nghi ngờ năng lực của bản thân thì Diêu Linh Nguyệt đã lao đến trước mặt, húc ông ta bay ra ngoài…

Chương 1346: C1346: Chương 1346