Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1364: C1364: Chương 1364

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Còn ha ha này chỉ có thể là Tiểu Ngũ dạy!Bà cụ Tô cười dịu dàng: “Tiểu Ngũ dậy rồi sao?”Chim dậy rất sớm, trời vừa tối đã ngủ, vừa bình minh đã dậy.Tiểu Ngũ chắc chắn đã dậy, lúc này nó đang chơi ở ban công tầng hai.Chỉ có một mình con chim là nó nên nó cảm thấy rất nhàm chán, miệng nó ngậm một quả bóng nhỏ rồi ném rổ… Quả bóng rơi đúng vào cái rổ chỉ cao bằng nó.Ném bóng xong nó lại chạy qua một bên, giẫm lên ván trượt chỉ bằng nửa người nó, loạng choạng đến “bãi đỗ xe” rồi mới dừng ván trượt lại.Sau đó nó lại ngậm một đồng xu đặt vào hộp tiền cạnh viên đá mài, phía đá mài có một bộ xương khô nhỏ, sau khi bỏ tiền xu vào đó nó bắt đầu mài.Tiểu Ngũ ngẩng đầu lên nhìn bộ xương khô.“Ha… Có tiền có thể sai khiến ma quỷ!”Tiểu Ngũ vỗ cánh, ngậm một cái xe đạp nhỏ, xe đạp này cũng là đồ chơi chuyên dụng của vẹt, lớn chưa đến nửa bàn tay, Tiểu Ngũ cưỡi hai vòng rồi vỗ cánh, xe đạp tự mình bay ra ngoài.Sáng sớm một mình nó đã chạy tới chạy lui chạy lên chạy xuống, cắn cái này ngậm cái kia, còn bận hơn cả bà cụ Tô chuẩn bị bữa sáng ở bên dưới.Lúc này Tiểu Ngũ nghe được hình như có ai đó đang gọi nó.Giống như giọng của bà cụ…Tiểu Ngũ ha một tiếng rồi xông vào căn phòng nhiệt đối của mình, ngậm cửa lồ ng sắt đóng lại.Nó vẫn chưa yên tâm, lại chặn thêm một thanh gỗ nữa vào trước cửa.Sau đó nó hoảng sợ dán lên trên cửa lồ ng, đôi mắt xanh nhỏ như hạt đậu nhìn chằm chằm ra bên ngoài.“Lão Lục! Lão Lục!” Tiểu Ngũ gọi: “Mày dậy chưa lão Lục!”Huyền Linh nằm trên thảm cạnh giường Túc Bảo, mí mắt cũng không thèm nâng lên.Túc Bảo bị tiếng ồn đánh thức, tối hôm qua cô bé ngủ sớm, cũng đã ngủ đủ, cô bé nghiêng người ngồi dậy.Cô bé mơ màng nhìn xung quanh, cảm thấy có hơi lành lạnh, bé nhanh chóng ôm lấy chăn nhỏ, co quắp lại như một con sâu róm nằm trên giường.“Lạnh quá nha!” Túc Bảo nhìn ngoài cửa sổ: “Hôm nay không có mặt trời sao?”Ngồi một lúc lâu, cô bé thò chân nhỏ ra ngoài thăm dò.Bên ngoài chăn đúng là có hơi lạnh…Nhưng bàn chân nhỏ của cô bé đúng lúc đụng phải Huyền Linh, lông mèo mềm mại ấm áp, Túc Bảo hơi động đậy bàn chân.Huyền Linh nghiêng người để lộ bụng, nó nũng nịu meo meo mấy tiếng. . Truyện Xuyên KhôngSau đó dùng bụng mình làm ấm chân cho Túc Bảo.Máy sưởi ấm chân thương hiệu con mèo~Túc Bảo chỉ cảm thấy lòng bàn chân hơi ngứa ngáy, bé không nhịn được mà bật cười, hai chân không ngừng cử động.“Được rồi, mình phải dậy thôi!”Túc Bảo vén chăn lên chạy nhanh đến tủ quần áo thay đồ rồi lại chạy đi đánh răng rửa mặt.Ngủ quá lâu, bụng bé đã đói lắm rồi!

Còn ha ha này chỉ có thể là Tiểu Ngũ dạy!

Bà cụ Tô cười dịu dàng: “Tiểu Ngũ dậy rồi sao?”

Chim dậy rất sớm, trời vừa tối đã ngủ, vừa bình minh đã dậy.

Tiểu Ngũ chắc chắn đã dậy, lúc này nó đang chơi ở ban công tầng hai.

Chỉ có một mình con chim là nó nên nó cảm thấy rất nhàm chán, miệng nó ngậm một quả bóng nhỏ rồi ném rổ… Quả bóng rơi đúng vào cái rổ chỉ cao bằng nó.

Ném bóng xong nó lại chạy qua một bên, giẫm lên ván trượt chỉ bằng nửa người nó, loạng choạng đến “bãi đỗ xe” rồi mới dừng ván trượt lại.

Sau đó nó lại ngậm một đồng xu đặt vào hộp tiền cạnh viên đá mài, phía đá mài có một bộ xương khô nhỏ, sau khi bỏ tiền xu vào đó nó bắt đầu mài.

Tiểu Ngũ ngẩng đầu lên nhìn bộ xương khô.

“Ha… Có tiền có thể sai khiến ma quỷ!”

Tiểu Ngũ vỗ cánh, ngậm một cái xe đạp nhỏ, xe đạp này cũng là đồ chơi chuyên dụng của vẹt, lớn chưa đến nửa bàn tay, Tiểu Ngũ cưỡi hai vòng rồi vỗ cánh, xe đạp tự mình bay ra ngoài.

Sáng sớm một mình nó đã chạy tới chạy lui chạy lên chạy xuống, cắn cái này ngậm cái kia, còn bận hơn cả bà cụ Tô chuẩn bị bữa sáng ở bên dưới.

Lúc này Tiểu Ngũ nghe được hình như có ai đó đang gọi nó.

Giống như giọng của bà cụ…

Tiểu Ngũ ha một tiếng rồi xông vào căn phòng nhiệt đối của mình, ngậm cửa lồ ng sắt đóng lại.

Nó vẫn chưa yên tâm, lại chặn thêm một thanh gỗ nữa vào trước cửa.

Sau đó nó hoảng sợ dán lên trên cửa lồ ng, đôi mắt xanh nhỏ như hạt đậu nhìn chằm chằm ra bên ngoài.

“Lão Lục! Lão Lục!” Tiểu Ngũ gọi: “Mày dậy chưa lão Lục!”

Huyền Linh nằm trên thảm cạnh giường Túc Bảo, mí mắt cũng không thèm nâng lên.

Túc Bảo bị tiếng ồn đánh thức, tối hôm qua cô bé ngủ sớm, cũng đã ngủ đủ, cô bé nghiêng người ngồi dậy.

Cô bé mơ màng nhìn xung quanh, cảm thấy có hơi lành lạnh, bé nhanh chóng ôm lấy chăn nhỏ, co quắp lại như một con sâu róm nằm trên giường.

“Lạnh quá nha!” Túc Bảo nhìn ngoài cửa sổ: “Hôm nay không có mặt trời sao?”

Ngồi một lúc lâu, cô bé thò chân nhỏ ra ngoài thăm dò.

Bên ngoài chăn đúng là có hơi lạnh…

Nhưng bàn chân nhỏ của cô bé đúng lúc đụng phải Huyền Linh, lông mèo mềm mại ấm áp, Túc Bảo hơi động đậy bàn chân.

Huyền Linh nghiêng người để lộ bụng, nó nũng nịu meo meo mấy tiếng. . Truyện Xuyên Không

Sau đó dùng bụng mình làm ấm chân cho Túc Bảo.

Máy sưởi ấm chân thương hiệu con mèo~

Túc Bảo chỉ cảm thấy lòng bàn chân hơi ngứa ngáy, bé không nhịn được mà bật cười, hai chân không ngừng cử động.

“Được rồi, mình phải dậy thôi!”

Túc Bảo vén chăn lên chạy nhanh đến tủ quần áo thay đồ rồi lại chạy đi đánh răng rửa mặt.

Ngủ quá lâu, bụng bé đã đói lắm rồi!

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Còn ha ha này chỉ có thể là Tiểu Ngũ dạy!Bà cụ Tô cười dịu dàng: “Tiểu Ngũ dậy rồi sao?”Chim dậy rất sớm, trời vừa tối đã ngủ, vừa bình minh đã dậy.Tiểu Ngũ chắc chắn đã dậy, lúc này nó đang chơi ở ban công tầng hai.Chỉ có một mình con chim là nó nên nó cảm thấy rất nhàm chán, miệng nó ngậm một quả bóng nhỏ rồi ném rổ… Quả bóng rơi đúng vào cái rổ chỉ cao bằng nó.Ném bóng xong nó lại chạy qua một bên, giẫm lên ván trượt chỉ bằng nửa người nó, loạng choạng đến “bãi đỗ xe” rồi mới dừng ván trượt lại.Sau đó nó lại ngậm một đồng xu đặt vào hộp tiền cạnh viên đá mài, phía đá mài có một bộ xương khô nhỏ, sau khi bỏ tiền xu vào đó nó bắt đầu mài.Tiểu Ngũ ngẩng đầu lên nhìn bộ xương khô.“Ha… Có tiền có thể sai khiến ma quỷ!”Tiểu Ngũ vỗ cánh, ngậm một cái xe đạp nhỏ, xe đạp này cũng là đồ chơi chuyên dụng của vẹt, lớn chưa đến nửa bàn tay, Tiểu Ngũ cưỡi hai vòng rồi vỗ cánh, xe đạp tự mình bay ra ngoài.Sáng sớm một mình nó đã chạy tới chạy lui chạy lên chạy xuống, cắn cái này ngậm cái kia, còn bận hơn cả bà cụ Tô chuẩn bị bữa sáng ở bên dưới.Lúc này Tiểu Ngũ nghe được hình như có ai đó đang gọi nó.Giống như giọng của bà cụ…Tiểu Ngũ ha một tiếng rồi xông vào căn phòng nhiệt đối của mình, ngậm cửa lồ ng sắt đóng lại.Nó vẫn chưa yên tâm, lại chặn thêm một thanh gỗ nữa vào trước cửa.Sau đó nó hoảng sợ dán lên trên cửa lồ ng, đôi mắt xanh nhỏ như hạt đậu nhìn chằm chằm ra bên ngoài.“Lão Lục! Lão Lục!” Tiểu Ngũ gọi: “Mày dậy chưa lão Lục!”Huyền Linh nằm trên thảm cạnh giường Túc Bảo, mí mắt cũng không thèm nâng lên.Túc Bảo bị tiếng ồn đánh thức, tối hôm qua cô bé ngủ sớm, cũng đã ngủ đủ, cô bé nghiêng người ngồi dậy.Cô bé mơ màng nhìn xung quanh, cảm thấy có hơi lành lạnh, bé nhanh chóng ôm lấy chăn nhỏ, co quắp lại như một con sâu róm nằm trên giường.“Lạnh quá nha!” Túc Bảo nhìn ngoài cửa sổ: “Hôm nay không có mặt trời sao?”Ngồi một lúc lâu, cô bé thò chân nhỏ ra ngoài thăm dò.Bên ngoài chăn đúng là có hơi lạnh…Nhưng bàn chân nhỏ của cô bé đúng lúc đụng phải Huyền Linh, lông mèo mềm mại ấm áp, Túc Bảo hơi động đậy bàn chân.Huyền Linh nghiêng người để lộ bụng, nó nũng nịu meo meo mấy tiếng. . Truyện Xuyên KhôngSau đó dùng bụng mình làm ấm chân cho Túc Bảo.Máy sưởi ấm chân thương hiệu con mèo~Túc Bảo chỉ cảm thấy lòng bàn chân hơi ngứa ngáy, bé không nhịn được mà bật cười, hai chân không ngừng cử động.“Được rồi, mình phải dậy thôi!”Túc Bảo vén chăn lên chạy nhanh đến tủ quần áo thay đồ rồi lại chạy đi đánh răng rửa mặt.Ngủ quá lâu, bụng bé đã đói lắm rồi!

Chương 1364: C1364: Chương 1364