Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1365: C1365: Chương 1365
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Ô, Tiểu Ngũ đâu?” Trước khi ra khỏi phòng Túc Bảo đột nhiên phát hiện hôm nay có gì đó sai sai.Trước kia cô bé vừa dậy là Tiểu Ngũ đã chạy lại “thổ lộ tâm tình” với cô bé, sao hôm nay không thấy bóng chim nào nha?Tiểu Ngũ ở phía xa nói: “Trời rất lạnh, có gì đến ổ chăn của tui nói!”Túc Bảo: “…”Cô bé đi ra ngoài ban công, ngồi xổm trước “cửa phòng” Tiểu Ngũ hỏi: “Tiểu Ngũ, cậu làm sao vậy?”Thời tiết quá lạnh sao?Anh trai nói vẹt là loài chim nhiệt đới, rất sợ lạnh.Mùa đông chỉ cần dưới 15 độ là vẹt sẽ rất lạnh, thậm chí còn sẽ chết cóng.Hiện tại thành phố Kinh đã dưới 15 độ một chút, nhưng gần đây Tiểu Ngũ đều ở trong phòng, cô bé cũng không mang nó ra ngoài mà.Trong phòng có máy sưởi, ban công cũng được che kín bằng kính lớn nên ngay cả ban công cũng ấm, chắc sẽ không lạnh nha!Túc Bảo chạm vào mũi Tiểu Ngũ: “Cậu không sao chứ?”Tiểu Ngũ vô cùng đáng thương: “Trống rỗng, cô đơn, lạnh!”Túc Bảo: “…”Huyền Linh ở bên cạnh liếc mắt.Lúc này Túc Bảo mới yên tâm, bé vui vẻ chạy xuống tầng nhào vào lòng bà cụ Tô.“Bà ngoại, buổi sáng tốt lành nha!” Túc Bảo ngẩng đầu ôm bà cụ Tô nũng nịu: “Tối qua con úp mặt nhận lỗi rất ngoan nha, con có giỏi không?”Bà cụ Tô cảm thấy buồn cười, con hối lỗi với Chu Công đấy à?Bà xoa đầu Túc Bảo nói: “Giỏi! Túc Bảo nhà ta là giỏi nhất, mau đi ăn gì đi!”“Trời lạnh, nên ăn đồ nóng… Sữa đậu nành vừa nấu xong, vẫn đang còn nóng đó.”Bữa sáng nhà họ Tô rất ít khi là bữa sáng kiểu Tây như đồ ăn sẵn, salad, sandwich các loại, với bà cụ Tô mà nói, bữa sáng vẫn nên ăn nóng mới tốt, nhất là kiểu của Trung Quốc như sữa đậu nành, bánh bao, cháo, thịt… Những món này mới tốt cho dạ dày.Túc Bảo chạy đến phòng ăn, ngoan ngoãn chào hỏi: “Ông ngoại buổi sáng tốt lành, cậu cả buổi sáng tốt lành, mợ cả buổi sáng tốt lành!”Từ lúc Túc Bảo xuất hiện Diêu Linh Nguyệt vẫn luôn nhìn theo cô bé.Nhìn cô bé chào buổi sáng với bà cụ Tô.Sau đó lại nhìn cô bé chào buổi sáng với Tô Nhất Trần và ông cụ Tô.Mọi người gặp mặt đều nói chào buổi sáng…Diêu Linh Nguyệt nắm chặt đùi gà trong tay, cô ấy cúi đầu nhìn đùi gà, im lặng một lúc lâu.Sau đó cố gắng nói từng từ ngữ rời rạc: “Chào buổi sáng… tốt… sớm.”Túc Bảo chỉnh sửa: “Là buổi sáng tốt lành nha.”Giọng sữa mềm mại còn kéo dài âm cuối.Diêu Linh Nguyệt nhìn chằm chằm miệng Túc Bảo, khóe môi nhúc nhích, lại lần nữa mở miệng: “Chào buổi sáng… tốt, lành~”
“Ô, Tiểu Ngũ đâu?” Trước khi ra khỏi phòng Túc Bảo đột nhiên phát hiện hôm nay có gì đó sai sai.
Trước kia cô bé vừa dậy là Tiểu Ngũ đã chạy lại “thổ lộ tâm tình” với cô bé, sao hôm nay không thấy bóng chim nào nha?
Tiểu Ngũ ở phía xa nói: “Trời rất lạnh, có gì đến ổ chăn của tui nói!”
Túc Bảo: “…”
Cô bé đi ra ngoài ban công, ngồi xổm trước “cửa phòng” Tiểu Ngũ hỏi: “Tiểu Ngũ, cậu làm sao vậy?”
Thời tiết quá lạnh sao?
Anh trai nói vẹt là loài chim nhiệt đới, rất sợ lạnh.
Mùa đông chỉ cần dưới 15 độ là vẹt sẽ rất lạnh, thậm chí còn sẽ chết cóng.
Hiện tại thành phố Kinh đã dưới 15 độ một chút, nhưng gần đây Tiểu Ngũ đều ở trong phòng, cô bé cũng không mang nó ra ngoài mà.
Trong phòng có máy sưởi, ban công cũng được che kín bằng kính lớn nên ngay cả ban công cũng ấm, chắc sẽ không lạnh nha!
Túc Bảo chạm vào mũi Tiểu Ngũ: “Cậu không sao chứ?”
Tiểu Ngũ vô cùng đáng thương: “Trống rỗng, cô đơn, lạnh!”
Túc Bảo: “…”
Huyền Linh ở bên cạnh liếc mắt.
Lúc này Túc Bảo mới yên tâm, bé vui vẻ chạy xuống tầng nhào vào lòng bà cụ Tô.
“Bà ngoại, buổi sáng tốt lành nha!” Túc Bảo ngẩng đầu ôm bà cụ Tô nũng nịu: “Tối qua con úp mặt nhận lỗi rất ngoan nha, con có giỏi không?”
Bà cụ Tô cảm thấy buồn cười, con hối lỗi với Chu Công đấy à?
Bà xoa đầu Túc Bảo nói: “Giỏi! Túc Bảo nhà ta là giỏi nhất, mau đi ăn gì đi!”
“Trời lạnh, nên ăn đồ nóng… Sữa đậu nành vừa nấu xong, vẫn đang còn nóng đó.”
Bữa sáng nhà họ Tô rất ít khi là bữa sáng kiểu Tây như đồ ăn sẵn, salad, sandwich các loại, với bà cụ Tô mà nói, bữa sáng vẫn nên ăn nóng mới tốt, nhất là kiểu của Trung Quốc như sữa đậu nành, bánh bao, cháo, thịt… Những món này mới tốt cho dạ dày.
Túc Bảo chạy đến phòng ăn, ngoan ngoãn chào hỏi: “Ông ngoại buổi sáng tốt lành, cậu cả buổi sáng tốt lành, mợ cả buổi sáng tốt lành!”
Từ lúc Túc Bảo xuất hiện Diêu Linh Nguyệt vẫn luôn nhìn theo cô bé.
Nhìn cô bé chào buổi sáng với bà cụ Tô.
Sau đó lại nhìn cô bé chào buổi sáng với Tô Nhất Trần và ông cụ Tô.
Mọi người gặp mặt đều nói chào buổi sáng…
Diêu Linh Nguyệt nắm chặt đùi gà trong tay, cô ấy cúi đầu nhìn đùi gà, im lặng một lúc lâu.
Sau đó cố gắng nói từng từ ngữ rời rạc: “Chào buổi sáng… tốt… sớm.”
Túc Bảo chỉnh sửa: “Là buổi sáng tốt lành nha.”
Giọng sữa mềm mại còn kéo dài âm cuối.
Diêu Linh Nguyệt nhìn chằm chằm miệng Túc Bảo, khóe môi nhúc nhích, lại lần nữa mở miệng: “Chào buổi sáng… tốt, lành~”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Ô, Tiểu Ngũ đâu?” Trước khi ra khỏi phòng Túc Bảo đột nhiên phát hiện hôm nay có gì đó sai sai.Trước kia cô bé vừa dậy là Tiểu Ngũ đã chạy lại “thổ lộ tâm tình” với cô bé, sao hôm nay không thấy bóng chim nào nha?Tiểu Ngũ ở phía xa nói: “Trời rất lạnh, có gì đến ổ chăn của tui nói!”Túc Bảo: “…”Cô bé đi ra ngoài ban công, ngồi xổm trước “cửa phòng” Tiểu Ngũ hỏi: “Tiểu Ngũ, cậu làm sao vậy?”Thời tiết quá lạnh sao?Anh trai nói vẹt là loài chim nhiệt đới, rất sợ lạnh.Mùa đông chỉ cần dưới 15 độ là vẹt sẽ rất lạnh, thậm chí còn sẽ chết cóng.Hiện tại thành phố Kinh đã dưới 15 độ một chút, nhưng gần đây Tiểu Ngũ đều ở trong phòng, cô bé cũng không mang nó ra ngoài mà.Trong phòng có máy sưởi, ban công cũng được che kín bằng kính lớn nên ngay cả ban công cũng ấm, chắc sẽ không lạnh nha!Túc Bảo chạm vào mũi Tiểu Ngũ: “Cậu không sao chứ?”Tiểu Ngũ vô cùng đáng thương: “Trống rỗng, cô đơn, lạnh!”Túc Bảo: “…”Huyền Linh ở bên cạnh liếc mắt.Lúc này Túc Bảo mới yên tâm, bé vui vẻ chạy xuống tầng nhào vào lòng bà cụ Tô.“Bà ngoại, buổi sáng tốt lành nha!” Túc Bảo ngẩng đầu ôm bà cụ Tô nũng nịu: “Tối qua con úp mặt nhận lỗi rất ngoan nha, con có giỏi không?”Bà cụ Tô cảm thấy buồn cười, con hối lỗi với Chu Công đấy à?Bà xoa đầu Túc Bảo nói: “Giỏi! Túc Bảo nhà ta là giỏi nhất, mau đi ăn gì đi!”“Trời lạnh, nên ăn đồ nóng… Sữa đậu nành vừa nấu xong, vẫn đang còn nóng đó.”Bữa sáng nhà họ Tô rất ít khi là bữa sáng kiểu Tây như đồ ăn sẵn, salad, sandwich các loại, với bà cụ Tô mà nói, bữa sáng vẫn nên ăn nóng mới tốt, nhất là kiểu của Trung Quốc như sữa đậu nành, bánh bao, cháo, thịt… Những món này mới tốt cho dạ dày.Túc Bảo chạy đến phòng ăn, ngoan ngoãn chào hỏi: “Ông ngoại buổi sáng tốt lành, cậu cả buổi sáng tốt lành, mợ cả buổi sáng tốt lành!”Từ lúc Túc Bảo xuất hiện Diêu Linh Nguyệt vẫn luôn nhìn theo cô bé.Nhìn cô bé chào buổi sáng với bà cụ Tô.Sau đó lại nhìn cô bé chào buổi sáng với Tô Nhất Trần và ông cụ Tô.Mọi người gặp mặt đều nói chào buổi sáng…Diêu Linh Nguyệt nắm chặt đùi gà trong tay, cô ấy cúi đầu nhìn đùi gà, im lặng một lúc lâu.Sau đó cố gắng nói từng từ ngữ rời rạc: “Chào buổi sáng… tốt… sớm.”Túc Bảo chỉnh sửa: “Là buổi sáng tốt lành nha.”Giọng sữa mềm mại còn kéo dài âm cuối.Diêu Linh Nguyệt nhìn chằm chằm miệng Túc Bảo, khóe môi nhúc nhích, lại lần nữa mở miệng: “Chào buổi sáng… tốt, lành~”