Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1369: C1369: Chương 1369
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đương nhiên có thể tránh phiền phức thì nên tránh.Về phần cậu cả… Tạm thời không nhắc đến cậu cả.(Mộc Quy Phàm không đáng để nhắc đến và anh cả tạm thời không nhắc đến, anh giỏi.)Cho nên lần đầu tiên kiểm tra, Túc Bảo trở thành trợ lý nhỏ của anh.Tô Ý Thâm tưởng rằng cô bé sẽ không biết làm, gọi điện thoại cho một nữ đồng nghiệp đến, kết quả thao tác của Túc Bảo lại rất nhanh nhẹn, trên màn hình nhanh chóng hiện lên số liệu.Đồng nghiệp nữ của anh đến còn khen Túc Bảo dán rất chuẩn.“Chuẩn bị xong chưa?” Cách một tấm rèm, Tô Ý Thâm hỏi.Túc Bảo trả lời: “Được rồi! Anh trai nhỏoooo~”Tô Ý Thâm bị cô bé chọc cười, anh vừa mở máy vừa hỏi: “Ai dạy con?”Túc Bảo: “Chị Hân Hân nha!”Tô Ý Thâm: “Ồ? Con bé còn dạy con cái gì nữa?”Túc Bảo suy nghĩ: “Còn dạy con lấy không nữa!”Tô Ý Thâm hơi ngạc nhiên: “Lấy không cái gì?”Túc Bảo nói: “Chuối tiêu nha!”Khóe miệng Tô Ý Thâm giật một cái: “Cái này nghĩa là…”Túc Bảo: “Còn nữa còn nữa, mẹ nhà mày!”Tô Ý Thâm nhíu mày, sao lại còn dạy mắng chửi người nữa?Cũng đừng để bà cụ nghe được… Nếu không mông Hân Hân kiểu gì cũng bị đánh cho nở hoa.Tô Ý Thâm hạ giọng nói: “Túc Bảo, mắng người là không văn minh, không thể học!”Túc Bảo ngạc nhiên: “Chị Hân Hân nói không phải mắng người, là bà nội, cũng chính là bà nha!”Tô Ý Thâm: “…Cái đó gọi là grandmother.”Có ai không, kéo đứa nhỏ học hành vớ vẩn Hân Hân này ra ngoài xử bắn năm phút đi!Lúc này số liệu trên màn hình từ từ tăng lên.Nhịp tim Diêu Linh Nguyệt vẫn không tăng lên nhưng máu lại lưu thông rất nhanh.Không thể tin nổi!“Nhiệt độ cơ thể 15 độ…”Quá vô lý!Cũng không thể viết ra được.Bên ngoài, cách một cánh cửa, Tô Tử Du vội hỏi: “Cậu nh ỏ, đây có nghĩa là gì?”Tô Ý Thâm im lặng một lúc rồi nói: “Có nghĩa mẹ con là một thi thể ấm áp…” .Tô Tử Du: “…”Thi thể ấm áp.Túc Bảo cảm thấy đây là miêu tả chính xác nhất.“Nhiệt độ cơ thể cũng là 15 độ, vì sao lần trước lại lạnh như băng còn lần này lại lành lạnh?” Túc Bảo nghi ngờ hỏi.
Đương nhiên có thể tránh phiền phức thì nên tránh.
Về phần cậu cả… Tạm thời không nhắc đến cậu cả.
(Mộc Quy Phàm không đáng để nhắc đến và anh cả tạm thời không nhắc đến, anh giỏi.)
Cho nên lần đầu tiên kiểm tra, Túc Bảo trở thành trợ lý nhỏ của anh.
Tô Ý Thâm tưởng rằng cô bé sẽ không biết làm, gọi điện thoại cho một nữ đồng nghiệp đến, kết quả thao tác của Túc Bảo lại rất nhanh nhẹn, trên màn hình nhanh chóng hiện lên số liệu.
Đồng nghiệp nữ của anh đến còn khen Túc Bảo dán rất chuẩn.
“Chuẩn bị xong chưa?” Cách một tấm rèm, Tô Ý Thâm hỏi.
Túc Bảo trả lời: “Được rồi! Anh trai nhỏoooo~”
Tô Ý Thâm bị cô bé chọc cười, anh vừa mở máy vừa hỏi: “Ai dạy con?”
Túc Bảo: “Chị Hân Hân nha!”
Tô Ý Thâm: “Ồ? Con bé còn dạy con cái gì nữa?”
Túc Bảo suy nghĩ: “Còn dạy con lấy không nữa!”
Tô Ý Thâm hơi ngạc nhiên: “Lấy không cái gì?”
Túc Bảo nói: “Chuối tiêu nha!”
Khóe miệng Tô Ý Thâm giật một cái: “Cái này nghĩa là…”
Túc Bảo: “Còn nữa còn nữa, mẹ nhà mày!”
Tô Ý Thâm nhíu mày, sao lại còn dạy mắng chửi người nữa?
Cũng đừng để bà cụ nghe được… Nếu không mông Hân Hân kiểu gì cũng bị đánh cho nở hoa.
Tô Ý Thâm hạ giọng nói: “Túc Bảo, mắng người là không văn minh, không thể học!”
Túc Bảo ngạc nhiên: “Chị Hân Hân nói không phải mắng người, là bà nội, cũng chính là bà nha!”
Tô Ý Thâm: “…Cái đó gọi là grandmother.”
Có ai không, kéo đứa nhỏ học hành vớ vẩn Hân Hân này ra ngoài xử bắn năm phút đi!
Lúc này số liệu trên màn hình từ từ tăng lên.
Nhịp tim Diêu Linh Nguyệt vẫn không tăng lên nhưng máu lại lưu thông rất nhanh.
Không thể tin nổi!
“Nhiệt độ cơ thể 15 độ…”
Quá vô lý!
Cũng không thể viết ra được.
Bên ngoài, cách một cánh cửa, Tô Tử Du vội hỏi: “Cậu nh ỏ, đây có nghĩa là gì?”
Tô Ý Thâm im lặng một lúc rồi nói: “Có nghĩa mẹ con là một thi thể ấm áp…” .
Tô Tử Du: “…”
Thi thể ấm áp.
Túc Bảo cảm thấy đây là miêu tả chính xác nhất.
“Nhiệt độ cơ thể cũng là 15 độ, vì sao lần trước lại lạnh như băng còn lần này lại lành lạnh?” Túc Bảo nghi ngờ hỏi.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đương nhiên có thể tránh phiền phức thì nên tránh.Về phần cậu cả… Tạm thời không nhắc đến cậu cả.(Mộc Quy Phàm không đáng để nhắc đến và anh cả tạm thời không nhắc đến, anh giỏi.)Cho nên lần đầu tiên kiểm tra, Túc Bảo trở thành trợ lý nhỏ của anh.Tô Ý Thâm tưởng rằng cô bé sẽ không biết làm, gọi điện thoại cho một nữ đồng nghiệp đến, kết quả thao tác của Túc Bảo lại rất nhanh nhẹn, trên màn hình nhanh chóng hiện lên số liệu.Đồng nghiệp nữ của anh đến còn khen Túc Bảo dán rất chuẩn.“Chuẩn bị xong chưa?” Cách một tấm rèm, Tô Ý Thâm hỏi.Túc Bảo trả lời: “Được rồi! Anh trai nhỏoooo~”Tô Ý Thâm bị cô bé chọc cười, anh vừa mở máy vừa hỏi: “Ai dạy con?”Túc Bảo: “Chị Hân Hân nha!”Tô Ý Thâm: “Ồ? Con bé còn dạy con cái gì nữa?”Túc Bảo suy nghĩ: “Còn dạy con lấy không nữa!”Tô Ý Thâm hơi ngạc nhiên: “Lấy không cái gì?”Túc Bảo nói: “Chuối tiêu nha!”Khóe miệng Tô Ý Thâm giật một cái: “Cái này nghĩa là…”Túc Bảo: “Còn nữa còn nữa, mẹ nhà mày!”Tô Ý Thâm nhíu mày, sao lại còn dạy mắng chửi người nữa?Cũng đừng để bà cụ nghe được… Nếu không mông Hân Hân kiểu gì cũng bị đánh cho nở hoa.Tô Ý Thâm hạ giọng nói: “Túc Bảo, mắng người là không văn minh, không thể học!”Túc Bảo ngạc nhiên: “Chị Hân Hân nói không phải mắng người, là bà nội, cũng chính là bà nha!”Tô Ý Thâm: “…Cái đó gọi là grandmother.”Có ai không, kéo đứa nhỏ học hành vớ vẩn Hân Hân này ra ngoài xử bắn năm phút đi!Lúc này số liệu trên màn hình từ từ tăng lên.Nhịp tim Diêu Linh Nguyệt vẫn không tăng lên nhưng máu lại lưu thông rất nhanh.Không thể tin nổi!“Nhiệt độ cơ thể 15 độ…”Quá vô lý!Cũng không thể viết ra được.Bên ngoài, cách một cánh cửa, Tô Tử Du vội hỏi: “Cậu nh ỏ, đây có nghĩa là gì?”Tô Ý Thâm im lặng một lúc rồi nói: “Có nghĩa mẹ con là một thi thể ấm áp…” .Tô Tử Du: “…”Thi thể ấm áp.Túc Bảo cảm thấy đây là miêu tả chính xác nhất.“Nhiệt độ cơ thể cũng là 15 độ, vì sao lần trước lại lạnh như băng còn lần này lại lành lạnh?” Túc Bảo nghi ngờ hỏi.