Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1370: C1370: Chương 1370

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Ý Thâm nói: “Vì trời lạnh, đó là cảm giác ảo thôi.”“Tay lạnh sờ 15 độ sẽ có cảm giác ấm, tay ấm sờ 15 độ cảm giác lạnh, có lẽ là vậy.”Túc Bảo hiểu ra vấn đề.Cho nên anh nhỏ mới nói tay mợ cả lạnh như băng, còn anh cả lại nói tay mợ cả ấm.“Tay anh cả lạnh!” Túc Bảo làm như thật gật đầu kết luận, trong tay bé còn cầm một quyển vở, bắt chước dáng vẻ Tô Ý Thâm viết viết vẽ vẽ.Tô Ý Thâm cười: “Đúng.”Anh nhéo mũi cô bé, trong mắt đều là ý cười: “Bác sĩ Túc Bảo, cất dụng cụ nha.”Túc Bảo vâng một tiếng rồi bò xuống giường, cô bé giúp mợ cả lấy dụng cụ xuống, cũng nhanh tay kéo quần áo của cô ấy xuống.Khuôn mặt nhỏ nghiêm túc, vô cùng đàng hoàng chuyên nghiệp.“Mợ cả đứng lên đi!” Túc Bảo vỗ mu bàn tay Diêu Linh Nguyệt.Diêu Linh Nguyệt như xác chết vùng dậy, vụt một tiếng đã ngồi thẳng lên.Tô Ý Thâm vừa hay nhìn thấy cảnh này, anh hơi nheo mắt.Ồ… chị dâu cả này của anh thật không bình thường.“Sao rồi?” Tô Nhất Trần nhìn Diêu Linh Nguyệt một cái rồi hỏi.Tô Ý Thâm lắc đầu: “Vẫn không khác lần trước là bao, không có thay đổi quá nhiều.”“Không có nhịp tim, không có hơi thở… Nhưng máu vẫn có thể lưu thông, mặc dù cân tăng hơn lần trước nhưng tốc độ lưu thông của máu lại ngày càng chậm hơn.”Bà cụ Tô không khỏi ngạc nhiên, bà thắc mắc: “Vì sao lại như vậy? Có phải ăn nhiều thịt quá nên bị mỡ trong máu không?”Mọi người không biết nói gì, Diêu Linh Nguyệt thế này… còn có thể bị mỡ trong máu sao?Sau khi mọi người rời đi, Kỷ Trường vẫn luôn im lặng mới lên tiếng: “Tốc độ máu lưu thông chậm là vì rời khỏi âm mạch âm khí.”“Cô ấy đã sớm chết, là âm mạch nuôi thi thể của cô ấy, khiến thi thể của cô ấy không thay đổi, nhìn giống như còn sống.”“Mà linh hồn cô ấy còn bị giữ trong nhục thể nên mới có trường hợp ngày hôm nay.”Kỷ Trường thở dài: “Đây chính là người chết sống lại.”Hắn nhìn sổ mà im lặng, tờ giấy thuộc về Túc Bảo cuối cùng cũng xuất hiện nhắc nhở.Chỉ có hai chữ lựa chọn.Thiên thư liên quan đến Túc Bảo, nhắc nhở vô cùng đứt quãng.Gặp khó khăn, sống lại, tâm ma, thiện ác, lựa chọn.“Diêu Linh Nguyệt vốn là một người chết, bây giờ đang vi phạm quy tắc của địa ngục mà tồn tại, Túc Bảo, con cảm thấy nên tiếp tục giữ lại cô ấy hay nên tiêu diệt?”Túc Bảo lập tức ngây người: “Vì sao lại muốn tiêu diệt mợ cả…”Kỷ Trường nhìn cô bé, ám chỉ nói: “Quy tắc như vậy, cô ấy không có khả năng ở lại.”

Tô Ý Thâm nói: “Vì trời lạnh, đó là cảm giác ảo thôi.”

“Tay lạnh sờ 15 độ sẽ có cảm giác ấm, tay ấm sờ 15 độ cảm giác lạnh, có lẽ là vậy.”

Túc Bảo hiểu ra vấn đề.

Cho nên anh nhỏ mới nói tay mợ cả lạnh như băng, còn anh cả lại nói tay mợ cả ấm.

“Tay anh cả lạnh!” Túc Bảo làm như thật gật đầu kết luận, trong tay bé còn cầm một quyển vở, bắt chước dáng vẻ Tô Ý Thâm viết viết vẽ vẽ.

Tô Ý Thâm cười: “Đúng.”

Anh nhéo mũi cô bé, trong mắt đều là ý cười: “Bác sĩ Túc Bảo, cất dụng cụ nha.”

Túc Bảo vâng một tiếng rồi bò xuống giường, cô bé giúp mợ cả lấy dụng cụ xuống, cũng nhanh tay kéo quần áo của cô ấy xuống.

Khuôn mặt nhỏ nghiêm túc, vô cùng đàng hoàng chuyên nghiệp.

“Mợ cả đứng lên đi!” Túc Bảo vỗ mu bàn tay Diêu Linh Nguyệt.

Diêu Linh Nguyệt như xác chết vùng dậy, vụt một tiếng đã ngồi thẳng lên.

Tô Ý Thâm vừa hay nhìn thấy cảnh này, anh hơi nheo mắt.

Ồ… chị dâu cả này của anh thật không bình thường.

“Sao rồi?” Tô Nhất Trần nhìn Diêu Linh Nguyệt một cái rồi hỏi.

Tô Ý Thâm lắc đầu: “Vẫn không khác lần trước là bao, không có thay đổi quá nhiều.”

“Không có nhịp tim, không có hơi thở… Nhưng máu vẫn có thể lưu thông, mặc dù cân tăng hơn lần trước nhưng tốc độ lưu thông của máu lại ngày càng chậm hơn.”

Bà cụ Tô không khỏi ngạc nhiên, bà thắc mắc: “Vì sao lại như vậy? Có phải ăn nhiều thịt quá nên bị mỡ trong máu không?”

Mọi người không biết nói gì, Diêu Linh Nguyệt thế này… còn có thể bị mỡ trong máu sao?

Sau khi mọi người rời đi, Kỷ Trường vẫn luôn im lặng mới lên tiếng: “Tốc độ máu lưu thông chậm là vì rời khỏi âm mạch âm khí.”

“Cô ấy đã sớm chết, là âm mạch nuôi thi thể của cô ấy, khiến thi thể của cô ấy không thay đổi, nhìn giống như còn sống.”

“Mà linh hồn cô ấy còn bị giữ trong nhục thể nên mới có trường hợp ngày hôm nay.”

Kỷ Trường thở dài: “Đây chính là người chết sống lại.”

Hắn nhìn sổ mà im lặng, tờ giấy thuộc về Túc Bảo cuối cùng cũng xuất hiện nhắc nhở.

Chỉ có hai chữ lựa chọn.

Thiên thư liên quan đến Túc Bảo, nhắc nhở vô cùng đứt quãng.

Gặp khó khăn, sống lại, tâm ma, thiện ác, lựa chọn.

“Diêu Linh Nguyệt vốn là một người chết, bây giờ đang vi phạm quy tắc của địa ngục mà tồn tại, Túc Bảo, con cảm thấy nên tiếp tục giữ lại cô ấy hay nên tiêu diệt?”

Túc Bảo lập tức ngây người: “Vì sao lại muốn tiêu diệt mợ cả…”

Kỷ Trường nhìn cô bé, ám chỉ nói: “Quy tắc như vậy, cô ấy không có khả năng ở lại.”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Ý Thâm nói: “Vì trời lạnh, đó là cảm giác ảo thôi.”“Tay lạnh sờ 15 độ sẽ có cảm giác ấm, tay ấm sờ 15 độ cảm giác lạnh, có lẽ là vậy.”Túc Bảo hiểu ra vấn đề.Cho nên anh nhỏ mới nói tay mợ cả lạnh như băng, còn anh cả lại nói tay mợ cả ấm.“Tay anh cả lạnh!” Túc Bảo làm như thật gật đầu kết luận, trong tay bé còn cầm một quyển vở, bắt chước dáng vẻ Tô Ý Thâm viết viết vẽ vẽ.Tô Ý Thâm cười: “Đúng.”Anh nhéo mũi cô bé, trong mắt đều là ý cười: “Bác sĩ Túc Bảo, cất dụng cụ nha.”Túc Bảo vâng một tiếng rồi bò xuống giường, cô bé giúp mợ cả lấy dụng cụ xuống, cũng nhanh tay kéo quần áo của cô ấy xuống.Khuôn mặt nhỏ nghiêm túc, vô cùng đàng hoàng chuyên nghiệp.“Mợ cả đứng lên đi!” Túc Bảo vỗ mu bàn tay Diêu Linh Nguyệt.Diêu Linh Nguyệt như xác chết vùng dậy, vụt một tiếng đã ngồi thẳng lên.Tô Ý Thâm vừa hay nhìn thấy cảnh này, anh hơi nheo mắt.Ồ… chị dâu cả này của anh thật không bình thường.“Sao rồi?” Tô Nhất Trần nhìn Diêu Linh Nguyệt một cái rồi hỏi.Tô Ý Thâm lắc đầu: “Vẫn không khác lần trước là bao, không có thay đổi quá nhiều.”“Không có nhịp tim, không có hơi thở… Nhưng máu vẫn có thể lưu thông, mặc dù cân tăng hơn lần trước nhưng tốc độ lưu thông của máu lại ngày càng chậm hơn.”Bà cụ Tô không khỏi ngạc nhiên, bà thắc mắc: “Vì sao lại như vậy? Có phải ăn nhiều thịt quá nên bị mỡ trong máu không?”Mọi người không biết nói gì, Diêu Linh Nguyệt thế này… còn có thể bị mỡ trong máu sao?Sau khi mọi người rời đi, Kỷ Trường vẫn luôn im lặng mới lên tiếng: “Tốc độ máu lưu thông chậm là vì rời khỏi âm mạch âm khí.”“Cô ấy đã sớm chết, là âm mạch nuôi thi thể của cô ấy, khiến thi thể của cô ấy không thay đổi, nhìn giống như còn sống.”“Mà linh hồn cô ấy còn bị giữ trong nhục thể nên mới có trường hợp ngày hôm nay.”Kỷ Trường thở dài: “Đây chính là người chết sống lại.”Hắn nhìn sổ mà im lặng, tờ giấy thuộc về Túc Bảo cuối cùng cũng xuất hiện nhắc nhở.Chỉ có hai chữ lựa chọn.Thiên thư liên quan đến Túc Bảo, nhắc nhở vô cùng đứt quãng.Gặp khó khăn, sống lại, tâm ma, thiện ác, lựa chọn.“Diêu Linh Nguyệt vốn là một người chết, bây giờ đang vi phạm quy tắc của địa ngục mà tồn tại, Túc Bảo, con cảm thấy nên tiếp tục giữ lại cô ấy hay nên tiêu diệt?”Túc Bảo lập tức ngây người: “Vì sao lại muốn tiêu diệt mợ cả…”Kỷ Trường nhìn cô bé, ám chỉ nói: “Quy tắc như vậy, cô ấy không có khả năng ở lại.”

Chương 1370: C1370: Chương 1370