Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1372: C1372: Chương 1372
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Khóe miệng Tô Nhất Trần hơi nâng lên, đã được an ủi.Nhưng anh vẫn không yên lòng để Túc Bảo tự đi, mấy lần trước không có tuyết rơi, lần này có tuyết.Túc Bảo nghĩ rồi dán cho Diêu Linh Nguyệt một tấm bùa: “Mợ cả có thể tự mình đi.”“Nhớ rõ đi đường phải cong đầu gối nha!”“Vào trong hầm thì nằm vào quan tài.”Hầm trú ẩn kia đã được cô bé sắp xếp qua, đảm bảo mợ cả đến là có thể sạc điện.Ánh mắt Diêu Linh Nguyệt nhìn tấm bùa đang dán trước trán mình, cô ấy đã khôi phục hình dáng, đôi mắt rất đẹp, nhưng lúc này vì nhìn tấm bùa dán trên trán nên giống như mắt gà chọi vậy.Không biết có phải vì dán bùa trên trán không mà cô ấy lại nhảy tưng tưng, giơ hai tay lên, nhanh nhẹn đi vào trong núi hoang.Túc Bảo: “…”Tô Tử Du: “…”Tô Nhất Trần ngạc nhiên: “Sao đột nhiên lại biến thành cương thi rồi?”Túc Bảo nói to: “Mợ cả, mợ không phải cương thi nha, đi bình thường!”Tay Diêu Linh Nguyệt lập tức buông xuống, hai chân đi rất nhanh, rất nhanh đã biến mất.Tuyết đầu mùa từ từ đến nhưng lại rất lớn. Trời cũng nhanh tối, Tô Nhất Trần dừng xe dưới chân núi, đèn xe chiếu lên bông tuyết không ngừng bay xuống như những tinh linh đang nhảy múa.Trong xe rất ấm, Tô Tử Du ghé mặt vào cửa sổ nhìn núi hoang hỏi: “Tuyết rơi nhiều như vậy, lỡ như mẹ anh không cẩn thận lăn xuống thì sao bây giờ?”Túc Bảo nói: “Anh yên tâm, bây giờ đầu gối mợ cả đã cong được, có thể đi được rồi.”Tô Tử Chiến cúi đầu nhìn ipad, vẻ mặt không chút thay đổi.Tô Nhất Trần đột nhiên hỏi: “Túc Bảo, có phải mợ cả con không thể ở lại không?” . Truyện Ngôn TìnhTúc Bảo nhụt chí nói: “Cậu cả, sao cậu lại biết?”Tô Nhất Trần nhìn cô bé, con nhóc này có tâm sự gì sẽ viết hết lên mặt, không chỉ anh biết mà tất cả mọi người đều nhìn ra.Cho nên gần đây bà cụ cố gắng nhồi nhét cho Diêu Linh Nguyệt ăn, sợ cô ấy đi rồi thì không có ai cho cô ấy ăn nữa.Túc Bảo ôm gấu bông trong ngực, thấp giọng nói: “Sư phụ con nói mợ cả đã sớm chết rồi, không thể ở lại nữa, cho nên chỉ có thể đưa tiễn mợ đi hoặc tiêu diệt mợ.”Bàn tay đang nắm vô lăng của Tô Nhất Trần xiết chặt.“Tiễn có nghĩa là gì?” Anh hỏi.Túc Bảo nói: “Chính là đưa tiễn hồn phách của mợ cả đi, sau khi đưa tiễn, mợ cả không khác thật sự chết là bao.”Tô Nhất Trần im lặng một lát rồi hỏi: “Cái này khác tiêu diệt ở chỗ nào?”Túc Bảo trả lời: “Đưa tiễn còn có hồn, tiêu diệt sẽ không có hồn, cái gì cũng không còn.”Tô Nhất Trần không nói gì, đây không phải là đang làm khó đứa nhỏ sao?
Khóe miệng Tô Nhất Trần hơi nâng lên, đã được an ủi.
Nhưng anh vẫn không yên lòng để Túc Bảo tự đi, mấy lần trước không có tuyết rơi, lần này có tuyết.
Túc Bảo nghĩ rồi dán cho Diêu Linh Nguyệt một tấm bùa: “Mợ cả có thể tự mình đi.”
“Nhớ rõ đi đường phải cong đầu gối nha!”
“Vào trong hầm thì nằm vào quan tài.”
Hầm trú ẩn kia đã được cô bé sắp xếp qua, đảm bảo mợ cả đến là có thể sạc điện.
Ánh mắt Diêu Linh Nguyệt nhìn tấm bùa đang dán trước trán mình, cô ấy đã khôi phục hình dáng, đôi mắt rất đẹp, nhưng lúc này vì nhìn tấm bùa dán trên trán nên giống như mắt gà chọi vậy.
Không biết có phải vì dán bùa trên trán không mà cô ấy lại nhảy tưng tưng, giơ hai tay lên, nhanh nhẹn đi vào trong núi hoang.
Túc Bảo: “…”
Tô Tử Du: “…”
Tô Nhất Trần ngạc nhiên: “Sao đột nhiên lại biến thành cương thi rồi?”
Túc Bảo nói to: “Mợ cả, mợ không phải cương thi nha, đi bình thường!”
Tay Diêu Linh Nguyệt lập tức buông xuống, hai chân đi rất nhanh, rất nhanh đã biến mất.
Tuyết đầu mùa từ từ đến nhưng lại rất lớn. Trời cũng nhanh tối, Tô Nhất Trần dừng xe dưới chân núi, đèn xe chiếu lên bông tuyết không ngừng bay xuống như những tinh linh đang nhảy múa.
Trong xe rất ấm, Tô Tử Du ghé mặt vào cửa sổ nhìn núi hoang hỏi: “Tuyết rơi nhiều như vậy, lỡ như mẹ anh không cẩn thận lăn xuống thì sao bây giờ?”
Túc Bảo nói: “Anh yên tâm, bây giờ đầu gối mợ cả đã cong được, có thể đi được rồi.”
Tô Tử Chiến cúi đầu nhìn ipad, vẻ mặt không chút thay đổi.
Tô Nhất Trần đột nhiên hỏi: “Túc Bảo, có phải mợ cả con không thể ở lại không?” . Truyện Ngôn Tình
Túc Bảo nhụt chí nói: “Cậu cả, sao cậu lại biết?”
Tô Nhất Trần nhìn cô bé, con nhóc này có tâm sự gì sẽ viết hết lên mặt, không chỉ anh biết mà tất cả mọi người đều nhìn ra.
Cho nên gần đây bà cụ cố gắng nhồi nhét cho Diêu Linh Nguyệt ăn, sợ cô ấy đi rồi thì không có ai cho cô ấy ăn nữa.
Túc Bảo ôm gấu bông trong ngực, thấp giọng nói: “Sư phụ con nói mợ cả đã sớm chết rồi, không thể ở lại nữa, cho nên chỉ có thể đưa tiễn mợ đi hoặc tiêu diệt mợ.”
Bàn tay đang nắm vô lăng của Tô Nhất Trần xiết chặt.
“Tiễn có nghĩa là gì?” Anh hỏi.
Túc Bảo nói: “Chính là đưa tiễn hồn phách của mợ cả đi, sau khi đưa tiễn, mợ cả không khác thật sự chết là bao.”
Tô Nhất Trần im lặng một lát rồi hỏi: “Cái này khác tiêu diệt ở chỗ nào?”
Túc Bảo trả lời: “Đưa tiễn còn có hồn, tiêu diệt sẽ không có hồn, cái gì cũng không còn.”
Tô Nhất Trần không nói gì, đây không phải là đang làm khó đứa nhỏ sao?
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Khóe miệng Tô Nhất Trần hơi nâng lên, đã được an ủi.Nhưng anh vẫn không yên lòng để Túc Bảo tự đi, mấy lần trước không có tuyết rơi, lần này có tuyết.Túc Bảo nghĩ rồi dán cho Diêu Linh Nguyệt một tấm bùa: “Mợ cả có thể tự mình đi.”“Nhớ rõ đi đường phải cong đầu gối nha!”“Vào trong hầm thì nằm vào quan tài.”Hầm trú ẩn kia đã được cô bé sắp xếp qua, đảm bảo mợ cả đến là có thể sạc điện.Ánh mắt Diêu Linh Nguyệt nhìn tấm bùa đang dán trước trán mình, cô ấy đã khôi phục hình dáng, đôi mắt rất đẹp, nhưng lúc này vì nhìn tấm bùa dán trên trán nên giống như mắt gà chọi vậy.Không biết có phải vì dán bùa trên trán không mà cô ấy lại nhảy tưng tưng, giơ hai tay lên, nhanh nhẹn đi vào trong núi hoang.Túc Bảo: “…”Tô Tử Du: “…”Tô Nhất Trần ngạc nhiên: “Sao đột nhiên lại biến thành cương thi rồi?”Túc Bảo nói to: “Mợ cả, mợ không phải cương thi nha, đi bình thường!”Tay Diêu Linh Nguyệt lập tức buông xuống, hai chân đi rất nhanh, rất nhanh đã biến mất.Tuyết đầu mùa từ từ đến nhưng lại rất lớn. Trời cũng nhanh tối, Tô Nhất Trần dừng xe dưới chân núi, đèn xe chiếu lên bông tuyết không ngừng bay xuống như những tinh linh đang nhảy múa.Trong xe rất ấm, Tô Tử Du ghé mặt vào cửa sổ nhìn núi hoang hỏi: “Tuyết rơi nhiều như vậy, lỡ như mẹ anh không cẩn thận lăn xuống thì sao bây giờ?”Túc Bảo nói: “Anh yên tâm, bây giờ đầu gối mợ cả đã cong được, có thể đi được rồi.”Tô Tử Chiến cúi đầu nhìn ipad, vẻ mặt không chút thay đổi.Tô Nhất Trần đột nhiên hỏi: “Túc Bảo, có phải mợ cả con không thể ở lại không?” . Truyện Ngôn TìnhTúc Bảo nhụt chí nói: “Cậu cả, sao cậu lại biết?”Tô Nhất Trần nhìn cô bé, con nhóc này có tâm sự gì sẽ viết hết lên mặt, không chỉ anh biết mà tất cả mọi người đều nhìn ra.Cho nên gần đây bà cụ cố gắng nhồi nhét cho Diêu Linh Nguyệt ăn, sợ cô ấy đi rồi thì không có ai cho cô ấy ăn nữa.Túc Bảo ôm gấu bông trong ngực, thấp giọng nói: “Sư phụ con nói mợ cả đã sớm chết rồi, không thể ở lại nữa, cho nên chỉ có thể đưa tiễn mợ đi hoặc tiêu diệt mợ.”Bàn tay đang nắm vô lăng của Tô Nhất Trần xiết chặt.“Tiễn có nghĩa là gì?” Anh hỏi.Túc Bảo nói: “Chính là đưa tiễn hồn phách của mợ cả đi, sau khi đưa tiễn, mợ cả không khác thật sự chết là bao.”Tô Nhất Trần im lặng một lát rồi hỏi: “Cái này khác tiêu diệt ở chỗ nào?”Túc Bảo trả lời: “Đưa tiễn còn có hồn, tiêu diệt sẽ không có hồn, cái gì cũng không còn.”Tô Nhất Trần không nói gì, đây không phải là đang làm khó đứa nhỏ sao?