Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1373: C1373: Chương 1373
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đối với cô bé mà nói, cứu Diêu Linh Nguyệt là đúng hay sai, việc đó có ý nghĩa gì?Tô Nhất Trần chỉ cảm thấy đau lòng, đứa nhỏ mới bốn tuổi đã phải đứng trước quyết định mà ngay cả người lớn cũng không thể quyết định được.Anh dịu dàng xoa đầu Túc Bảo hỏi: “Không còn lựa chọn thứ ba sao?”Túc Bảo lắc đầu.Tô Tử Chiến nhìn chằm chằm ipad nhưng không động đậy, mãi cho đến khi ánh sáng trên màn hình tắt đi.Cậu bé nâng môi, đột nhiên nói: “Em có thể đưa ra điều kiện với sư phụ em.”Túc Bảo nhăn mũi: “Sư phụ có đôi khi rất cứng rắn, nói không được là không được!”Tô Tử Chiến hừ nhẹ: “Đó là em không biết bàn điều kiện thế nào.”“Trước khi em muốn đạt được thứ gì đó thì phải đưa ra một điều kiện đối phương không thể nào tiếp nhận được, sau đó lại đưa một điều kiện em đã dự trù.”“Trong hai cái, người bình thường sẽ chọn điều kiện mà em có thể làm được.”Túc Bảo hoàn toàn không hiểu anh lớn đang nói cái gì.“Nghĩa là sao?” Cô bé ngơ ngác hỏi.Tô Tử Chiến: “Ví dụ như em muốn xin bà một trăm vạn, chắc chắn bà sẽ không cho em…”Túc Bảo: “Không, bà ngoại sẽ cho em.”Tô Tử Chiến: “…”Cậu bé nhấn mạnh: “Chúng ta chỉ đang ví dụ.”Túc Bảo: “Được nha, anh cả anh nói tiếp đi.”Tô Tử Chiến nói: “Em muốn xin bà một trăm vạn, chắc chắn bà sẽ không cho em, nhưng em muốn xin bà một trăm triệu… Bà sẽ nói một trăm triệu tuyệt đối không thể, nhiều nhất chỉ có thể cho em một trăm vạn!”“Đấy, mục đích xin một trăm vạn của em đã thành công.”Khuôn mặt nhỏ của Tô Tử Chiến lạnh lùng, lúc nói những lời này giống như tổng giám đốc bá đạo phiên bản mini.Túc Bảo hiểu ra: “Anh cả em hiểu rồi, em nói với sư phụ rằng muốn hồi sinh mợ cả, sư phụ chắc chắn sẽ không đồng ý, nói cùng lắm chỉ có thể giúp em giữ mợ cả ở lại… Như vậy đúng không?”Tô Tử Chiến lại lần nữa bật ipad lên, mơ hồ ừ một tiếng.Tô Nhất Trần thở dài, anh yêu thương xoa mặt Túc Bảo: “Túc Bảo, con rất thông minh.”“Sư phụ con đối với con rất tốt, không nên dùng cách bàn điều kiện này với sư phụ con.”Nói đến đây Tô Nhất Trần đột nhiên dừng lại.Chỉ là cậu cả cũng có suy nghĩ của riêng mình… Cậu cả không nỡ để con đối diện với thử thách này một mình.Cậu cả không nỡ thấy con không vui. . Hãy 𝘁ìm đọc 𝘁𝘳a𝔫g chí𝔫h ở + T𝙍𝙪MT𝙍𝖴Ye N﹒VN +Cho nên anh cũng im lặng, không nói gì thêm.
Đối với cô bé mà nói, cứu Diêu Linh Nguyệt là đúng hay sai, việc đó có ý nghĩa gì?
Tô Nhất Trần chỉ cảm thấy đau lòng, đứa nhỏ mới bốn tuổi đã phải đứng trước quyết định mà ngay cả người lớn cũng không thể quyết định được.
Anh dịu dàng xoa đầu Túc Bảo hỏi: “Không còn lựa chọn thứ ba sao?”
Túc Bảo lắc đầu.
Tô Tử Chiến nhìn chằm chằm ipad nhưng không động đậy, mãi cho đến khi ánh sáng trên màn hình tắt đi.
Cậu bé nâng môi, đột nhiên nói: “Em có thể đưa ra điều kiện với sư phụ em.”
Túc Bảo nhăn mũi: “Sư phụ có đôi khi rất cứng rắn, nói không được là không được!”
Tô Tử Chiến hừ nhẹ: “Đó là em không biết bàn điều kiện thế nào.”
“Trước khi em muốn đạt được thứ gì đó thì phải đưa ra một điều kiện đối phương không thể nào tiếp nhận được, sau đó lại đưa một điều kiện em đã dự trù.”
“Trong hai cái, người bình thường sẽ chọn điều kiện mà em có thể làm được.”
Túc Bảo hoàn toàn không hiểu anh lớn đang nói cái gì.
“Nghĩa là sao?” Cô bé ngơ ngác hỏi.
Tô Tử Chiến: “Ví dụ như em muốn xin bà một trăm vạn, chắc chắn bà sẽ không cho em…”
Túc Bảo: “Không, bà ngoại sẽ cho em.”
Tô Tử Chiến: “…”
Cậu bé nhấn mạnh: “Chúng ta chỉ đang ví dụ.”
Túc Bảo: “Được nha, anh cả anh nói tiếp đi.”
Tô Tử Chiến nói: “Em muốn xin bà một trăm vạn, chắc chắn bà sẽ không cho em, nhưng em muốn xin bà một trăm triệu… Bà sẽ nói một trăm triệu tuyệt đối không thể, nhiều nhất chỉ có thể cho em một trăm vạn!”
“Đấy, mục đích xin một trăm vạn của em đã thành công.”
Khuôn mặt nhỏ của Tô Tử Chiến lạnh lùng, lúc nói những lời này giống như tổng giám đốc bá đạo phiên bản mini.
Túc Bảo hiểu ra: “Anh cả em hiểu rồi, em nói với sư phụ rằng muốn hồi sinh mợ cả, sư phụ chắc chắn sẽ không đồng ý, nói cùng lắm chỉ có thể giúp em giữ mợ cả ở lại… Như vậy đúng không?”
Tô Tử Chiến lại lần nữa bật ipad lên, mơ hồ ừ một tiếng.
Tô Nhất Trần thở dài, anh yêu thương xoa mặt Túc Bảo: “Túc Bảo, con rất thông minh.”
“Sư phụ con đối với con rất tốt, không nên dùng cách bàn điều kiện này với sư phụ con.”
Nói đến đây Tô Nhất Trần đột nhiên dừng lại.
Chỉ là cậu cả cũng có suy nghĩ của riêng mình… Cậu cả không nỡ để con đối diện với thử thách này một mình.
Cậu cả không nỡ thấy con không vui. . Hãy 𝘁ìm đọc 𝘁𝘳a𝔫g chí𝔫h ở + T𝙍𝙪MT𝙍𝖴Ye N﹒VN +
Cho nên anh cũng im lặng, không nói gì thêm.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đối với cô bé mà nói, cứu Diêu Linh Nguyệt là đúng hay sai, việc đó có ý nghĩa gì?Tô Nhất Trần chỉ cảm thấy đau lòng, đứa nhỏ mới bốn tuổi đã phải đứng trước quyết định mà ngay cả người lớn cũng không thể quyết định được.Anh dịu dàng xoa đầu Túc Bảo hỏi: “Không còn lựa chọn thứ ba sao?”Túc Bảo lắc đầu.Tô Tử Chiến nhìn chằm chằm ipad nhưng không động đậy, mãi cho đến khi ánh sáng trên màn hình tắt đi.Cậu bé nâng môi, đột nhiên nói: “Em có thể đưa ra điều kiện với sư phụ em.”Túc Bảo nhăn mũi: “Sư phụ có đôi khi rất cứng rắn, nói không được là không được!”Tô Tử Chiến hừ nhẹ: “Đó là em không biết bàn điều kiện thế nào.”“Trước khi em muốn đạt được thứ gì đó thì phải đưa ra một điều kiện đối phương không thể nào tiếp nhận được, sau đó lại đưa một điều kiện em đã dự trù.”“Trong hai cái, người bình thường sẽ chọn điều kiện mà em có thể làm được.”Túc Bảo hoàn toàn không hiểu anh lớn đang nói cái gì.“Nghĩa là sao?” Cô bé ngơ ngác hỏi.Tô Tử Chiến: “Ví dụ như em muốn xin bà một trăm vạn, chắc chắn bà sẽ không cho em…”Túc Bảo: “Không, bà ngoại sẽ cho em.”Tô Tử Chiến: “…”Cậu bé nhấn mạnh: “Chúng ta chỉ đang ví dụ.”Túc Bảo: “Được nha, anh cả anh nói tiếp đi.”Tô Tử Chiến nói: “Em muốn xin bà một trăm vạn, chắc chắn bà sẽ không cho em, nhưng em muốn xin bà một trăm triệu… Bà sẽ nói một trăm triệu tuyệt đối không thể, nhiều nhất chỉ có thể cho em một trăm vạn!”“Đấy, mục đích xin một trăm vạn của em đã thành công.”Khuôn mặt nhỏ của Tô Tử Chiến lạnh lùng, lúc nói những lời này giống như tổng giám đốc bá đạo phiên bản mini.Túc Bảo hiểu ra: “Anh cả em hiểu rồi, em nói với sư phụ rằng muốn hồi sinh mợ cả, sư phụ chắc chắn sẽ không đồng ý, nói cùng lắm chỉ có thể giúp em giữ mợ cả ở lại… Như vậy đúng không?”Tô Tử Chiến lại lần nữa bật ipad lên, mơ hồ ừ một tiếng.Tô Nhất Trần thở dài, anh yêu thương xoa mặt Túc Bảo: “Túc Bảo, con rất thông minh.”“Sư phụ con đối với con rất tốt, không nên dùng cách bàn điều kiện này với sư phụ con.”Nói đến đây Tô Nhất Trần đột nhiên dừng lại.Chỉ là cậu cả cũng có suy nghĩ của riêng mình… Cậu cả không nỡ để con đối diện với thử thách này một mình.Cậu cả không nỡ thấy con không vui. . Hãy 𝘁ìm đọc 𝘁𝘳a𝔫g chí𝔫h ở + T𝙍𝙪MT𝙍𝖴Ye N﹒VN +Cho nên anh cũng im lặng, không nói gì thêm.