Tác giả:

Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…

Chương 633

Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 633Mà người đàn ông kia, không ngoài dự đoán, hàng lông mày lập tức nhíu chặt, hắn không thể kìm chế được mà lạnh lùng hừ một tiếng thể hiện sự ghét bỏ từ tận đáy lòng.Thằng nhãi này vốn có bệnh sạch sẽ, bây giờ xuống đây đúng là làm khó hắn.Cơn tức của Ôn Hủ Hủ bắt đầu nguôi đi.”Được rồi được rồi, tôi nói đùa với anh mà thôi, anh lên đi, để tôi xuống.” Sau đó cô lại nhặt những cây lúa trước mặt hắn lên chuẩn bị xuống ruộng.Nhưng điều khiến cô càng ngạc nhiên hơn chính là người đàn ông này chỉ lạnh lùng nhìn cô một cái sau đó trực tiếp đi xuống.Ôn Hủ Hủ: ”…””Hoan hô, cuối cùng ba cũng xuống rồi, ba, chúng ta cùng nhau cấy lúa được không?”Mặc Bảo vui vẻ vỗ tay.Hoắc Dận cũng rất vui, cậu tự mình ngồi xổm xuống nhặt một chồng lúa lên đưa cho ba: ”Ba, cho ba.”Hoắc Tư Tước nhận lấy, giờ phút này người đàn ông hô mưa gọi gió ở Thượng Hải lần đầu tiên cảm nhận được tâm trạng vui vẻ khi được khen ngợi.Đúng là gặp quỷ.Vẻ mặt Ôn Hủ Hủ cũng tốt hơn.Cô không dám khen người đàn ông này, nếu không người chết vì sĩ diện như hắn không biết sẽ nhìn cô bằng ánh mắt gì.Ôn Hủ Hủ cũng đi xuống, cô đang định cầm lúa dạy người đàn ông này thì phát hiện dù lúc nãy tên nhãi này chỉ đứng trên bờ quan sát thôi cũng đã học được cách cấy, cây lúa đầu tiên hắn cấy xuống vững vàng đứng đó.“Ba, ba lợi hại quá! Ba cấy nó đứng thẳng rồi kìa!” Mặc Bảo thấy vậy thì không chút keo kiệt khen ba.Hoắc Tư Tước càng kiêu ngạo hơn.”Con cho rằng ba là mẹ con sao? Ngốc như heo vậy!””…”Ôn Hủ Hủ thiếu chút nữa đã ném cây lúa đang cầm trên tay vào mặt tên chó này!Vênh mặt vênh mũi đúng không, không ép cô thì hắn chết à?Ôn Hủ Hủ nhịn.Nhưng đúng là người đàn ông này rất thông minh, cho dù bắt đầu sau nhưng hắn đã nắm vững được kĩ thuật, từng cây lúa được cấy xuống vô cùng vững vàng.Ngược lại Ôn Hủ Hủ lại luôn làm nổi lúa lên, không biết có phải vì tay phụ nữ nhỏ hơn hay không.”Cô đi ra, qua bên kia đưa lúa với con trai đi.”Hoắc Tư Tước thấy vậy thì chán ghét lấy lúa trong tay cô đi, sau đó lại đuổi cô ra ngoài.Tài nghệ của Ôn Hủ Hủ không bằng người ta nên chỉ có thể ngoan ngoãn đến chỗ con trai.Những phụ huynh trong ruộng lúa thấy vậy thì không khỏi bàn tán: ”Gia đình anh em sinh đôi này làm rất nhanh, sau khi người ba xuống làm tốt hơn mẹ nhiều.””Mẹ? Người phụ nữ này là mẹ sao? Không phải là người đứng cùng anh ta trên bờ ban nãy sao? Cô gái đó không phải mẹ đứa nhỏ sao?””Dĩ nhiên không phải rồi, cô không nhìn ra sao? Người kia đâu có được ba đứa nhỏ quan tâm thế này đâu? Nhìn mà xem, anh ấy không cho cô ấy cấy lụa, việc bẩn nhất khổ nhất cũng để bản thân làm, để cô ấy lên chia lúa thôi đấy.”

Chương 633

Mà người đàn ông kia, không ngoài dự đoán, hàng lông mày lập tức nhíu chặt, hắn không thể kìm chế được mà lạnh lùng hừ một tiếng thể hiện sự ghét bỏ từ tận đáy lòng.

Thằng nhãi này vốn có bệnh sạch sẽ, bây giờ xuống đây đúng là làm khó hắn.

Cơn tức của Ôn Hủ Hủ bắt đầu nguôi đi.

”Được rồi được rồi, tôi nói đùa với anh mà thôi, anh lên đi, để tôi xuống.” Sau đó cô lại nhặt những cây lúa trước mặt hắn lên chuẩn bị xuống ruộng.

Nhưng điều khiến cô càng ngạc nhiên hơn chính là người đàn ông này chỉ lạnh lùng nhìn cô một cái sau đó trực tiếp đi xuống.

Ôn Hủ Hủ: ”…”

”Hoan hô, cuối cùng ba cũng xuống rồi, ba, chúng ta cùng nhau cấy lúa được không?”

Mặc Bảo vui vẻ vỗ tay.

Hoắc Dận cũng rất vui, cậu tự mình ngồi xổm xuống nhặt một chồng lúa lên đưa cho ba: ”Ba, cho ba.”

Hoắc Tư Tước nhận lấy, giờ phút này người đàn ông hô mưa gọi gió ở Thượng Hải lần đầu tiên cảm nhận được tâm trạng vui vẻ khi được khen ngợi.

Đúng là gặp quỷ.

Vẻ mặt Ôn Hủ Hủ cũng tốt hơn.

Cô không dám khen người đàn ông này, nếu không người chết vì sĩ diện như hắn không biết sẽ nhìn cô bằng ánh mắt gì.

Ôn Hủ Hủ cũng đi xuống, cô đang định cầm lúa dạy người đàn ông này thì phát hiện dù lúc nãy tên nhãi này chỉ đứng trên bờ quan sát thôi cũng đã học được cách cấy, cây lúa đầu tiên hắn cấy xuống vững vàng đứng đó.

“Ba, ba lợi hại quá! Ba cấy nó đứng thẳng rồi kìa!” Mặc Bảo thấy vậy thì không chút keo kiệt khen ba.

Hoắc Tư Tước càng kiêu ngạo hơn.

”Con cho rằng ba là mẹ con sao? Ngốc như heo vậy!”

”…”

Ôn Hủ Hủ thiếu chút nữa đã ném cây lúa đang cầm trên tay vào mặt tên chó này!

Vênh mặt vênh mũi đúng không, không ép cô thì hắn chết à?

Ôn Hủ Hủ nhịn.

Nhưng đúng là người đàn ông này rất thông minh, cho dù bắt đầu sau nhưng hắn đã nắm vững được kĩ thuật, từng cây lúa được cấy xuống vô cùng vững vàng.

Ngược lại Ôn Hủ Hủ lại luôn làm nổi lúa lên, không biết có phải vì tay phụ nữ nhỏ hơn hay không.

”Cô đi ra, qua bên kia đưa lúa với con trai đi.”

Hoắc Tư Tước thấy vậy thì chán ghét lấy lúa trong tay cô đi, sau đó lại đuổi cô ra ngoài.

Tài nghệ của Ôn Hủ Hủ không bằng người ta nên chỉ có thể ngoan ngoãn đến chỗ con trai.

Những phụ huynh trong ruộng lúa thấy vậy thì không khỏi bàn tán: ”Gia đình anh em sinh đôi này làm rất nhanh, sau khi người ba xuống làm tốt hơn mẹ nhiều.”

”Mẹ? Người phụ nữ này là mẹ sao? Không phải là người đứng cùng anh ta trên bờ ban nãy sao? Cô gái đó không phải mẹ đứa nhỏ sao?”

”Dĩ nhiên không phải rồi, cô không nhìn ra sao? Người kia đâu có được ba đứa nhỏ quan tâm thế này đâu? Nhìn mà xem, anh ấy không cho cô ấy cấy lụa, việc bẩn nhất khổ nhất cũng để bản thân làm, để cô ấy lên chia lúa thôi đấy.”

Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 633Mà người đàn ông kia, không ngoài dự đoán, hàng lông mày lập tức nhíu chặt, hắn không thể kìm chế được mà lạnh lùng hừ một tiếng thể hiện sự ghét bỏ từ tận đáy lòng.Thằng nhãi này vốn có bệnh sạch sẽ, bây giờ xuống đây đúng là làm khó hắn.Cơn tức của Ôn Hủ Hủ bắt đầu nguôi đi.”Được rồi được rồi, tôi nói đùa với anh mà thôi, anh lên đi, để tôi xuống.” Sau đó cô lại nhặt những cây lúa trước mặt hắn lên chuẩn bị xuống ruộng.Nhưng điều khiến cô càng ngạc nhiên hơn chính là người đàn ông này chỉ lạnh lùng nhìn cô một cái sau đó trực tiếp đi xuống.Ôn Hủ Hủ: ”…””Hoan hô, cuối cùng ba cũng xuống rồi, ba, chúng ta cùng nhau cấy lúa được không?”Mặc Bảo vui vẻ vỗ tay.Hoắc Dận cũng rất vui, cậu tự mình ngồi xổm xuống nhặt một chồng lúa lên đưa cho ba: ”Ba, cho ba.”Hoắc Tư Tước nhận lấy, giờ phút này người đàn ông hô mưa gọi gió ở Thượng Hải lần đầu tiên cảm nhận được tâm trạng vui vẻ khi được khen ngợi.Đúng là gặp quỷ.Vẻ mặt Ôn Hủ Hủ cũng tốt hơn.Cô không dám khen người đàn ông này, nếu không người chết vì sĩ diện như hắn không biết sẽ nhìn cô bằng ánh mắt gì.Ôn Hủ Hủ cũng đi xuống, cô đang định cầm lúa dạy người đàn ông này thì phát hiện dù lúc nãy tên nhãi này chỉ đứng trên bờ quan sát thôi cũng đã học được cách cấy, cây lúa đầu tiên hắn cấy xuống vững vàng đứng đó.“Ba, ba lợi hại quá! Ba cấy nó đứng thẳng rồi kìa!” Mặc Bảo thấy vậy thì không chút keo kiệt khen ba.Hoắc Tư Tước càng kiêu ngạo hơn.”Con cho rằng ba là mẹ con sao? Ngốc như heo vậy!””…”Ôn Hủ Hủ thiếu chút nữa đã ném cây lúa đang cầm trên tay vào mặt tên chó này!Vênh mặt vênh mũi đúng không, không ép cô thì hắn chết à?Ôn Hủ Hủ nhịn.Nhưng đúng là người đàn ông này rất thông minh, cho dù bắt đầu sau nhưng hắn đã nắm vững được kĩ thuật, từng cây lúa được cấy xuống vô cùng vững vàng.Ngược lại Ôn Hủ Hủ lại luôn làm nổi lúa lên, không biết có phải vì tay phụ nữ nhỏ hơn hay không.”Cô đi ra, qua bên kia đưa lúa với con trai đi.”Hoắc Tư Tước thấy vậy thì chán ghét lấy lúa trong tay cô đi, sau đó lại đuổi cô ra ngoài.Tài nghệ của Ôn Hủ Hủ không bằng người ta nên chỉ có thể ngoan ngoãn đến chỗ con trai.Những phụ huynh trong ruộng lúa thấy vậy thì không khỏi bàn tán: ”Gia đình anh em sinh đôi này làm rất nhanh, sau khi người ba xuống làm tốt hơn mẹ nhiều.””Mẹ? Người phụ nữ này là mẹ sao? Không phải là người đứng cùng anh ta trên bờ ban nãy sao? Cô gái đó không phải mẹ đứa nhỏ sao?””Dĩ nhiên không phải rồi, cô không nhìn ra sao? Người kia đâu có được ba đứa nhỏ quan tâm thế này đâu? Nhìn mà xem, anh ấy không cho cô ấy cấy lụa, việc bẩn nhất khổ nhất cũng để bản thân làm, để cô ấy lên chia lúa thôi đấy.”

Chương 633