Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…
Chương 634
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 634Trong nhóm phụ huynh vẫn có một số người tinh mắt.Mọi người nghe xong mới hiểu ra.Đúng lúc này Lạc Du mang Tiểu Nhược Nhược hái quả hoàn thành nhiệm vụ quay về.Cô ta mang theo một rổ đầy hoa quả, vốn dĩ đang rất vui vẻ, nhưng khi nhìn thấy cảnh dưới ruộng và những tiếng bàn tán của nhóm phụ huynh, nụ cười trên mặt cô ta dần biến mất.Đó là một cảm giác rất kì lạ.Đã nhiều năm như vậy cô ta vẫn vô cùng hưởng thụ quan hệ bệnh nhân giữa mình và Hoắc Tư Tước, đúng vậy, trong lòng cô ta chính là quan hệ bệnh nhân, một bệnh nhân được cô ta trị liệu chăm sóc rất nhiều năm.Nhưng bây giờ khi thấy cảnh này cô ta có chút không thoải mái.Giống như một thứ vốn dĩ thuộc về cô ta đột nhiên bị người khác cướp đi mất vậy, tâm trạng này giống với khi người phụ nữ Ôn Hủ Hủ này đến nhà cô ta tìm Hoắc Tư Tước.Tâm trạng lúc này và khi đó giống nhau như đúc.Ánh mắt Lạc Du lạnh đi…*Cuối cùng mấy người Ôn Hủ Hủ cũng cấy xong lúa trước giờ ăn trưa một chút.”Oa, cuối cùng cũng cấy xong, mẹ, bây giờ chúng ta có thể ăn cơm rồi sao?”Hai đứa nhỏ thấy cuối cùng cũng làm xong thì vô cùng vui vẻ, hai bé vội vàng hỏi mẹ có phải bây giờ sẽ có cơm ăn không.Làm muộn như vậy, hai đứa nhỏ đúng là rất đói bụng.Trước tiên Ôn Hủ Hủ bế Mặc Bảo từ trong ruộng ra: ”Đương nhiên rồi, lát nữa chúng ta cầm thẻ hoàn thành nhiệm vụ đến tìm chủ nhân miếng ruộng là được, mẹ rửa sạch cho các con trước.”Sau đó cô ôm đứa nhỏ đến một dòng suối gần đó.Hoắc Tư Tước thấy vậy cũng mang đứa lớn đi theo.”Ba, con không cần rửa, con không bẩn, ba rửa đi.” Hoắc Dận đứng bên cạnh sông, cậu thấy hai đùi cha dính đầy bùn, ngay cả trên quần cũng có không ít thì giục.Hoắc Tư Tước chắc chắn phải rửa.Nhưng hắn nhìn qua quần, tất và giày vừa bẩn vừa ướt, đôi mày lạnh lùng lại xuất hiện sự chán ghét.”Anh sao vậy? Không muốn mặc cái này sao?”Ôn Hủ Hủ đang rửa sạch cho con trai quay đầu lại thấy thế thì hỏi một câu.Sắc mặt Hoắc Tư Tước càng kém hơn, hắn nhìn cô: ”Cô muốn mặc lại sao?”Ôn Hủ Hủ: ”…”Đương nhiên là muốn rồi, không phải vừa rồi cô mới rửa sạch sẽ rồi đi lại tất và giày đấy sao?Nhưng cô không nói ra vì cô biết người đàn ông trước mắt này không phải người bình thường, từ nhỏ hắn đã là thái tử gia ăn sung mặc sướng, đâu có khi nào phải chịu cảnh lôi thôi như thế này?Ôn Hủ Hủ hít một hơi rồi nói: ”Được rồi, anh ngồi xuống đi, tôi giúp anh rửa sạch trước rồi đi lại đôi tất này, khi nào vào thôn xem có hàng tạp hóa không rồi mua đôi mới, được không?”Cô dỗ dành hắn như dỗ mấy đứa nhỏ.
Chương 634
Trong nhóm phụ huynh vẫn có một số người tinh mắt.
Mọi người nghe xong mới hiểu ra.
Đúng lúc này Lạc Du mang Tiểu Nhược Nhược hái quả hoàn thành nhiệm vụ quay về.
Cô ta mang theo một rổ đầy hoa quả, vốn dĩ đang rất vui vẻ, nhưng khi nhìn thấy cảnh dưới ruộng và những tiếng bàn tán của nhóm phụ huynh, nụ cười trên mặt cô ta dần biến mất.
Đó là một cảm giác rất kì lạ.
Đã nhiều năm như vậy cô ta vẫn vô cùng hưởng thụ quan hệ bệnh nhân giữa mình và Hoắc Tư Tước, đúng vậy, trong lòng cô ta chính là quan hệ bệnh nhân, một bệnh nhân được cô ta trị liệu chăm sóc rất nhiều năm.
Nhưng bây giờ khi thấy cảnh này cô ta có chút không thoải mái.
Giống như một thứ vốn dĩ thuộc về cô ta đột nhiên bị người khác cướp đi mất vậy, tâm trạng này giống với khi người phụ nữ Ôn Hủ Hủ này đến nhà cô ta tìm Hoắc Tư Tước.
Tâm trạng lúc này và khi đó giống nhau như đúc.
Ánh mắt Lạc Du lạnh đi…
*
Cuối cùng mấy người Ôn Hủ Hủ cũng cấy xong lúa trước giờ ăn trưa một chút.
”Oa, cuối cùng cũng cấy xong, mẹ, bây giờ chúng ta có thể ăn cơm rồi sao?”
Hai đứa nhỏ thấy cuối cùng cũng làm xong thì vô cùng vui vẻ, hai bé vội vàng hỏi mẹ có phải bây giờ sẽ có cơm ăn không.
Làm muộn như vậy, hai đứa nhỏ đúng là rất đói bụng.
Trước tiên Ôn Hủ Hủ bế Mặc Bảo từ trong ruộng ra: ”Đương nhiên rồi, lát nữa chúng ta cầm thẻ hoàn thành nhiệm vụ đến tìm chủ nhân miếng ruộng là được, mẹ rửa sạch cho các con trước.”
Sau đó cô ôm đứa nhỏ đến một dòng suối gần đó.
Hoắc Tư Tước thấy vậy cũng mang đứa lớn đi theo.
”Ba, con không cần rửa, con không bẩn, ba rửa đi.” Hoắc Dận đứng bên cạnh sông, cậu thấy hai đùi cha dính đầy bùn, ngay cả trên quần cũng có không ít thì giục.
Hoắc Tư Tước chắc chắn phải rửa.
Nhưng hắn nhìn qua quần, tất và giày vừa bẩn vừa ướt, đôi mày lạnh lùng lại xuất hiện sự chán ghét.
”Anh sao vậy? Không muốn mặc cái này sao?”
Ôn Hủ Hủ đang rửa sạch cho con trai quay đầu lại thấy thế thì hỏi một câu.
Sắc mặt Hoắc Tư Tước càng kém hơn, hắn nhìn cô: ”Cô muốn mặc lại sao?”
Ôn Hủ Hủ: ”…”
Đương nhiên là muốn rồi, không phải vừa rồi cô mới rửa sạch sẽ rồi đi lại tất và giày đấy sao?
Nhưng cô không nói ra vì cô biết người đàn ông trước mắt này không phải người bình thường, từ nhỏ hắn đã là thái tử gia ăn sung mặc sướng, đâu có khi nào phải chịu cảnh lôi thôi như thế này?
Ôn Hủ Hủ hít một hơi rồi nói: ”Được rồi, anh ngồi xuống đi, tôi giúp anh rửa sạch trước rồi đi lại đôi tất này, khi nào vào thôn xem có hàng tạp hóa không rồi mua đôi mới, được không?”
Cô dỗ dành hắn như dỗ mấy đứa nhỏ.
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 634Trong nhóm phụ huynh vẫn có một số người tinh mắt.Mọi người nghe xong mới hiểu ra.Đúng lúc này Lạc Du mang Tiểu Nhược Nhược hái quả hoàn thành nhiệm vụ quay về.Cô ta mang theo một rổ đầy hoa quả, vốn dĩ đang rất vui vẻ, nhưng khi nhìn thấy cảnh dưới ruộng và những tiếng bàn tán của nhóm phụ huynh, nụ cười trên mặt cô ta dần biến mất.Đó là một cảm giác rất kì lạ.Đã nhiều năm như vậy cô ta vẫn vô cùng hưởng thụ quan hệ bệnh nhân giữa mình và Hoắc Tư Tước, đúng vậy, trong lòng cô ta chính là quan hệ bệnh nhân, một bệnh nhân được cô ta trị liệu chăm sóc rất nhiều năm.Nhưng bây giờ khi thấy cảnh này cô ta có chút không thoải mái.Giống như một thứ vốn dĩ thuộc về cô ta đột nhiên bị người khác cướp đi mất vậy, tâm trạng này giống với khi người phụ nữ Ôn Hủ Hủ này đến nhà cô ta tìm Hoắc Tư Tước.Tâm trạng lúc này và khi đó giống nhau như đúc.Ánh mắt Lạc Du lạnh đi…*Cuối cùng mấy người Ôn Hủ Hủ cũng cấy xong lúa trước giờ ăn trưa một chút.”Oa, cuối cùng cũng cấy xong, mẹ, bây giờ chúng ta có thể ăn cơm rồi sao?”Hai đứa nhỏ thấy cuối cùng cũng làm xong thì vô cùng vui vẻ, hai bé vội vàng hỏi mẹ có phải bây giờ sẽ có cơm ăn không.Làm muộn như vậy, hai đứa nhỏ đúng là rất đói bụng.Trước tiên Ôn Hủ Hủ bế Mặc Bảo từ trong ruộng ra: ”Đương nhiên rồi, lát nữa chúng ta cầm thẻ hoàn thành nhiệm vụ đến tìm chủ nhân miếng ruộng là được, mẹ rửa sạch cho các con trước.”Sau đó cô ôm đứa nhỏ đến một dòng suối gần đó.Hoắc Tư Tước thấy vậy cũng mang đứa lớn đi theo.”Ba, con không cần rửa, con không bẩn, ba rửa đi.” Hoắc Dận đứng bên cạnh sông, cậu thấy hai đùi cha dính đầy bùn, ngay cả trên quần cũng có không ít thì giục.Hoắc Tư Tước chắc chắn phải rửa.Nhưng hắn nhìn qua quần, tất và giày vừa bẩn vừa ướt, đôi mày lạnh lùng lại xuất hiện sự chán ghét.”Anh sao vậy? Không muốn mặc cái này sao?”Ôn Hủ Hủ đang rửa sạch cho con trai quay đầu lại thấy thế thì hỏi một câu.Sắc mặt Hoắc Tư Tước càng kém hơn, hắn nhìn cô: ”Cô muốn mặc lại sao?”Ôn Hủ Hủ: ”…”Đương nhiên là muốn rồi, không phải vừa rồi cô mới rửa sạch sẽ rồi đi lại tất và giày đấy sao?Nhưng cô không nói ra vì cô biết người đàn ông trước mắt này không phải người bình thường, từ nhỏ hắn đã là thái tử gia ăn sung mặc sướng, đâu có khi nào phải chịu cảnh lôi thôi như thế này?Ôn Hủ Hủ hít một hơi rồi nói: ”Được rồi, anh ngồi xuống đi, tôi giúp anh rửa sạch trước rồi đi lại đôi tất này, khi nào vào thôn xem có hàng tạp hóa không rồi mua đôi mới, được không?”Cô dỗ dành hắn như dỗ mấy đứa nhỏ.