Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…
Chương 56
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 56Bịch!Vệ Dương bị Diệp Thành quăng lên chiến đài, chiến đài bị cơ thể hắn va đập mạnh nên nứt lìa.Phụt!Vệ Dương phun ra cả miệng máu, có điều mọi thứ vẫn chưa kết thúc. Diệp Thành dũng mãnh lại một lần nữa quăng Vệ Dương.Bịch! Bịch! Bịch!Âm thanh liên tiếp vang lên, Tay Diệp Thành nắm chặt lấy một bên cánh tay của Vệ Dương, coi hắn như một sợi roi da, liên tiếp quật xuống chiến đài, còn Vệ Dương bị quật đến mức lục phủ ngũ tạng lộn nhào cả lên.Bên dưới, các đệ tử thấy cảnh này thì thẫn thờ, bọn họ liên tục nuốt nước bọt.“Đây…thật quá dũng mãnh, nếu ta là Vệ Dương thì đã bị đánh thành một đống cuộn tròn lại rồi”.“Trận chiến này đánh ác liệt quá”.Lời nói của người này cũng chính là tiếng lòng của tất cả mọi người. Vệ Dương với cảnh giới ngưng khí tầng thứ bảy Đỉnh Phong, thân mang Hàn Băng chân khí mà lại bại một cách nhục nhã như vậy, đến cơ hội để thi triển mật thuật cũng không có.A…!Sau tiếng kêu cuối cùng của Vệ Dương vang lên, hắn đã bị Diệp Thành đập thật mạnh xuống chiến đài.Lúc này, xương cốt toàn thân hắn gần như gãy đi một nửa, không sao cử động nổi.“Không…không thể nào”, Vệ Dương ọc máu, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Thành, hắn định nói hắn còn rất nhiều mật thuật chưa thi triển, còn rất nhiều thủ đoạn chưa dùng mà đã thảm bại rồi.“Vệ sư huynh, một người cao cao tại thượng như huynh có bao giờ từng nghĩ tới giây phút thảm bại thế này chưa?”, Diệp Thành quỳ xuống, mỉm cười nhìn Vệ Dương.Vệ Dương định nói gì đó nhưng lại bị máu ở cổ họng chặn lại nghẹn ứ.“Đừng nói gì nữa”, Diệp Thành nói rồi lấy luôn túi đựng đồ của Vệ Dương.“Ngươi…”, thấy vậy, Vệ Dương tức đến mức ngất luôn tại chỗ”.Đừng hoang mang, chưa hết đâu.Diệp Thành bắt đầu lần mò trên cơ thể Vệ Dương, cho dù là ngọc bội dắt lưng, nhẫn ngọc đeo tay hay chuỗi ngọc khảm nạm, chỉ cần là những món đồ có giá trị thì hắn đều nhét vào ngực mình.Hắn giống như một tên cường đạo, thấy đồ là cướp, thấy ngọc bội là lấy, động tác hết sức thuần thục.“Còn…còn mang theo những thứ này?”, những đệ tử bên dưới càng nhìn càng thẫn thờ.Dưới con mắt chứng kiến của tất cả mọi người, Diệp Thành lấy hết sạch những thứ có giá trị trên người Vệ Dương.Làm xong xuôi, Diệp Thành mới vỗ vỗ mông, chuồn khỏi Phong Vân Đài.Sau khi hắn đi được một lúc lâu, nơi này mới yên tĩnh trở lại. Trong tam đại chủ phong ngoại môn của Hằng Nhạc Tông, Diệp Thành đã liên tiếp đánh bại đệ tử của hai thủ toạ.Ra khỏi Phong Vân Đài, Diệp Thành đem theo túi đựng đồ và toàn bộ bảo bối của Vệ Dương tới Vạn Bảo Các.Lần này trận quyết đấu trên Phong Vân Đài với hắn mà nói đúng là kiếm về được món hời to. Vệ Dương dù trời sinh có Hàn Băng chân khí, mặc dù chẳng ra sao nhưng lại được Thiên Dương Phong coi trọng.Vì được coi trọng nên trong túi đựng đồ của hắn hết sức phong phú, mới nhìn linh thạch thôi cũng thấy phải đến hơn một nghìn viên, Ngọc Linh Dịch có tận ba mươi bình, còn những thứ linh tinh khác có thể nói là một gia tài đáng ngưỡng mộ.
Chương 56
Bịch!
Vệ Dương bị Diệp Thành quăng lên chiến đài, chiến đài bị cơ thể hắn va đập mạnh nên nứt lìa.
Phụt!
Vệ Dương phun ra cả miệng máu, có điều mọi thứ vẫn chưa kết thúc. Diệp Thành dũng mãnh lại một lần nữa quăng Vệ Dương.
Bịch! Bịch! Bịch!
Âm thanh liên tiếp vang lên, Tay Diệp Thành nắm chặt lấy một bên cánh tay của Vệ Dương, coi hắn như một sợi roi da, liên tiếp quật xuống chiến đài, còn Vệ Dương bị quật đến mức lục phủ ngũ tạng lộn nhào cả lên.
Bên dưới, các đệ tử thấy cảnh này thì thẫn thờ, bọn họ liên tục nuốt nước bọt.
“Đây…thật quá dũng mãnh, nếu ta là Vệ Dương thì đã bị đánh thành một đống cuộn tròn lại rồi”.
“Trận chiến này đánh ác liệt quá”.
Lời nói của người này cũng chính là tiếng lòng của tất cả mọi người. Vệ Dương với cảnh giới ngưng khí tầng thứ bảy Đỉnh Phong, thân mang Hàn Băng chân khí mà lại bại một cách nhục nhã như vậy, đến cơ hội để thi triển mật thuật cũng không có.
A…!
Sau tiếng kêu cuối cùng của Vệ Dương vang lên, hắn đã bị Diệp Thành đập thật mạnh xuống chiến đài.
Lúc này, xương cốt toàn thân hắn gần như gãy đi một nửa, không sao cử động nổi.
“Không…không thể nào”, Vệ Dương ọc máu, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Thành, hắn định nói hắn còn rất nhiều mật thuật chưa thi triển, còn rất nhiều thủ đoạn chưa dùng mà đã thảm bại rồi.
“Vệ sư huynh, một người cao cao tại thượng như huynh có bao giờ từng nghĩ tới giây phút thảm bại thế này chưa?”, Diệp Thành quỳ xuống, mỉm cười nhìn Vệ Dương.
Vệ Dương định nói gì đó nhưng lại bị máu ở cổ họng chặn lại nghẹn ứ.
“Đừng nói gì nữa”, Diệp Thành nói rồi lấy luôn túi đựng đồ của Vệ Dương.
“Ngươi…”, thấy vậy, Vệ Dương tức đến mức ngất luôn tại chỗ”.
Đừng hoang mang, chưa hết đâu.
Diệp Thành bắt đầu lần mò trên cơ thể Vệ Dương, cho dù là ngọc bội dắt lưng, nhẫn ngọc đeo tay hay chuỗi ngọc khảm nạm, chỉ cần là những món đồ có giá trị thì hắn đều nhét vào ngực mình.
Hắn giống như một tên cường đạo, thấy đồ là cướp, thấy ngọc bội là lấy, động tác hết sức thuần thục.
“Còn…còn mang theo những thứ này?”, những đệ tử bên dưới càng nhìn càng thẫn thờ.
Dưới con mắt chứng kiến của tất cả mọi người, Diệp Thành lấy hết sạch những thứ có giá trị trên người Vệ Dương.
Làm xong xuôi, Diệp Thành mới vỗ vỗ mông, chuồn khỏi Phong Vân Đài.
Sau khi hắn đi được một lúc lâu, nơi này mới yên tĩnh trở lại. Trong tam đại chủ phong ngoại môn của Hằng Nhạc Tông, Diệp Thành đã liên tiếp đánh bại đệ tử của hai thủ toạ.
Ra khỏi Phong Vân Đài, Diệp Thành đem theo túi đựng đồ và toàn bộ bảo bối của Vệ Dương tới Vạn Bảo Các.
Lần này trận quyết đấu trên Phong Vân Đài với hắn mà nói đúng là kiếm về được món hời to. Vệ Dương dù trời sinh có Hàn Băng chân khí, mặc dù chẳng ra sao nhưng lại được Thiên Dương Phong coi trọng.
Vì được coi trọng nên trong túi đựng đồ của hắn hết sức phong phú, mới nhìn linh thạch thôi cũng thấy phải đến hơn một nghìn viên, Ngọc Linh Dịch có tận ba mươi bình, còn những thứ linh tinh khác có thể nói là một gia tài đáng ngưỡng mộ.
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 56Bịch!Vệ Dương bị Diệp Thành quăng lên chiến đài, chiến đài bị cơ thể hắn va đập mạnh nên nứt lìa.Phụt!Vệ Dương phun ra cả miệng máu, có điều mọi thứ vẫn chưa kết thúc. Diệp Thành dũng mãnh lại một lần nữa quăng Vệ Dương.Bịch! Bịch! Bịch!Âm thanh liên tiếp vang lên, Tay Diệp Thành nắm chặt lấy một bên cánh tay của Vệ Dương, coi hắn như một sợi roi da, liên tiếp quật xuống chiến đài, còn Vệ Dương bị quật đến mức lục phủ ngũ tạng lộn nhào cả lên.Bên dưới, các đệ tử thấy cảnh này thì thẫn thờ, bọn họ liên tục nuốt nước bọt.“Đây…thật quá dũng mãnh, nếu ta là Vệ Dương thì đã bị đánh thành một đống cuộn tròn lại rồi”.“Trận chiến này đánh ác liệt quá”.Lời nói của người này cũng chính là tiếng lòng của tất cả mọi người. Vệ Dương với cảnh giới ngưng khí tầng thứ bảy Đỉnh Phong, thân mang Hàn Băng chân khí mà lại bại một cách nhục nhã như vậy, đến cơ hội để thi triển mật thuật cũng không có.A…!Sau tiếng kêu cuối cùng của Vệ Dương vang lên, hắn đã bị Diệp Thành đập thật mạnh xuống chiến đài.Lúc này, xương cốt toàn thân hắn gần như gãy đi một nửa, không sao cử động nổi.“Không…không thể nào”, Vệ Dương ọc máu, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Thành, hắn định nói hắn còn rất nhiều mật thuật chưa thi triển, còn rất nhiều thủ đoạn chưa dùng mà đã thảm bại rồi.“Vệ sư huynh, một người cao cao tại thượng như huynh có bao giờ từng nghĩ tới giây phút thảm bại thế này chưa?”, Diệp Thành quỳ xuống, mỉm cười nhìn Vệ Dương.Vệ Dương định nói gì đó nhưng lại bị máu ở cổ họng chặn lại nghẹn ứ.“Đừng nói gì nữa”, Diệp Thành nói rồi lấy luôn túi đựng đồ của Vệ Dương.“Ngươi…”, thấy vậy, Vệ Dương tức đến mức ngất luôn tại chỗ”.Đừng hoang mang, chưa hết đâu.Diệp Thành bắt đầu lần mò trên cơ thể Vệ Dương, cho dù là ngọc bội dắt lưng, nhẫn ngọc đeo tay hay chuỗi ngọc khảm nạm, chỉ cần là những món đồ có giá trị thì hắn đều nhét vào ngực mình.Hắn giống như một tên cường đạo, thấy đồ là cướp, thấy ngọc bội là lấy, động tác hết sức thuần thục.“Còn…còn mang theo những thứ này?”, những đệ tử bên dưới càng nhìn càng thẫn thờ.Dưới con mắt chứng kiến của tất cả mọi người, Diệp Thành lấy hết sạch những thứ có giá trị trên người Vệ Dương.Làm xong xuôi, Diệp Thành mới vỗ vỗ mông, chuồn khỏi Phong Vân Đài.Sau khi hắn đi được một lúc lâu, nơi này mới yên tĩnh trở lại. Trong tam đại chủ phong ngoại môn của Hằng Nhạc Tông, Diệp Thành đã liên tiếp đánh bại đệ tử của hai thủ toạ.Ra khỏi Phong Vân Đài, Diệp Thành đem theo túi đựng đồ và toàn bộ bảo bối của Vệ Dương tới Vạn Bảo Các.Lần này trận quyết đấu trên Phong Vân Đài với hắn mà nói đúng là kiếm về được món hời to. Vệ Dương dù trời sinh có Hàn Băng chân khí, mặc dù chẳng ra sao nhưng lại được Thiên Dương Phong coi trọng.Vì được coi trọng nên trong túi đựng đồ của hắn hết sức phong phú, mới nhìn linh thạch thôi cũng thấy phải đến hơn một nghìn viên, Ngọc Linh Dịch có tận ba mươi bình, còn những thứ linh tinh khác có thể nói là một gia tài đáng ngưỡng mộ.