Tác giả:

Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…

Chương 62

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 62“Tóm lại là một tên trông rất khác thường”, Sở Huyên gãi gãi đầu, không biết phải hình dung thế nào.“Ôi! Coi như muội chưa hỏi gì vậy”.Sau khi ra khỏi núi, Diệp Thành chạy một mạch quay về Hằng Nhạc Tông.Lúc này trời đã sáng tỏ.Các đệ tử của Hằng Nhạc Tông bắt đầy chạy ra ngoài hấp thu tinh hoa của đất trời, khi thấy Diệp Thành nhếch nhác như vậy, bọn họ ít nhiều có phần nghi hoặc.“Thật là nguy hiểm”, Diệp Thành không hề để ý tới những ánh mắt đang nhìn mình, hắn bước chậm lại, th* d*c, nhìn về ngọn núi mà trong lòng thầm cảm thấy hối hận, giống như thể hắn vừa vượt qua quỷ môn quan vậy.Hồi lâu, Diệp Thành mới ổn định lại tâm lý.“Cô ta không nhớ ra mình?”“Lẽ nào không phải là một người?”“Không thể nào, trên đời này có hai người giống nhau như hai giọt nước được sao?”Cả đoạn đường, Diệp Thành liên tục nhủ thầm, nếu như nữ tử đêm hôm đó cũng ở Hằng Nhạc Tông thì hắn phải rời khỏi nơi này, nếu thật sự chỉ là trông giống nhau thì cũng không cần phải kiêng dè nhiều nữa.“Ta không vào, ta không vào, ta chỉ đứng ở bên ngoài linh sơn thôi”, đương lúc Diệp Thành mải suy nghĩ thì ở phía xa có một giọng nói quen thuộc vang lên làm ngắt mạch suy nghĩ của hắn, ngay sau đó là tiếng mắng chửi vang lên.“Nhóc con, còn dám nói dối”.“Không ở yên dưới núi, chạy lên đây trộm đồ”.“Cũng không nhìn lại xem thân phận của mình thế nào”.“Hổ Oa”, Diệp Thành đứng từ xa vẫn có thể nhìn ra được bóng người thân quen, đây chẳng phải là Hổ Oa ở Tiểu Linh Viên sao?Lúc này một nhóm đệ tử của Hằng Nhạc Tông đang vây quanh Hổ Hoa, người thì nạt nộ, người mỉa mai châm chọc, có người lên tiếng mắng chửi khiến cơ thể yếu ớt của Hổ Oa cứ thế thu lại, khuôn mặt tái nhợt, không dám ngẩng đầu nhìn, giống như một tên phạm tội tày đình vậy.“Ta không lên đây, ta chỉ đứng ở cửa nhìn thôi”, Hổ Oa như thể bị đổ oan ấm ức lắm, cậu ta cúi đầu nức nở.“Còn dám giảo biện, muốn ăn đánh”, một tên đệ tử hung hãn lập tức giơ tay lên. Có điều hắn ta chưa kịp giáng cái bạt xuống thì cánh tay đã bị một bàn tay khác nắm chặt lại.“Ngươi muốn chết sao?”, giọng nói lạnh như hàn băng đột nhiên vang lên, người ra tay đương nhiên là Diệp Thành, hắn coi Hổ Oa là người thân của mình, đương nhiên không thể trơ mắt đứng nhìn Hổ Oa bị ức h**p được.Đệ tử xung quanh thấy Diệp Thành thì vô thức lùi lại phía sau.Mặc dù chỉ là đệ tử thực tập nhưng Diệp Thành lại khác với những người khác. Đến cả Triệu Long của Địa Dương Phong, Vệ Dương của Thiên Dương Phong đấu với Diệp Thành còn thê thảm máu me be bét kia mà.“Không chăm chỉ thu nạp tinh hoa của đất trời mà đến ức h**p một đứa trẻ không thể tu luyện, các người cũng được đấy nhỉ”, ánh mắt lạnh lùng của Diệp Thành đảo một lượt, hắn bật cười lạnh lùng: “Có gan thì đánh với ta”.Nghe vậy, cả đám đệ tử hoang mang dồn lại một nhóm.

Chương 62

“Tóm lại là một tên trông rất khác thường”, Sở Huyên gãi gãi đầu, không biết phải hình dung thế nào.

“Ôi! Coi như muội chưa hỏi gì vậy”.

Sau khi ra khỏi núi, Diệp Thành chạy một mạch quay về Hằng Nhạc Tông.

Lúc này trời đã sáng tỏ.

Các đệ tử của Hằng Nhạc Tông bắt đầy chạy ra ngoài hấp thu tinh hoa của đất trời, khi thấy Diệp Thành nhếch nhác như vậy, bọn họ ít nhiều có phần nghi hoặc.

“Thật là nguy hiểm”, Diệp Thành không hề để ý tới những ánh mắt đang nhìn mình, hắn bước chậm lại, th* d*c, nhìn về ngọn núi mà trong lòng thầm cảm thấy hối hận, giống như thể hắn vừa vượt qua quỷ môn quan vậy.

Hồi lâu, Diệp Thành mới ổn định lại tâm lý.

“Cô ta không nhớ ra mình?”

“Lẽ nào không phải là một người?”

“Không thể nào, trên đời này có hai người giống nhau như hai giọt nước được sao?”

Cả đoạn đường, Diệp Thành liên tục nhủ thầm, nếu như nữ tử đêm hôm đó cũng ở Hằng Nhạc Tông thì hắn phải rời khỏi nơi này, nếu thật sự chỉ là trông giống nhau thì cũng không cần phải kiêng dè nhiều nữa.

“Ta không vào, ta không vào, ta chỉ đứng ở bên ngoài linh sơn thôi”, đương lúc Diệp Thành mải suy nghĩ thì ở phía xa có một giọng nói quen thuộc vang lên làm ngắt mạch suy nghĩ của hắn, ngay sau đó là tiếng mắng chửi vang lên.

“Nhóc con, còn dám nói dối”.

“Không ở yên dưới núi, chạy lên đây trộm đồ”.

“Cũng không nhìn lại xem thân phận của mình thế nào”.

“Hổ Oa”, Diệp Thành đứng từ xa vẫn có thể nhìn ra được bóng người thân quen, đây chẳng phải là Hổ Oa ở Tiểu Linh Viên sao?

Lúc này một nhóm đệ tử của Hằng Nhạc Tông đang vây quanh Hổ Hoa, người thì nạt nộ, người mỉa mai châm chọc, có người lên tiếng mắng chửi khiến cơ thể yếu ớt của Hổ Oa cứ thế thu lại, khuôn mặt tái nhợt, không dám ngẩng đầu nhìn, giống như một tên phạm tội tày đình vậy.

“Ta không lên đây, ta chỉ đứng ở cửa nhìn thôi”, Hổ Oa như thể bị đổ oan ấm ức lắm, cậu ta cúi đầu nức nở.

“Còn dám giảo biện, muốn ăn đánh”, một tên đệ tử hung hãn lập tức giơ tay lên. Có điều hắn ta chưa kịp giáng cái bạt xuống thì cánh tay đã bị một bàn tay khác nắm chặt lại.

“Ngươi muốn chết sao?”, giọng nói lạnh như hàn băng đột nhiên vang lên, người ra tay đương nhiên là Diệp Thành, hắn coi Hổ Oa là người thân của mình, đương nhiên không thể trơ mắt đứng nhìn Hổ Oa bị ức h**p được.

Đệ tử xung quanh thấy Diệp Thành thì vô thức lùi lại phía sau.

Mặc dù chỉ là đệ tử thực tập nhưng Diệp Thành lại khác với những người khác. Đến cả Triệu Long của Địa Dương Phong, Vệ Dương của Thiên Dương Phong đấu với Diệp Thành còn thê thảm máu me be bét kia mà.

“Không chăm chỉ thu nạp tinh hoa của đất trời mà đến ức h**p một đứa trẻ không thể tu luyện, các người cũng được đấy nhỉ”, ánh mắt lạnh lùng của Diệp Thành đảo một lượt, hắn bật cười lạnh lùng: “Có gan thì đánh với ta”.

Nghe vậy, cả đám đệ tử hoang mang dồn lại một nhóm.

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 62“Tóm lại là một tên trông rất khác thường”, Sở Huyên gãi gãi đầu, không biết phải hình dung thế nào.“Ôi! Coi như muội chưa hỏi gì vậy”.Sau khi ra khỏi núi, Diệp Thành chạy một mạch quay về Hằng Nhạc Tông.Lúc này trời đã sáng tỏ.Các đệ tử của Hằng Nhạc Tông bắt đầy chạy ra ngoài hấp thu tinh hoa của đất trời, khi thấy Diệp Thành nhếch nhác như vậy, bọn họ ít nhiều có phần nghi hoặc.“Thật là nguy hiểm”, Diệp Thành không hề để ý tới những ánh mắt đang nhìn mình, hắn bước chậm lại, th* d*c, nhìn về ngọn núi mà trong lòng thầm cảm thấy hối hận, giống như thể hắn vừa vượt qua quỷ môn quan vậy.Hồi lâu, Diệp Thành mới ổn định lại tâm lý.“Cô ta không nhớ ra mình?”“Lẽ nào không phải là một người?”“Không thể nào, trên đời này có hai người giống nhau như hai giọt nước được sao?”Cả đoạn đường, Diệp Thành liên tục nhủ thầm, nếu như nữ tử đêm hôm đó cũng ở Hằng Nhạc Tông thì hắn phải rời khỏi nơi này, nếu thật sự chỉ là trông giống nhau thì cũng không cần phải kiêng dè nhiều nữa.“Ta không vào, ta không vào, ta chỉ đứng ở bên ngoài linh sơn thôi”, đương lúc Diệp Thành mải suy nghĩ thì ở phía xa có một giọng nói quen thuộc vang lên làm ngắt mạch suy nghĩ của hắn, ngay sau đó là tiếng mắng chửi vang lên.“Nhóc con, còn dám nói dối”.“Không ở yên dưới núi, chạy lên đây trộm đồ”.“Cũng không nhìn lại xem thân phận của mình thế nào”.“Hổ Oa”, Diệp Thành đứng từ xa vẫn có thể nhìn ra được bóng người thân quen, đây chẳng phải là Hổ Oa ở Tiểu Linh Viên sao?Lúc này một nhóm đệ tử của Hằng Nhạc Tông đang vây quanh Hổ Hoa, người thì nạt nộ, người mỉa mai châm chọc, có người lên tiếng mắng chửi khiến cơ thể yếu ớt của Hổ Oa cứ thế thu lại, khuôn mặt tái nhợt, không dám ngẩng đầu nhìn, giống như một tên phạm tội tày đình vậy.“Ta không lên đây, ta chỉ đứng ở cửa nhìn thôi”, Hổ Oa như thể bị đổ oan ấm ức lắm, cậu ta cúi đầu nức nở.“Còn dám giảo biện, muốn ăn đánh”, một tên đệ tử hung hãn lập tức giơ tay lên. Có điều hắn ta chưa kịp giáng cái bạt xuống thì cánh tay đã bị một bàn tay khác nắm chặt lại.“Ngươi muốn chết sao?”, giọng nói lạnh như hàn băng đột nhiên vang lên, người ra tay đương nhiên là Diệp Thành, hắn coi Hổ Oa là người thân của mình, đương nhiên không thể trơ mắt đứng nhìn Hổ Oa bị ức h**p được.Đệ tử xung quanh thấy Diệp Thành thì vô thức lùi lại phía sau.Mặc dù chỉ là đệ tử thực tập nhưng Diệp Thành lại khác với những người khác. Đến cả Triệu Long của Địa Dương Phong, Vệ Dương của Thiên Dương Phong đấu với Diệp Thành còn thê thảm máu me be bét kia mà.“Không chăm chỉ thu nạp tinh hoa của đất trời mà đến ức h**p một đứa trẻ không thể tu luyện, các người cũng được đấy nhỉ”, ánh mắt lạnh lùng của Diệp Thành đảo một lượt, hắn bật cười lạnh lùng: “Có gan thì đánh với ta”.Nghe vậy, cả đám đệ tử hoang mang dồn lại một nhóm.

Chương 62