Tác giả:

Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…

Chương 73

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 73Vốn dĩ hắn không định dùng tới đạn khói, chỉ là đối phương có tới ba người, có trời mới biết có xảy ra sơ xuất gì không, cho nên nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn quyết định dùng đạn khói để che lấp tầm nhìn của bọn họ.“Là ai, cút ra đây cho ta”, trong làn khói đen, giọng nói lạnh lùng của tên đệ tử Địa Dương Phong vang lên.Bịch!Hắn vừa dứt lời thì lại vang lên tiếng gậy sắt đập vào phần sau đầu.A…!Tiếng kêu la thảm thiết vang lên, một tên đệ tử lập tức ngã ra đất. Tên đệ tử mặc đồ tím thấy vậy lập tức ra tay, tung một chưởng về phía có tiếng kêu vang lên.A…!Đột nhiên, tiếng kêu thảm thiết lại vang lên, đòn đánh của tên đệ tử mặc đồ tím không hề trúng Diệp Thành mà ngược lại trúng luôn vào tên đệ tử của Địa Dương Phong khiến hắn lộn nhào người.Giây phút này, Diệp Thành đã đứng ngay sau tên đệ tử mặc đồ tím, cây gậy của hắn giáng thật mạnh vào phần gáy tên này.Quả không hổ là tu vi ở tầng ngưng khí đỉnh phong thứ sáu, một gậy của Diệp Thành không khiến nên này ngất đi luôn.Thấy vậy, Diệp Thành nhanh chóng nện một gậy nữa.Lúc này, tên đệ tử mặc đồ tím còn đang lắc lư thì ngã vật ra đất.A…!Sau khi hắn ngã ra đất, xung quanh lại vang lên tiếng kêu, lại một tên nữa bị Diệp Thành đánh cho ngất lịm.Tiếp sau đó lần lượt là tiếng kêu la thảm thiết không ngừng vang lên.Trong làn khói đen mờ mịt vốn dĩ đã nhìn không rõ bất cứ thứ gì, lại thêm ra đòn đánh lén nên Diệp Thành đã đạt được kế hoạch. Cho dù là đệ tử của Địa Dương Phong với tầng ngưng khí thứ bảy thì cũng bị một đòn của hắn đánh cho tới mức lảo đảo xiêu vẹo, sau đó là một gậy khiến đối phương hôn mê bất tỉnh.Hiện giờ Diệp Thành đã đột phá lên tầng thứ tư, cho dù là đánh trực diện thì hắn vẫn có thừa tự tin đánh lại với tám tên này, có điều vì tránh rắc rối không cần thiết nên Diệp Thành vẫn lựa chọn đánh lén.A…!Sau tiếng hét thất thanh cuối cùng, tám tên đệ tử của Địa Dương Phong đều ngã ra đất.Khói đen do đạn khói tạo ra vẫn rất dày, còn Diệp Thành đã lấy luôn cả tám cái túi đựng đồ của tám tên này, trong tay hắn còn một đoạn xích sắt, hắn đem đoạn xích này trói ba tên thật chặt.Sau khi ném bọn họ vào khu rừng đằng sau khe núi, trước khi đi, Diệp Thành không quên thổi cho mấy tên này một luồng mê hương hôn mê bất tỉnh phòng có tên nào đó đột nhiên tỉnh lại làm hỏng chuyện đại sự của hắn.Làm xong xuôi, Diệp Thành lại chạy tới khe núi, chuẩn bị mai phục nhóm đệ tử tiếp theo của Địa Dương Phong.Trong buổi sáng, có từng tốp, từng tốp đệ tử của Hằng Nhạc Tông hăm hở vào rừng.Trong thời gian này, Diệp Thành cũng đã ra tay vài lần thế nhưng đều chỉ bắt được những tên lặt vặt không ra làm sao, chỉ cần ập ra đột xuất, giáng gậy xuống là đã khiến kẻ địch đổ gục, đỡ phải dùng đến đạn khói.

Chương 73

Vốn dĩ hắn không định dùng tới đạn khói, chỉ là đối phương có tới ba người, có trời mới biết có xảy ra sơ xuất gì không, cho nên nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn quyết định dùng đạn khói để che lấp tầm nhìn của bọn họ.

“Là ai, cút ra đây cho ta”, trong làn khói đen, giọng nói lạnh lùng của tên đệ tử Địa Dương Phong vang lên.

Bịch!

Hắn vừa dứt lời thì lại vang lên tiếng gậy sắt đập vào phần sau đầu.

A…!

Tiếng kêu la thảm thiết vang lên, một tên đệ tử lập tức ngã ra đất. Tên đệ tử mặc đồ tím thấy vậy lập tức ra tay, tung một chưởng về phía có tiếng kêu vang lên.

A…!

Đột nhiên, tiếng kêu thảm thiết lại vang lên, đòn đánh của tên đệ tử mặc đồ tím không hề trúng Diệp Thành mà ngược lại trúng luôn vào tên đệ tử của Địa Dương Phong khiến hắn lộn nhào người.

Giây phút này, Diệp Thành đã đứng ngay sau tên đệ tử mặc đồ tím, cây gậy của hắn giáng thật mạnh vào phần gáy tên này.

Quả không hổ là tu vi ở tầng ngưng khí đỉnh phong thứ sáu, một gậy của Diệp Thành không khiến nên này ngất đi luôn.

Thấy vậy, Diệp Thành nhanh chóng nện một gậy nữa.

Lúc này, tên đệ tử mặc đồ tím còn đang lắc lư thì ngã vật ra đất.

A…!

Sau khi hắn ngã ra đất, xung quanh lại vang lên tiếng kêu, lại một tên nữa bị Diệp Thành đánh cho ngất lịm.

Tiếp sau đó lần lượt là tiếng kêu la thảm thiết không ngừng vang lên.

Trong làn khói đen mờ mịt vốn dĩ đã nhìn không rõ bất cứ thứ gì, lại thêm ra đòn đánh lén nên Diệp Thành đã đạt được kế hoạch. Cho dù là đệ tử của Địa Dương Phong với tầng ngưng khí thứ bảy thì cũng bị một đòn của hắn đánh cho tới mức lảo đảo xiêu vẹo, sau đó là một gậy khiến đối phương hôn mê bất tỉnh.

Hiện giờ Diệp Thành đã đột phá lên tầng thứ tư, cho dù là đánh trực diện thì hắn vẫn có thừa tự tin đánh lại với tám tên này, có điều vì tránh rắc rối không cần thiết nên Diệp Thành vẫn lựa chọn đánh lén.

A…!

Sau tiếng hét thất thanh cuối cùng, tám tên đệ tử của Địa Dương Phong đều ngã ra đất.

Khói đen do đạn khói tạo ra vẫn rất dày, còn Diệp Thành đã lấy luôn cả tám cái túi đựng đồ của tám tên này, trong tay hắn còn một đoạn xích sắt, hắn đem đoạn xích này trói ba tên thật chặt.

Sau khi ném bọn họ vào khu rừng đằng sau khe núi, trước khi đi, Diệp Thành không quên thổi cho mấy tên này một luồng mê hương hôn mê bất tỉnh phòng có tên nào đó đột nhiên tỉnh lại làm hỏng chuyện đại sự của hắn.

Làm xong xuôi, Diệp Thành lại chạy tới khe núi, chuẩn bị mai phục nhóm đệ tử tiếp theo của Địa Dương Phong.

Trong buổi sáng, có từng tốp, từng tốp đệ tử của Hằng Nhạc Tông hăm hở vào rừng.

Trong thời gian này, Diệp Thành cũng đã ra tay vài lần thế nhưng đều chỉ bắt được những tên lặt vặt không ra làm sao, chỉ cần ập ra đột xuất, giáng gậy xuống là đã khiến kẻ địch đổ gục, đỡ phải dùng đến đạn khói.

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 73Vốn dĩ hắn không định dùng tới đạn khói, chỉ là đối phương có tới ba người, có trời mới biết có xảy ra sơ xuất gì không, cho nên nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn quyết định dùng đạn khói để che lấp tầm nhìn của bọn họ.“Là ai, cút ra đây cho ta”, trong làn khói đen, giọng nói lạnh lùng của tên đệ tử Địa Dương Phong vang lên.Bịch!Hắn vừa dứt lời thì lại vang lên tiếng gậy sắt đập vào phần sau đầu.A…!Tiếng kêu la thảm thiết vang lên, một tên đệ tử lập tức ngã ra đất. Tên đệ tử mặc đồ tím thấy vậy lập tức ra tay, tung một chưởng về phía có tiếng kêu vang lên.A…!Đột nhiên, tiếng kêu thảm thiết lại vang lên, đòn đánh của tên đệ tử mặc đồ tím không hề trúng Diệp Thành mà ngược lại trúng luôn vào tên đệ tử của Địa Dương Phong khiến hắn lộn nhào người.Giây phút này, Diệp Thành đã đứng ngay sau tên đệ tử mặc đồ tím, cây gậy của hắn giáng thật mạnh vào phần gáy tên này.Quả không hổ là tu vi ở tầng ngưng khí đỉnh phong thứ sáu, một gậy của Diệp Thành không khiến nên này ngất đi luôn.Thấy vậy, Diệp Thành nhanh chóng nện một gậy nữa.Lúc này, tên đệ tử mặc đồ tím còn đang lắc lư thì ngã vật ra đất.A…!Sau khi hắn ngã ra đất, xung quanh lại vang lên tiếng kêu, lại một tên nữa bị Diệp Thành đánh cho ngất lịm.Tiếp sau đó lần lượt là tiếng kêu la thảm thiết không ngừng vang lên.Trong làn khói đen mờ mịt vốn dĩ đã nhìn không rõ bất cứ thứ gì, lại thêm ra đòn đánh lén nên Diệp Thành đã đạt được kế hoạch. Cho dù là đệ tử của Địa Dương Phong với tầng ngưng khí thứ bảy thì cũng bị một đòn của hắn đánh cho tới mức lảo đảo xiêu vẹo, sau đó là một gậy khiến đối phương hôn mê bất tỉnh.Hiện giờ Diệp Thành đã đột phá lên tầng thứ tư, cho dù là đánh trực diện thì hắn vẫn có thừa tự tin đánh lại với tám tên này, có điều vì tránh rắc rối không cần thiết nên Diệp Thành vẫn lựa chọn đánh lén.A…!Sau tiếng hét thất thanh cuối cùng, tám tên đệ tử của Địa Dương Phong đều ngã ra đất.Khói đen do đạn khói tạo ra vẫn rất dày, còn Diệp Thành đã lấy luôn cả tám cái túi đựng đồ của tám tên này, trong tay hắn còn một đoạn xích sắt, hắn đem đoạn xích này trói ba tên thật chặt.Sau khi ném bọn họ vào khu rừng đằng sau khe núi, trước khi đi, Diệp Thành không quên thổi cho mấy tên này một luồng mê hương hôn mê bất tỉnh phòng có tên nào đó đột nhiên tỉnh lại làm hỏng chuyện đại sự của hắn.Làm xong xuôi, Diệp Thành lại chạy tới khe núi, chuẩn bị mai phục nhóm đệ tử tiếp theo của Địa Dương Phong.Trong buổi sáng, có từng tốp, từng tốp đệ tử của Hằng Nhạc Tông hăm hở vào rừng.Trong thời gian này, Diệp Thành cũng đã ra tay vài lần thế nhưng đều chỉ bắt được những tên lặt vặt không ra làm sao, chỉ cần ập ra đột xuất, giáng gậy xuống là đã khiến kẻ địch đổ gục, đỡ phải dùng đến đạn khói.

Chương 73