Tác giả:

Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…

Chương 190

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 190“Đánh không được thì nói Diệp Thành dùng độc, Từ Hàng, ngươi cũng nham hiểm quá đấy”.“Ngươi…”, Từ Hàng tức điên người, lại nói bằng giọng ngậm máu phun người.“Diệp Thành rõ ràng ngươi dùng độc”, lúc này, người của Nhân Dương Phong và Địa Dương Phong bắt đầu làm loạn.“Trận chiến trên Phong Vân Đài cấm dùng độc, Diệp Thành, ngươi coi thường môn quy, phải xử phạt”.“Diệp Thành, ngươi đúng là quá tàn độc”.“Đều ăn phân hết rồi phải không?”, tiếp sau đó là giọng nói chói tai vang lên. Hùng Nhị nhịn mất một phút, không chịu được thì bật ra.Tiếng hét của hắn vang vọng khắp nơi, tiếng của một người đột nhiên lại át đi tiếng chửi của tất cả mọi người, có lẽ vì sóng âm của hắn quá lớn nên rất nhiều người phải bịt tai lại.Sau tiếng hét của hắn, xung quanh chợt chìm vào im lặng.“Rõ ràng Diệp Thành dùng độc, giảo biện cũng không có tác dụng”, sau hồi im lặng, một tên đệ tử mặc đồ xanh nhảy ra.“Diệp Thành quá nguy hiểm”.“Xử lý hắn”.“Mẹ kiếp, cút”, Hùng Nhị lại lần nữa thi triển thần uy, sóng âm quá mạnh, cái họng của hắn hét to đến mức có quá nhiều người lại phải bịt tai lại lần nữa.“Là mật thuật sóng âm của nhà họ Hùng”, một tên đệ tử chân truyền của Nhân Dương Phong nheo mắt rít lên.“Chẳng trách mà hắn có thể át đi giọng nói của bao nhiêu người như vậy”.“Tên béo này còn có mật pháp này cơ à”, Diệp Thành xoa xoa cằm, thầm nghĩ hôm nào đó phải gọi Hùng Nhị tới nói chuyện mới được.A….!Sau phút giây yên tĩnh ít ỏi, đệ tử của Nhân Dương Phong và Địa Dương Phong còn chưa nói gì thì tên béo Hùng Nhị đã lại lần nữa há to miệng gào lên.Trông bộ dạng đó của hắn lại sắp giúp Diệp Thành át đi tiếng bên dưới.“Ăn cơm”.“Ngủ”“Trêu gái”.Mật thuật sóng âm của tên Hùng Nhị cũng không phải vừa, hắn gào liên tiếp kinh thiên động địa, vả lại mỗi lời hắn nói hết sức dị thường khiến đám người kia vừa định lên tiếng thì đã bị sóng âm của hắn át hẳn đi.“Tên này là súc sinh phải không?”, từng tên bịt chặt tai, đến đầu còn không dám ngẩng lên.“May mà có ngươi”, trên chiến đài, Diệp Thành không nhịn được mà nhếch miệng cười.Hoặc có thể cảnh tượng và cục diện này thật sự cần một tên giống như Hùng Nhị, và quan trọng hơn cả là cái tinh thần cũng như cách thể hiện không cần thể diện của hắn.“Vì tự do”, Hùng Nhị lại lần nữa cất giọng vang dội khắp tứ phía.Lúc này hắn mới gãi gãi tóc, nhìn đám người xung quanh, trong đôi mắt ti hí còn mang theo vẻ khiêu khích như đang nói: “Chửi, chửi tiếp cho ông đây, chửi tiếp đi, ông đây hét cho các người liệt nửa thân”

Chương 190

“Đánh không được thì nói Diệp Thành dùng độc, Từ Hàng, ngươi cũng nham hiểm quá đấy”.

“Ngươi…”, Từ Hàng tức điên người, lại nói bằng giọng ngậm máu phun người.

“Diệp Thành rõ ràng ngươi dùng độc”, lúc này, người của Nhân Dương Phong và Địa Dương Phong bắt đầu làm loạn.

“Trận chiến trên Phong Vân Đài cấm dùng độc, Diệp Thành, ngươi coi thường môn quy, phải xử phạt”.

“Diệp Thành, ngươi đúng là quá tàn độc”.

“Đều ăn phân hết rồi phải không?”, tiếp sau đó là giọng nói chói tai vang lên. Hùng Nhị nhịn mất một phút, không chịu được thì bật ra.

Tiếng hét của hắn vang vọng khắp nơi, tiếng của một người đột nhiên lại át đi tiếng chửi của tất cả mọi người, có lẽ vì sóng âm của hắn quá lớn nên rất nhiều người phải bịt tai lại.

Sau tiếng hét của hắn, xung quanh chợt chìm vào im lặng.

“Rõ ràng Diệp Thành dùng độc, giảo biện cũng không có tác dụng”, sau hồi im lặng, một tên đệ tử mặc đồ xanh nhảy ra.

“Diệp Thành quá nguy hiểm”.

“Xử lý hắn”.

“Mẹ kiếp, cút”, Hùng Nhị lại lần nữa thi triển thần uy, sóng âm quá mạnh, cái họng của hắn hét to đến mức có quá nhiều người lại phải bịt tai lại lần nữa.

“Là mật thuật sóng âm của nhà họ Hùng”, một tên đệ tử chân truyền của Nhân Dương Phong nheo mắt rít lên.

“Chẳng trách mà hắn có thể át đi giọng nói của bao nhiêu người như vậy”.

“Tên béo này còn có mật pháp này cơ à”, Diệp Thành xoa xoa cằm, thầm nghĩ hôm nào đó phải gọi Hùng Nhị tới nói chuyện mới được.

A….!

Sau phút giây yên tĩnh ít ỏi, đệ tử của Nhân Dương Phong và Địa Dương Phong còn chưa nói gì thì tên béo Hùng Nhị đã lại lần nữa há to miệng gào lên.

Trông bộ dạng đó của hắn lại sắp giúp Diệp Thành át đi tiếng bên dưới.

“Ăn cơm”.

“Ngủ”

“Trêu gái”.

Mật thuật sóng âm của tên Hùng Nhị cũng không phải vừa, hắn gào liên tiếp kinh thiên động địa, vả lại mỗi lời hắn nói hết sức dị thường khiến đám người kia vừa định lên tiếng thì đã bị sóng âm của hắn át hẳn đi.

“Tên này là súc sinh phải không?”, từng tên bịt chặt tai, đến đầu còn không dám ngẩng lên.

“May mà có ngươi”, trên chiến đài, Diệp Thành không nhịn được mà nhếch miệng cười.

Hoặc có thể cảnh tượng và cục diện này thật sự cần một tên giống như Hùng Nhị, và quan trọng hơn cả là cái tinh thần cũng như cách thể hiện không cần thể diện của hắn.

“Vì tự do”, Hùng Nhị lại lần nữa cất giọng vang dội khắp tứ phía.

Lúc này hắn mới gãi gãi tóc, nhìn đám người xung quanh, trong đôi mắt ti hí còn mang theo vẻ khiêu khích như đang nói: “Chửi, chửi tiếp cho ông đây, chửi tiếp đi, ông đây hét cho các người liệt nửa thân”

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 190“Đánh không được thì nói Diệp Thành dùng độc, Từ Hàng, ngươi cũng nham hiểm quá đấy”.“Ngươi…”, Từ Hàng tức điên người, lại nói bằng giọng ngậm máu phun người.“Diệp Thành rõ ràng ngươi dùng độc”, lúc này, người của Nhân Dương Phong và Địa Dương Phong bắt đầu làm loạn.“Trận chiến trên Phong Vân Đài cấm dùng độc, Diệp Thành, ngươi coi thường môn quy, phải xử phạt”.“Diệp Thành, ngươi đúng là quá tàn độc”.“Đều ăn phân hết rồi phải không?”, tiếp sau đó là giọng nói chói tai vang lên. Hùng Nhị nhịn mất một phút, không chịu được thì bật ra.Tiếng hét của hắn vang vọng khắp nơi, tiếng của một người đột nhiên lại át đi tiếng chửi của tất cả mọi người, có lẽ vì sóng âm của hắn quá lớn nên rất nhiều người phải bịt tai lại.Sau tiếng hét của hắn, xung quanh chợt chìm vào im lặng.“Rõ ràng Diệp Thành dùng độc, giảo biện cũng không có tác dụng”, sau hồi im lặng, một tên đệ tử mặc đồ xanh nhảy ra.“Diệp Thành quá nguy hiểm”.“Xử lý hắn”.“Mẹ kiếp, cút”, Hùng Nhị lại lần nữa thi triển thần uy, sóng âm quá mạnh, cái họng của hắn hét to đến mức có quá nhiều người lại phải bịt tai lại lần nữa.“Là mật thuật sóng âm của nhà họ Hùng”, một tên đệ tử chân truyền của Nhân Dương Phong nheo mắt rít lên.“Chẳng trách mà hắn có thể át đi giọng nói của bao nhiêu người như vậy”.“Tên béo này còn có mật pháp này cơ à”, Diệp Thành xoa xoa cằm, thầm nghĩ hôm nào đó phải gọi Hùng Nhị tới nói chuyện mới được.A….!Sau phút giây yên tĩnh ít ỏi, đệ tử của Nhân Dương Phong và Địa Dương Phong còn chưa nói gì thì tên béo Hùng Nhị đã lại lần nữa há to miệng gào lên.Trông bộ dạng đó của hắn lại sắp giúp Diệp Thành át đi tiếng bên dưới.“Ăn cơm”.“Ngủ”“Trêu gái”.Mật thuật sóng âm của tên Hùng Nhị cũng không phải vừa, hắn gào liên tiếp kinh thiên động địa, vả lại mỗi lời hắn nói hết sức dị thường khiến đám người kia vừa định lên tiếng thì đã bị sóng âm của hắn át hẳn đi.“Tên này là súc sinh phải không?”, từng tên bịt chặt tai, đến đầu còn không dám ngẩng lên.“May mà có ngươi”, trên chiến đài, Diệp Thành không nhịn được mà nhếch miệng cười.Hoặc có thể cảnh tượng và cục diện này thật sự cần một tên giống như Hùng Nhị, và quan trọng hơn cả là cái tinh thần cũng như cách thể hiện không cần thể diện của hắn.“Vì tự do”, Hùng Nhị lại lần nữa cất giọng vang dội khắp tứ phía.Lúc này hắn mới gãi gãi tóc, nhìn đám người xung quanh, trong đôi mắt ti hí còn mang theo vẻ khiêu khích như đang nói: “Chửi, chửi tiếp cho ông đây, chửi tiếp đi, ông đây hét cho các người liệt nửa thân”

Chương 190