Tác giả:

Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…

Chương 193

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 193“Hắn ta điên thật rồi”, rất nhiều đệ tử chân truyền nghiến răng rít lên.“Ta là kẻ điên đấy”, Diệp Thành l**m l**m vệt máu dính trên miệng, “có gan thì lên tiếp đi, chỉ cần Thiên Lôi Chú cũng đủ khiến các ngươi thịt nát xương tan”.“Diệp Thành”, tiếng hét đột nhiên vang lên, bên ngoài đám người có một đám người khác xông tới, đi đầu chính là thủ đồ Doãn Chí Bình của Giới Luật Đường.“Ngươi to gan lắm, dám ngang nhiên sử dụng Thiên Lôi Chú trong tông môn”, Doãn Chí Bình vừa đi tới đã phẫn nộ gằn lên, hắn ta lập tức hiểu ra vấn đề, cho dù có đứng về bên nào thì hắn cũng không lựa chọn đứng về phía Diệp Thành.“Doãn sư huynh, huynh chỉ nhìn thấy ta dùng Thiên Lôi Chú, vậy lẽ nào huynh không thấy bọn họ công kích ta bên dưới chiến đài?”, Diệp Thành bật cười nhìn Doãn Chí Bình nhưng vẫn không bỏ Thiên Lôi Chú trong tay xuống.“Dù vậy cũng không thể là lý do để ngươi dùng đến Thiên Lôi Chú được”.“Nực cười, lẽ nào dao kề vào cổ huynh mà huynh cũng ngoan ngoãn để cho người ta mưu sát mình? Ta dùng Thiên Lôi Chú hoàn toàn là vì tự vệ”.“Đã vậy thì tới Giới Luật Đường xử lý”, Doãn Chí Bình gằn lên, trong tay áo đột nhiên xuất hiện một đạo điện mang xuyên qua, nếu nhìn kỹ thì đó chính là một sợi dây thừng phát sáng trông như con rắn, tốc độ vô cùng nhanh.Có lẽ Doãn Chí Bình ra tay quá nhanh và sợi dây thừng kia lại rất dị thường nên Diệp Thành còn chưa kịp phản ứng lại đã bị trói chặt.Diệp Thành vùng vẫy nhưng sự kỳ diệu của sợi dây đã vượt qua mọi dự liệu của hắn. Sợi dây không những có khả năng cấm cố chân khí của hắn mà đến cả khả năng hành động của hắn cũng bị trói buộc, Diệp Thành lúc này chỉ bất động tại chỗ.“Đưa đi”, Doãn Chí Bình hét lên.Ngay sau đó lập tức có đệ tử của Giới Luật Đường xông lên, cứ thế tiến lên lôi Diệp Thành đi.Nhân danh đòi lại công bằng, Doãn Chí Bình cũng lệnh cho đệ tử của Giới Luật Đường lôi đám đệ tử của hai ngọn núi kia ra ngoài.Có điều giây phút rời khỏi đám đông, Doãn Chí Bình và các đệ tử chân truyền kia lại liếc mắt cười với nhau, có vẻ như cảnh tượng này sớm đã nằm trong kế hoạch của bọn họ.Động tác nhỏ đó của bọn họ đã lọt vào mắt Hùng Nhị.Đây rõ ràng là âm mưu của hai ngọn núi kia và Giới Luật Dường. Bọn họ đã câu kết từ trước với nhau. Hiện giờ Diệp Thành bị đưa đi, rất khó có thể sống sót ra ngoài.“Hùng Nhị, đưa hai người chỗ Hổ Oa rời khỏi Hằng Nhạc Tông”, Diệp Thành bị kéo đi nhưng vẫn cố dùng hết sức bình sinh hét lên.Có lẽ hắn đã nhận ra, ngày hôm nay bước chân vào Giới Luật Đường sẽ rất khó có thể sống sót ra ngoài. Hắn không muốn sau khi mình chết, những người mà hắn vẫn luôn bảo vệ lại bị ức h**p. Những gì mà hắn có thể làm lúc này đó chính là trông cậy cả vào Hùng Nhị, bảo vệ cho Hổ Oa và Trương Phong Niên.Thấy Diệp Thành bị lôi đi, Hùng Nhị nghiến răng. Hắn chỉ hận chỗ dựa của những tên đệ tử kia quá vững chắc, cho dù là người của nhà họ Hùng hắn cũng rất khó bảo toàn cho tính mạng của Diệp Thành.Chỗ dựa?Nghĩ vậy, mắt Hùng Nhị chợt sáng lên.“Vậy ông đây phải đi tìm cho Diệp Thành một chỗ dựa còn vững chắc hơn các ngươi”.Diệp Thành bị kéo tới Giới Luật Đường, phía sau còn có cả đoàn người nhốn nháo đi theo.

Chương 193

“Hắn ta điên thật rồi”, rất nhiều đệ tử chân truyền nghiến răng rít lên.

“Ta là kẻ điên đấy”, Diệp Thành l**m l**m vệt máu dính trên miệng, “có gan thì lên tiếp đi, chỉ cần Thiên Lôi Chú cũng đủ khiến các ngươi thịt nát xương tan”.

“Diệp Thành”, tiếng hét đột nhiên vang lên, bên ngoài đám người có một đám người khác xông tới, đi đầu chính là thủ đồ Doãn Chí Bình của Giới Luật Đường.

“Ngươi to gan lắm, dám ngang nhiên sử dụng Thiên Lôi Chú trong tông môn”, Doãn Chí Bình vừa đi tới đã phẫn nộ gằn lên, hắn ta lập tức hiểu ra vấn đề, cho dù có đứng về bên nào thì hắn cũng không lựa chọn đứng về phía Diệp Thành.

“Doãn sư huynh, huynh chỉ nhìn thấy ta dùng Thiên Lôi Chú, vậy lẽ nào huynh không thấy bọn họ công kích ta bên dưới chiến đài?”, Diệp Thành bật cười nhìn Doãn Chí Bình nhưng vẫn không bỏ Thiên Lôi Chú trong tay xuống.

“Dù vậy cũng không thể là lý do để ngươi dùng đến Thiên Lôi Chú được”.

“Nực cười, lẽ nào dao kề vào cổ huynh mà huynh cũng ngoan ngoãn để cho người ta mưu sát mình? Ta dùng Thiên Lôi Chú hoàn toàn là vì tự vệ”.

“Đã vậy thì tới Giới Luật Đường xử lý”, Doãn Chí Bình gằn lên, trong tay áo đột nhiên xuất hiện một đạo điện mang xuyên qua, nếu nhìn kỹ thì đó chính là một sợi dây thừng phát sáng trông như con rắn, tốc độ vô cùng nhanh.

Có lẽ Doãn Chí Bình ra tay quá nhanh và sợi dây thừng kia lại rất dị thường nên Diệp Thành còn chưa kịp phản ứng lại đã bị trói chặt.

Diệp Thành vùng vẫy nhưng sự kỳ diệu của sợi dây đã vượt qua mọi dự liệu của hắn. Sợi dây không những có khả năng cấm cố chân khí của hắn mà đến cả khả năng hành động của hắn cũng bị trói buộc, Diệp Thành lúc này chỉ bất động tại chỗ.

“Đưa đi”, Doãn Chí Bình hét lên.

Ngay sau đó lập tức có đệ tử của Giới Luật Đường xông lên, cứ thế tiến lên lôi Diệp Thành đi.

Nhân danh đòi lại công bằng, Doãn Chí Bình cũng lệnh cho đệ tử của Giới Luật Đường lôi đám đệ tử của hai ngọn núi kia ra ngoài.

Có điều giây phút rời khỏi đám đông, Doãn Chí Bình và các đệ tử chân truyền kia lại liếc mắt cười với nhau, có vẻ như cảnh tượng này sớm đã nằm trong kế hoạch của bọn họ.

Động tác nhỏ đó của bọn họ đã lọt vào mắt Hùng Nhị.

Đây rõ ràng là âm mưu của hai ngọn núi kia và Giới Luật Dường. Bọn họ đã câu kết từ trước với nhau. Hiện giờ Diệp Thành bị đưa đi, rất khó có thể sống sót ra ngoài.

“Hùng Nhị, đưa hai người chỗ Hổ Oa rời khỏi Hằng Nhạc Tông”, Diệp Thành bị kéo đi nhưng vẫn cố dùng hết sức bình sinh hét lên.

Có lẽ hắn đã nhận ra, ngày hôm nay bước chân vào Giới Luật Đường sẽ rất khó có thể sống sót ra ngoài. Hắn không muốn sau khi mình chết, những người mà hắn vẫn luôn bảo vệ lại bị ức h**p. Những gì mà hắn có thể làm lúc này đó chính là trông cậy cả vào Hùng Nhị, bảo vệ cho Hổ Oa và Trương Phong Niên.

Thấy Diệp Thành bị lôi đi, Hùng Nhị nghiến răng. Hắn chỉ hận chỗ dựa của những tên đệ tử kia quá vững chắc, cho dù là người của nhà họ Hùng hắn cũng rất khó bảo toàn cho tính mạng của Diệp Thành.

Chỗ dựa?

Nghĩ vậy, mắt Hùng Nhị chợt sáng lên.

“Vậy ông đây phải đi tìm cho Diệp Thành một chỗ dựa còn vững chắc hơn các ngươi”.

Diệp Thành bị kéo tới Giới Luật Đường, phía sau còn có cả đoàn người nhốn nháo đi theo.

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 193“Hắn ta điên thật rồi”, rất nhiều đệ tử chân truyền nghiến răng rít lên.“Ta là kẻ điên đấy”, Diệp Thành l**m l**m vệt máu dính trên miệng, “có gan thì lên tiếp đi, chỉ cần Thiên Lôi Chú cũng đủ khiến các ngươi thịt nát xương tan”.“Diệp Thành”, tiếng hét đột nhiên vang lên, bên ngoài đám người có một đám người khác xông tới, đi đầu chính là thủ đồ Doãn Chí Bình của Giới Luật Đường.“Ngươi to gan lắm, dám ngang nhiên sử dụng Thiên Lôi Chú trong tông môn”, Doãn Chí Bình vừa đi tới đã phẫn nộ gằn lên, hắn ta lập tức hiểu ra vấn đề, cho dù có đứng về bên nào thì hắn cũng không lựa chọn đứng về phía Diệp Thành.“Doãn sư huynh, huynh chỉ nhìn thấy ta dùng Thiên Lôi Chú, vậy lẽ nào huynh không thấy bọn họ công kích ta bên dưới chiến đài?”, Diệp Thành bật cười nhìn Doãn Chí Bình nhưng vẫn không bỏ Thiên Lôi Chú trong tay xuống.“Dù vậy cũng không thể là lý do để ngươi dùng đến Thiên Lôi Chú được”.“Nực cười, lẽ nào dao kề vào cổ huynh mà huynh cũng ngoan ngoãn để cho người ta mưu sát mình? Ta dùng Thiên Lôi Chú hoàn toàn là vì tự vệ”.“Đã vậy thì tới Giới Luật Đường xử lý”, Doãn Chí Bình gằn lên, trong tay áo đột nhiên xuất hiện một đạo điện mang xuyên qua, nếu nhìn kỹ thì đó chính là một sợi dây thừng phát sáng trông như con rắn, tốc độ vô cùng nhanh.Có lẽ Doãn Chí Bình ra tay quá nhanh và sợi dây thừng kia lại rất dị thường nên Diệp Thành còn chưa kịp phản ứng lại đã bị trói chặt.Diệp Thành vùng vẫy nhưng sự kỳ diệu của sợi dây đã vượt qua mọi dự liệu của hắn. Sợi dây không những có khả năng cấm cố chân khí của hắn mà đến cả khả năng hành động của hắn cũng bị trói buộc, Diệp Thành lúc này chỉ bất động tại chỗ.“Đưa đi”, Doãn Chí Bình hét lên.Ngay sau đó lập tức có đệ tử của Giới Luật Đường xông lên, cứ thế tiến lên lôi Diệp Thành đi.Nhân danh đòi lại công bằng, Doãn Chí Bình cũng lệnh cho đệ tử của Giới Luật Đường lôi đám đệ tử của hai ngọn núi kia ra ngoài.Có điều giây phút rời khỏi đám đông, Doãn Chí Bình và các đệ tử chân truyền kia lại liếc mắt cười với nhau, có vẻ như cảnh tượng này sớm đã nằm trong kế hoạch của bọn họ.Động tác nhỏ đó của bọn họ đã lọt vào mắt Hùng Nhị.Đây rõ ràng là âm mưu của hai ngọn núi kia và Giới Luật Dường. Bọn họ đã câu kết từ trước với nhau. Hiện giờ Diệp Thành bị đưa đi, rất khó có thể sống sót ra ngoài.“Hùng Nhị, đưa hai người chỗ Hổ Oa rời khỏi Hằng Nhạc Tông”, Diệp Thành bị kéo đi nhưng vẫn cố dùng hết sức bình sinh hét lên.Có lẽ hắn đã nhận ra, ngày hôm nay bước chân vào Giới Luật Đường sẽ rất khó có thể sống sót ra ngoài. Hắn không muốn sau khi mình chết, những người mà hắn vẫn luôn bảo vệ lại bị ức h**p. Những gì mà hắn có thể làm lúc này đó chính là trông cậy cả vào Hùng Nhị, bảo vệ cho Hổ Oa và Trương Phong Niên.Thấy Diệp Thành bị lôi đi, Hùng Nhị nghiến răng. Hắn chỉ hận chỗ dựa của những tên đệ tử kia quá vững chắc, cho dù là người của nhà họ Hùng hắn cũng rất khó bảo toàn cho tính mạng của Diệp Thành.Chỗ dựa?Nghĩ vậy, mắt Hùng Nhị chợt sáng lên.“Vậy ông đây phải đi tìm cho Diệp Thành một chỗ dựa còn vững chắc hơn các ngươi”.Diệp Thành bị kéo tới Giới Luật Đường, phía sau còn có cả đoàn người nhốn nháo đi theo.

Chương 193